Mẫu thân vì muốn dỗ dành nàng ta vui vẻ, liền đổi giọng nói sẽ bắt ta quỳ ở cửa lớn, để cho mọi người đi qua đều nhìn thấy.

Tô Từ từ từ ngừng tiếng khóc, nhưng trông vẫn đầy vẻ uất ức. Mẫu thân gặng hỏi nguyên do, nàng ta giả vờ khó xử nói:

“Hôm nay ở trong buổi tiệc, con đã gặp được người con thực sự thích.”

Huynh trưởng lộ vẻ nghi hoặc: “Muội không phải thích Cố nhị công t.ử sao?”

Nước mắt Tô Từ lại một lần nữa rơi xuống, đổi giọng nói người mình thích là ca ca của huynh ấy. Nàng ta còn nói hôm nay ta cố ý liếc mắt đưa tình với Cố Lẫm, không đúng quy củ.

Mẫu thân nắm lấy tay nàng ta, khẽ tiếng an ủi: “Tiểu Từ yên tâm, có mẫu thân ở đây, cái gì cũng sẽ tác thành cho con.”

Một nhóm người đang đi tới đi lui thì trông thấy ta ở cổng viện. Mẫu thân hạch hỏi ta tại sao không lên tiếng, huynh trưởng oán trách ta tại sao lại làm Tô Từ khó xử.

Ta lạnh lùng đáp: “Ta đến đây đã lâu rồi, là do mọi người nói chuyện quá mức nhập tâm thôi.”

Có lẽ do ta không khóc không nháo, quá mức bình tĩnh, mẫu thân và huynh trưởng vậy mà hồi lâu vẫn chưa thể mở lời. Sau một lúc im lặng dài, mẫu thân mới hoàn hồn lại:

“Thanh Hòa, con trước kia không phải thích Cố Thiên Phàm sao?”

“Mẫu thân nghĩ kỹ rồi, hai đứa thanh mai trúc mã, là xứng đôi nhất. Những lời trước kia con đừng để trong lòng.”

Huynh trưởng cũng ở một bên liên tục phụ họa: “Còn không mau ch.óng cảm ơn mẫu thân.”

Khóe môi ta nhếch lên, giễu cợt nói: “Cảm ơn mọi người một lòng nghĩ cho Tô Từ, đem thứ nàng ta không cần vứt cho ta sao?”

Ta bước từng bước đến trước mặt Tô Từ, gằn từng chữ một: “Huynh ấy sẽ không thích tỷ đâu.”

Một người sảng khoái bất kham như hắn, cho dù không thích ta thì cũng sẽ không thích nàng ta.

Tô Từ khóc càng thêm đau lòng. Mẫu thân thấy thế lại muốn phạt ta, ta liền lên tiếng trước:

“Quỳ từ đường nhà họ Tô đúng không? Ta đi.”

Ta bị phạt quỳ trong từ đường.

Thế nhưng trong lòng ta lại nhờ vậy mà trở nên thông suốt hơn bao giờ hết.

Ta không còn tự rước phiền não vào người, cũng chẳng thèm uất ức ghen tuông nữa. Đến giờ thì ngủ, có đồ thì ăn.

Cố Thiên Phàm ở trong phủ đã lâu, chợt nhận ra Tô Thanh Hòa — người ngày trước lúc nào cũng bám lấy huynh ấy — đã rất lâu rồi không đến tìm mình nữa.

Trong lòng huynh ấy bất giác dâng lên niềm nhớ nhung khôn tả, bèn đến Tô phủ để thăm ta.

Trong căn từ đường u tối và nhỏ hẹp, thân hình nhỏ nhắn của ta lại toát lên một vẻ bướng bỉnh, quật cường.

Huynh ấy khuyên ta hãy đi nhận lỗi với huynh trưởng và mẫu thân, đi thỉnh tội với Tô Từ.

Ta không bảo đồng ý, cũng chẳng bảo không đồng ý. Khi thấy huynh ấy đến, ta cũng không còn vui mừng khôn xiết như ngày xưa.

Điều này khiến trong lòng huynh ấy mơ hồ dâng lên cảm giác bất an, hoảng sợ.

Cố Thiên Phàm không kìm được liền buông lời đe dọa rằng nếu ta không nghe lời, huynh ấy sẽ không cưới ta nữa. Thế nhưng sau khi nghe xong, ta chỉ thản nhiên buông một câu: “Được.”

Không khóc, cũng không nháo. Huynh ấy đứng trước mặt ta, mà cứ như một kẻ vô hình chẳng hề tồn tại.

Cố Thiên Phàm bảo: “Ta đi đây.” Ta cũng không mở lời giữ lại.

Trước đây, ta là người sợ cô độc nhất. Vậy mà nay ta chẳng hề níu kéo, Cố Thiên Phàm đành phải rời đi.

Lúc ra đến cửa, đụng mặt Tô Từ đang mỉm cười với mình, huynh ấy cũng chẳng thể vui lên nổi. Giống như đã trúng phải một lời nguyền quỷ quái nào đó, đêm hôm ấy, Cố Thiên Phàm mất ngủ.

Đến mức sáng hôm sau khi ca ca xuất môn, tinh thần huynh ấy vẫn vô cùng uể oải, không đi theo tháp tùng cùng nữa.

Nửa đêm ta mới chợp mắt, thế nên tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài đã vang lên một hồi lâu… ta mới tỉnh táo lại.

Ghé tai lắng nghe hồi lâu, ta mới biết thì ra có bà mai đến tận cửa để dạm ngõ cầu thân.

Ta cứ ngỡ là Cố Thiên Phàm đến hỏi cưới Tô Từ. Nào ngờ người đến lại là Cố Lẫm.

Ta muốn ra ngoài xem thử, nhưng vừa đứng lên mới phát hiện hai chân đã tê dại, ngay cả việc đứng thẳng cũng vô cùng khó khăn. Qua khung cửa sổ khép hờ, ta thấy mẫu thân vui mừng khôn xiết:

“Ta đã bảo Tiểu Từ tốt số mà, tì vết nhỏ không che được vẻ đẹp của viên ngọc. Mau, đem thiếp canh này đưa qua cho con bé, nếu nó biết người thương mời bà mai đến, chắc chắn sẽ hoan hỷ lắm.”

Thế nhưng bà mai dẫn đầu lại đưa tay ngăn bà lại: “Phu nhân, người mà Cố đại công t.ử muốn dạm ngõ xem mắt, là Nhị tiểu thư nhà quý phủ.”

Nụ cười trên gương mặt mẫu thân tức thì đông cứng lại.

Bà có vẻ không mấy hài lòng khi Tô Từ không chọn được đấng lang quân như ý, liền cau mày hỏi bà mai đang cầm lại canh thiếp:

“Ngươi có chắc chắn Đại công t.ử muốn xem mắt Nhị tiểu thư Tô Thanh Hòa, chứ không phải Đại tiểu thư Tô Từ không?”

Một giọng nói thanh lãnh từ ngoài viện truyền vào: “Đó là điều đương nhiên.”

Chỉ thấy vị công t.ử áo xanh tóc mực, trên môi ngậm ý cười, thong thả bước vào như một vị thần tiên từ trong tranh bước ra: “Người ta muốn xem mắt, chính là Nhị tiểu thư Tô gia.”

Lúc này mẫu thân và huynh trưởng mới sực nhớ ra ta vẫn đang bị phạt quỳ ở trong từ đường.

Trong lúc hai người họ còn đang chấn kinh, ta đã được nha hoàn dìu đến trước mặt Cố Lẫm. Cố Lẫm khẽ mỉm cười: “Thanh Hòa cô nương, lại gặp nhau rồi.”

Chương 6 - Lẫm Hộ Thanh Hoà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia