10

Tống Minh Xuyên đau đớn nhảy tưng tưng lên, khuôn mặt nhăn nhúm lại thành một cục.

【Lê Tri Hữ!】

Sắc mặt cậu ta hơi biến đổi, là một người thanh mai trúc mã, tôi nhìn cái là nhận ra ngay, lần này cậu ta giận thật rồi.

【Cậu muốn trút giận thì trút giận đi, làm thế này dễ bị trẹo chân lắm biết chưa hả!】

Tôi ngẩn người.

Giọng cậu ta mềm nhũn xuống:

【Tớ sai rồi, không nên đăng mấy câu lấp lửng úp úp mở mở trên vòng bạn bè để loan tin đồn chúng mình ở bên nhau nữa.

【Cậu xem, tớ mang hạt dẻ rang đường món cậu thích đến để tạ tội đây này.

【Tha lỗi cho tớ đi nhé!】

Tôi ôm lấy túi giấy còn vương chút ấm áp, nước mắt chợt rơi xuống.

Mấy chị em ơi, một anh chàng chất lượng cao thế này mà tôi không húp được thì có phải càng thêm tiếc nuối ấm ức lắm không cơ chứ!

Mốt cốt truyện gì chứ! Nữ chính nào chứ! Bình luận màn hình quỷ quái gì chứ!

Tôi chính là thích Tống Minh Xuyên đấy! Mặc thây sau này cậu ta thích đứa nào đi chăng nữa!

【Ấy chà lỗi của tớ lỗi của tớ, cậu đừng khóc mà.】

Tống Minh Xuyên luống cuống tay chân tìm khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

Tôi quẹt mặt một cái, mặc kệ đời túm c.h.ặ.t lấy cổ áo cậu ta, kiễng chân hôn lên đôi môi cậu ta.

Cơ thể Tống Minh Xuyên cứng đờ trong chớp mắt, lập tức đưa tay vững vàng ôm trọn lấy vòng eo tôi.

Có lẽ vì đã chờ đợi quá lâu, cậu ta nghiêm túc đáp lại nụ hôn này, hơn nữa nụ hôn cứ thế sâu dần sâu hơn.

Ban đầu chỉ là nhẹ nhàng ôm lấy tôi hôn phớt, về sau dứt khoát ép tôi vào vách tường, triền miên quấn quýt đầu lưỡi với tôi.

Lượng ô-xi trong l.ồ.ng n.g.ự.c vơi cạn dần, tôi chỉ đành nhẹ nhàng đẩy đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ta.

Lúc này cậu ta mới chịu lưu luyến buông ra, giữa ch.óp môi kéo theo những sợi tơ bạc mảnh mai.

Tống Minh Xuyên rũ mắt nhìn dáng vẻ của tôi, tâm trạng vô cùng sung sướng:

【Tớ biết ngay là cậu cũng thích tớ mà.】

【Hồi nhỏ sau khi bị bố tớ cho một trận đòn roi, viên kẹo mà mẹ tớ đưa cho tớ chính là do cậu đưa cho bà ấy.】

【Hồi cấp ba có một thằng bé mập mị mạp ghen tị vì tớ vừa đẹp trai học giỏi, đã đ.â.m thủng quả bóng rổ mà bố tớ tặng cho tớ, thế là cậu lén lút tháo ti van xe đạp của nó.

【Còn cả cái khăn quàng cổ cậu tặng tớ vào mùa đông năm lớp mười hai, tớ biết là do một tay cậu đan đấy, cả món quà sinh nhật năm lớp mười hai là do cậu vất vả tìm kiếm bao nhiêu người hâm mộ mới gom đủ bộ...】

Lời nói của cậu ta xoay chuyển hướng gió: 【Thế nên tớ không hiểu rốt cuộc cậu cứ kiêng dè lo lắng điều gì nữa cơ chứ?】

Tôi mím môi.

Khoảng thời gian này, tôi đã hèn nhát, lại càng hèn nhát, hèn nhát, và hèn nhát...

Giờ thì hay rồi, tôi nổi điên lên rồi đấy!

Nội tâm dằn vặt vô nghĩa thì được cái tích sự gì chứ? Thích là nhích thôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta: 【Làm không?】

Trước đó lãng phí biết bao nhiêu là thời gian, tôi bắt đầu thấy sốn ran rồi đấy.

11

Trong cốt truyện gốc, tôi và Tống Minh Xuyên chỉ hẹn hò chưa đầy một năm, cậu ta vì lo tụi mình còn nhỏ tuổi nên vẫn chưa hề xảy ra quan hệ.

Bây giờ để tôi hưởng thụ cho đã cái đã chứ! Nữ chính chưa tới thì tôi cứ ăn trước tính sau.

Bám rễ trên màn hình cũng loạn cào cào cả lên:

【Không được đâu nam chính, anh phải giữ thân như ngọc vì nữ chính chứ lị!】

【Trời ạ, vừa rồi xảy ra chuyện gì thế hỡi mấy chị em, sao màn hình lại đen thui rồi, sao nữ phụ lại tự dưng chủ động bạo dạn thế kia cơ chứ?!】

Tống Minh Xuyên trợn tròn mắt, hình như nghe không rõ lắm.

【Làm không?】 Tôi có chút mong đợi, lặp lại thêm một lần nữa.

Cậu ta đưa tay sờ trán tôi.

【Vận thế hôm nay bắt buộc phải tìm người để làm chuyện đó hả? Mà có sốt đâu nhỉ?

【Từ từ đã, cái vẻ mặt tiếc nuối này của cậu là thế quái nào thế hả?!】

Tôi đành phải kiễng chân lên lần nữa, bĩu môi hỏi cậu ta: 【Thế có thể hôn thêm cái nữa không?】

Vành tai Tống Minh Xuyên đỏ bừng lên với tốc độ ch.óng mặt, sau đó dùng bàn tay to lớn úp c.h.ặ.t lên mắt tôi.

Cậu ta bảo rằng rất vui và muốn dẫn tôi đi chơi, tôi bảo vâng.

Tống Minh Xuyên dắt tay tôi suốt dọc đường, ánh mắt lúc nào cũng dính c.h.ặ.t lấy người tôi, chốc chốc lại hỏi tôi có khát không, có đói không.

Tôi sà đến bên tai cậu ta thì thầm nhỏ nhẹ: 【Ông xã ơi, em vừa ăn no rồi.】

Yết hầu cậu ta khẽ lăn, bật ra tiếng cười trầm khàn:

【Hồi trước cứ tưởng em giống như một chú thỏ nhỏ bề ngoài thì ngoan ngoãn nhưng bên trong lại cực kỳ đanh đá cơ.】

【Còn bây giờ thì sao?】

【Bây giờ á, giống như một tiểu yêu tinh vậy đó.】

Cậu ta dẫn tôi đến quán KTV gần trường, đặt một phòng hát xả láng năm tiếng đồng hồ.

...Nhìn là biết vui đến mức nào rồi đấy.

Vừa bước vào phòng riêng, tôi còn đang định hỏi hát bài gì đây.

Tống Minh Xuyên đột nhiên vớt trọn lấy tôi vào lòng, để tôi ngồi vắt chéo chân lên đùi cậu ta.

Giây tiếp theo, nụ hôn ngập trời trùm xuống.

Giọng nói trầm khàn đầy vẻ mê hoặc: 【Bảo bối ơi, bây giờ có thể hôn rồi đấy.】

Hai cánh tay rắn chắc của cậu ta giữ c.h.ặ.t lấy tôi không buông, một tay ôm lấy vòng eo tôi, tay kia luồn qua lưng đặt ở sau gáy tôi, hôn vừa nghiêm túc vừa triền miên.

Ánh đèn trong phòng mờ ảo mập mờ, tôi bị hôn đến mức đầu óc xoay vòng vòng, dần dần ngồi vắt ngang người lên đùi cậu ta.

Đôi bàn tay ban đầu khẽ bấu lấy vai cậu ta, chẳng biết từ lúc nào đã từ từ trượt xuống luồn vào trong cổ áo cậu ta.

Mãi lúc lâu sau, cậu ta mới hơi lùi ra, vùi đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở hơi dồn dập: 【Đúng là muốn lấy cái mạng nhỏ của anh mà.】

12

Trọn vẹn năm tiếng đồng hồ, tôi đều ngồi trong lòng Tống Minh Xuyên, không phải đang hát hò thì cũng là đang ôm hôn.

Cả hai người đều sảng khoái tinh thần.

Kết thúc, cậu ta dẫn tôi đi ăn uống, chơi game thùng đôi, mãi đến khi màn đêm buông xuống sâu thẳm mới đưa tôi về ký túc xá.

【Tri Hữ, thế ngày hôm nay coi như chúng ta chính thức là ngày đầu tiên hẹn...】

Tôi ngắt lời cậu ta: 【Tống Minh Xuyên, bây giờ em vẫn chưa quen với thân phận người yêu đâu, cho em chút thời gian được không?】

Đã muốn nắm thế chủ động trong tay, vậy thì mối quan hệ này có bắt đầu hay không cứ để tôi tự quyết định cho rồi.

Tống Minh Xuyên ngơ ngác đầy vẻ khó hiểu: 【Hôn cũng hôn rồi còn gì? Cậu có cái gì mà không thích ứng nữa chứ! Chẳng phải vẫn đang trèo lên đầu lên cổ tớ mà tung hoành hống hách đó sao!】

Ngay sau đó trừng trừng trợn tròn mắt: 【Lê Tri Hữ! Cậu sẽ không có cái thói trăng hoa quất ngựa truy phong sau khi thả thính xong đấy chứ!】

Dù trong lòng ngập tràn hoang mang khó hiểu, cậu ta cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp.

Ngày hôm hôm sau, cậu ta đến đón tôi đi chơi ở câu lạc bộ hoạt hình.

【Đến rồi đến rồi, nhân vật chính cuối cùng cũng tới rồi kìa!】

【Cốt truyện đẩy thuyền tiến lên rồi! Xem ra vẫn phải chờ mối quan hệ giữa nam chính và nữ phụ có tiến triển thì mới được cơ đấy.】

【Ngày lành tháng tốt của cặp đôi thiên giáng nhà chúng ta cuối cùng cũng tới rồi!】

Bước chân tôi chậm dần lại.

【Sao thế, bảo bối?】

Tôi ngước mắt nhìn cậu ta, nặn ra một nụ cười:

【Tống Minh Xuyên, chúng ta bây giờ vẫn chưa phải người yêu, thế nên sau này, nếu như cậu có thích người khác, tớ tuyệt đối sẽ không trách cậu đâu nhé.】

Cậu ta nhướng mày, vừa giận vừa buồn cười:

【Ồ, rộng lượng thế cơ à?】

【Hồi trước chẳng biết là đứa nào vì tớ nói nhiều hơn với chị chủ quán gà nướng có hai câu mà tức đến mức không thèm đếm xỉa gì đến người ta luôn đấy nhỉ.】

Cậu ta không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là tôi lập tức quay ngược thời gian về ngay hồi lớp mười.

Hồi đó Tống Minh Xuyên cứ khăng khăng đòi mua gà nướng cho tôi ăn, bảo rằng việc học cấp ba nặng nhọc phải bồi bổ thật tốt vào, tôi bảo không cần, cậu ta lại bảo có phải cậu sợ béo không hả? Xong quay ngoắt sang tố cáo bóc mẽ tôi với chị chủ quán: 【Dì ơi, con nhỏ em gái này của cháu một ngày có thể ăn liền năm bữa đấy, làm ơn chọn con gà nướng nào béo nhất cho bọn cháu nhé!】

Hình tượng thiếu nữ tuổi xuân thì của tôi, bị Tống Minh Xuyên miêu tả chẳng khác gì con heo, làm tôi giận đến mức hai ngày không thèm nói chuyện với cậu ta.

Ký ức đã c.h.ế.t nay lại sống dậy công kích tôi, tôi giơ tay giáng cho Tống Minh Xuyên một đ.ấ.m, cậu ta cười hì hì đưa tay bọc lấy nắm đ.ấ.m của tôi.

Nhờ có màn ngắt nhịp này, mà tôi tạm thời quên bẵng đi mấy dòng bình luận trên màn hình.

4 - Là Thiên Hàng Hay Trúc Mã? Xin Lỗi, Bổn Cô Nương Húp Hết! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia