Ngày xuất giá chỉ còn mười hôm.

Ngày nào ta cũng trốn trong nhà.

Chỉ sợ vừa ra ngoài lại gặp Lâm Dao.

Mấy ngày nay phụ thân đi sớm về khuya.

Thỉnh thoảng còn gọi Chu Tễ An vào thư phòng, nói chuyện đến nửa đêm mới ra.

Ta từng nằm ngoài cửa sổ nghe trộm một lần, chỉ nghe loáng thoáng nào là Lâm gia nắm binh tự trọng, nào là Hầu gia, Thái t.ử.

Dường như sắp xảy ra chuyện lớn.

Ta không dám hỏi nhiều, cũng không dám đi tìm Chu Tễ An.

Hôn kỳ bị đẩy sớm, mẫu thân bận thêu khăn trùm đầu cho ta.

Ta liền quấn lấy mẫu thân cả ngày.

Tối hôm ấy, ta ngồi bên bà, mẫu thân thêu uyên ương, ta thắt dây kết.

Mẫu thân nói, sau khi thành thân chuyện gì cũng nên nghe Chu Tễ An, hai người phải sống thật tốt với nhau.

Ta gật đầu như giã tỏi mà đáp lời.

Sống cùng Chu Tễ An, từ nhỏ ta đã biết rồi.

Ngày xuất giá.

Hốc mắt mẫu thân ươn ướt, bà chải tóc cho ta hết lần này đến lần khác.

Chu Tễ An mặc hỷ phục, chờ ngoài cửa.

Ta ôm eo mẫu thân, làm nũng nói.

“Mẫu thân, A Vân thành gia rồi, vẫn là đứa con ngoan nhất của mẫu thân chứ?”

“Đương nhiên.”

“Dù A Vân tám mươi tuổi, vẫn là con của mẫu thân.”

“Vậy thì đừng khóc nữa.”

“Có phụ thân mẫu thân yêu thương, A Vân rất hạnh phúc, phải cười mới đúng.”

Mẫu thân vừa cười vừa gật đầu, liên tục nói phải.

Giờ lành đến, hỷ bà phủ khăn đỏ cho ta rồi đỡ ta ra cửa.

Bà đặt tay ta thật vững vàng vào lòng bàn tay Chu Tễ An.

Đường về Giang Châu rất xa.

Chu Tễ An sợ ta mệt, nên để đoàn đưa dâu đi đường thủy bằng thuyền.

Chàng dẫn ta chậm rãi lên đường.

Đêm đầu tiên, chúng ta nghỉ ở khách điếm.

Sau khi nha hoàn hầu ta rửa mặt thay y phục, ta nằm dài trên trường kỷ thấp, nhìn trăng mà nhớ phụ thân mẫu thân.

Chẳng bao lâu sau, Chu Tễ An đẩy cửa bước vào.

Trên tay bưng trà bánh.

Bữa tối ta không có khẩu vị, ăn mấy miếng đã đặt đũa xuống.

Chàng hẳn nghĩ ta lại đói.

“Chu Tễ An, còn mấy ngày nữa chúng ta mới tới Giang Châu?”

“Nhanh thì bảy ngày, chậm thì mười ngày.”

“Xa vậy sao?”

“Thế chàng từ Giang Châu đến kinh thành mất mấy ngày?”

“Ba ngày.”

Ta kinh hô một tiếng, ngồi bật dậy khỏi trường kỷ.

“Cái gì?”

“Nhanh thế sao?”

Chu Tễ An nói dọc đường chàng đổi ba con ngựa, ngày đêm không nghỉ mới kịp tới kinh thành.

Ta ngẩng mặt nhìn chàng.

“Vậy chúng ta cũng cưỡi ngựa về đi.”

“Ta không thích ở khách điếm.”

Chu Tễ An im lặng cười, ngồi xuống bên cạnh ta.

“Mệt lắm, nàng chịu không nổi đâu.”

Ta vừa định nói thân thể mình khỏe lắm, chỉ cưỡi ngựa đi đường thôi thì có thể mệt đến mức nào chứ?

Chu Tễ An vuốt lại tóc ta, lấy chiếc lược gỗ đào ra chải tóc cho ta.

Động tác chàng rất nhẹ nhàng.

Đầu ngón tay xuyên qua tóc, dùng lụa đỏ buộc gọn phía sau.

Trong lòng ta chợt động.

Ta cầm trâm trong hộp trang điểm lên.

Chọn đúng đóa hoa cài năm xưa Quốc công phu nhân tặng, ướm bên tai Chu Tễ An.

Mày mắt chàng đầy ý cười.

Chàng nhìn thấu ý định của ta.

Liền cúi đầu xuống, mặc ta trang điểm.

Ta b.úi tóc cho chàng, cài đóa hoa lên.

Nhìn đến ngây người.

“Chu Tễ An, chàng đẹp quá.”

“Còn đẹp hơn nữ t.ử nữa.”

Chu Tễ An khẽ cười.

“Vậy A Vân có thích không?”

Ta gật đầu thật mạnh.

Chàng cài hoa, lại ghé sát ta thêm một chút.

Mùi lan nhàn nhạt trên người chàng hòa với hương đàn mộc bay tới.

Hơi thở ấm nóng nhẹ nhàng phả bên tai, Chu Tễ An xoa gáy ta, khẽ nói.

“A Vân, có mệt không?”

“Nghỉ sớm nhé?”

Trước kia chàng cũng từng bóp vai cho ta, lực tay vừa phải, rất biết tìm huyệt.

Nhưng đêm nay chẳng hiểu sao...

Cả người ta mềm nhũn, chắc là ngồi kiệu mệt quá rồi.

Ta đẩy tay Chu Tễ An ra, trốn sang bên cửa sổ.

“Đúng đúng đúng, ta mệt rồi.”

“Chàng cũng sớm về phòng nghỉ đi.”

Nhưng Chu Tễ An không đi.

Chàng rũ mắt, bất đắc dĩ cười.

Suy nghĩ một lát mới nói.

“A Vân, ở kinh thành chúng ta đã bái đường, đã là phu thê.”

“Phu thê thì phải đồng sàng cộng chẩm.”

Đầu óc ta trống rỗng trong thoáng chốc.

Đồng sàng cộng chẩm?

Với Chu Tễ An sao?

Ánh trăng sáng vằng vặc.

Chu Tễ An thản nhiên nhìn ta, ý cười bên khóe môi càng sâu.

Trong đôi mắt đen thẳm là tình ý đặc quánh không tan.

Còn có khát vọng mãnh liệt.

Ánh mắt này quen quá.

Ta lập tức nhớ đến buổi sáng hôm ấy, khi chàng mặt mày đỏ bừng nằm trên giường nhìn ta.

Ta tức khắc cảm thấy không ổn.

Nhưng mẫu thân từng nói, thành thân rồi phải nghe lời Chu Tễ An.

Chỉ là cùng giường cùng gối thôi mà.

Lại chẳng phải người ngoài.

Ta c.ắ.n răng nói với chàng.

“Cũng không phải không được.”

“Nhưng ta quen ngủ một mình rồi, ban đêm chàng trở mình cẩn thận một chút, đừng đè lên ta là được.”

Chu Tễ An nhịn cười, gật đầu đồng ý.

Đèn tắt.

Màn giường buông xuống.

Ta nhắm mắt nhưng thế nào cũng không ngủ được.

Hơi thở Chu Tễ An ồn quá.

Người chàng thơm quá.

Tim ta lại đập nhanh quá, sắp làm ta choáng váng mất rồi.

Ta bật dậy.

Định vén màn giường cho thoáng khí.

Bên eo bỗng siết lại.

Chu Tễ An nghiêng người áp tới.

Ta kinh hô.

“Chu Tễ An, chàng lừa ta.”

“Đã nói không đè lên ta mà?”

Trong màn giường, giọng chàng khàn khàn vang sát bên tai.

“Được, vậy để A Vân ở trên.”

Chu Tễ An từ nhỏ đã thông minh.

Chàng ít nói, giỏi quan sát.

Lại càng giỏi suy một ra ba.

Gặp chuyện thì trầm tĩnh bình thản.

Ta hâm mộ vô cùng, chủ động tìm chàng nói chuyện.

Phụ thân nói gần son thì đỏ.

Ta chơi với Chu Tễ An nhiều, nhất định cũng sẽ thông minh hơn.

Nhưng trời chẳng chiều lòng người.

Ta chẳng thay đổi chút nào.

Ngược lại là Chu Tễ An, chàng học hư rồi.

Trước kia chàng rất nghe lời.

Ta chỉ đông chàng không dám đi tây.

Nhưng đêm qua, ta nói gì chàng cũng đáp được.

Lại chẳng chịu làm theo.

Chàng đem hết kiên nhẫn từng dùng để dạy ta viết chữ ra.

6 - Lại Cài Hoa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia