22

“Khóc gì thế? Mẹ có sao đâu.”

Ngay lúc tôi đang lặng lẽ rơi nước mắt, chẳng biết mẹ đã tỉnh lại từ bao giờ.

Bà mệt mỏi nhìn tôi.

“Mẹ, hay sau này mẹ chuyển đến ở cùng con đi. Mẹ ở một mình thế này, con thật sự không yên tâm.”

Mẹ khẽ siết tay tôi.

“Ngày nào con cũng bận công việc, thường xuyên chẳng ở nhà. Mẹ chuyển đến sống cùng con thì có khác gì ở đây một mình đâu?”

“Hơn nữa mẹ sống ở đây rất tốt, bạn bè cũng đều ở đây. Lần này là do mẹ bất cẩn thôi, sau này mẹ sẽ chú ý.”

Nghe mẹ nói xong, tôi mới nhận ra, quả thật là như vậy.

Trừ khi tôi từ bỏ công việc, ở bên cạnh chăm sóc bà.

Đáng tiếc, tôi vẫn chưa giàu đến mức có thể nghỉ hưu từ bây giờ.

Im lặng rất lâu, tôi chậm rãi nằm sấp bên giường, áp mặt vào lòng bàn tay mẹ.

“Công việc mệt quá à? Hay là bị chuyện của mẹ dọa sợ rồi?”

Tôi lắc đầu.

“Không, chỉ là con hơi mệt thôi.”

“Vậy con về nhà nghỉ ngơi đi. Phòng của con ngày nào mẹ cũng dọn dẹp đấy.”

Cuối cùng tôi vẫn ngồi thẳng dậy.

Người hộ lý tôi thuê cho mẹ vẫn chưa tới.

“Con ở với mẹ thêm một lát. Đợi hộ lý đến, con sẽ về ngủ một giấc, tắm rửa rồi lại đến với mẹ.”

“Không phải làm việc à?”

“Con vừa kết thúc công việc mà. Dù sao cũng phải cho con chút thời gian nghỉ ngơi chứ.”

Sau khi kể với mẹ vài chuyện công việc gần đây, tôi liền giục bà nghỉ ngơi.

Đúng lúc người hộ lý tôi thuê cũng tới.

Sau khi dặn dò cô ấy một số điều cần chú ý, tôi bắt taxi về nhà.

Nói thật, từ sau Tết đến giờ tôi chưa từng về đây lần nào, không ngờ lần này lại vì chuyện như vậy mà trở về.

Hơn hai mươi tiếng không chợp mắt, tôi buồn ngủ đến mức cảm giác mình có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.

23

Có lẽ vì quá mệt nên đến tận lúc này, tôi mới muộn màng nhớ đến chuyện của Khương Ngôn Khê.

Cũng chẳng biết Lý Thi Vận tỏ tình thành công hay chưa.

Chắc là thành công rồi nhỉ.

Dù sao cô ấy có tình, anh cũng có ý, chẳng qua chỉ là xem ai sẽ chọc thủng lớp giấy ngăn cách ấy trước mà thôi. Hai người chắc chắn có thể đến với nhau.

Chuyện đã qua thì mãi mãi chỉ còn là quá khứ.

Cửa thang máy mở ra.

Lúc này tôi chỉ muốn mau ch.óng trở về giường, ngủ một giấc thật ngon.

Thế nhưng vừa đến trước cửa nhà, tôi đã bị người đang ngồi xổm trong góc dọa cho giật b.ắ.n mình.

Cơn buồn ngủ cũng bị dọa bay sạch.

Người đang ngồi xổm dưới đất vừa ngẩng đầu nhìn thấy tôi liền lập tức đứng bật dậy.

“Châu Nhĩ.”

Giọng nói quen thuộc khiến đầu óc tôi bắt đầu hoạt động trở lại.

“Khương Ngôn Khê?”

Khương Ngôn Khê từ trong góc bước ra, đi đến trước mặt tôi.

Lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt anh.

Trông cũng chẳng khá hơn vẻ mệt mỏi của tôi là bao.

Người này không phải đã ngồi trước cửa nhà tôi cả đêm đấy chứ?

Tôi vừa định lên tiếng hỏi, anh đã tiến lên một bước, ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

“Anh không đồng ý với cô ấy.”

“Hả?”

“Lý Thi Vận. Anh không đồng ý lời tỏ tình của cô ấy. Chuyện mọi người nói cô ấy là mối tình đầu của anh cũng là giả. Mối tình đầu của anh chỉ có em. Năm đó lúc mới ra mắt, công ty xây dựng hình tượng như vậy cho bọn anh. Sau này thấy chẳng có hiệu quả gì nên tùy tiện tìm một lý do rồi ngừng ghép đôi.”

Chậm mất nửa nhịp, tôi mới đưa tay đẩy vai anh.

Nhưng anh lại càng ôm tôi c.h.ặ.t hơn.

“Lúc ở chương trình anh không giải thích với em, là vì anh muốn em chủ động hỏi anh. Nhưng anh nghĩ sai rồi. Đáng lẽ ngay từ đầu anh phải giải thích với em mới đúng. Anh xin lỗi.”

Thật ra, cho dù anh có giải thích, thì trong lúc ghi hình chương trình cũng chẳng thể có khả năng nào khác.

24

“Khương Ngôn Khê, rốt cuộc anh bị sao vậy?”

Cảm xúc của anh lúc này còn bất ổn hơn cả tôi.

Cứ có cảm giác giây tiếp theo anh sẽ suy sụp rồi bật khóc vậy.

“Châu Nhĩ, em đừng bỏ anh.”

Bàn tay đang định đẩy anh của tôi cuối cùng vẫn dừng lại.

“Anh muốn quay lại với tôi sao?”

“Ừ. Lúc đó anh không nên đồng ý chia tay với em. Ngay khoảnh khắc em dọn đi, anh đã hối hận rồi. Sau đó anh mới làm ra những chuyện chẳng qua đầu óc như thế. Anh chỉ muốn em chịu để ý đến anh thêm một chút.”

Tôi đã bảo những chuyện anh làm đều chẳng qua đầu óc mà.

Còn thiếu đáng tin hơn cả chuyện tôi chạy đến nhà anh lấy trộm quần lót với chăn nữa.

“Châu Nhĩ, em để ý đến anh một chút đi.”

Có lẽ tôi im lặng quá lâu, Khương Ngôn Khê bắt đầu mất kiên nhẫn, không nhịn được lên tiếng giục tôi.

“Khương Ngôn Khê, bây giờ có lẽ tôi vẫn chưa thể nghĩ đến những chuyện này. Xin lỗi...”

Tôi còn chưa nói hết, Khương Ngôn Khê đã lập tức buông tôi ra.

“Em đừng nói tiếp. Là anh quá nóng vội, quên mất chuyện của dì. Bây giờ em đừng trả lời anh. Đợi em lo xong chuyện của dì rồi hãy nói với anh.”

Phản ứng của anh kích động quá mức, khiến nhất thời tôi thật sự chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Cuối cùng chỉ có thể gật đầu.

Sau đó tôi mở cửa. Đúng lúc chuẩn bị bước vào, lại chú ý đến ánh mắt mong ngóng của Khương Ngôn Khê.

“Tối nay anh ở đâu?”

“Khách sạn.”

“Ừ, chú ý đừng để bị chụp.”

Nói xong, tôi đóng cửa luôn.

Cũng không phải tôi không muốn để anh ở lại nhà mình, nhưng phòng ở đây quá nhỏ, chẳng lẽ lại để anh ngủ trên sofa?

Thế thì thà để anh ra khách sạn ngủ còn hơn.

Tôi vốn tưởng Khương Ngôn Khê nghỉ ngơi một đêm rồi sẽ về.

Không ngờ sáng hôm sau, lúc chuẩn bị ra ngoài, tôi lại nhìn thấy anh đứng trước cửa.

Chương 8 - Lại Gặp Mùa Xuân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia