Mấy vị lãnh đạo trường lập tức ra đón tiếp, Thời Nhược Cấm lén ngước mắt lên, chỉ thấy anh đang trò chuyện với người khác, vẻ mặt tập trung mà xa cách, dường như cái liếc mắt vừa nãy chỉ là ảo giác của cô. Cũng phải, lúc này cô nên giả vờ như không quen biết anh Lục. Thời Nhược Cấm cúi gằm mặt đứng đó, cô vừa ngước mắt lên là có thể nhìn thấy anh Lục đứng cách đó không xa, ánh mắt cô quét qua bên cạnh người đàn ông, liền nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Hạnh Hoan. Anh Lục chẳng phải đã cho cô ta nghỉ phép rồi sao? Tại sao hôm nay cô ta vẫn xuất hiện ở đây? Thời Nhược Cấm không muốn nhìn sang bên đó nữa, cô đi vào trong hội trường xem các anh chị khóa trên phỏng vấn. Đa số các công ty đều tuyển dụng những ngành hot, ngành của cô thì rất ít, nhưng cũng có vài chỗ. Sự chú ý của Thời Nhược Cấm nhanh ch.óng bị phân tán, cũng quên mất chuyện vừa nhìn thấy Lục Huân Lễ. Rất nhanh, lãnh đạo trường đã yêu cầu nhóm tình nguyện viên bọn cô đến phòng nghe nhìn để chuẩn bị trước, vì lát nữa sẽ tổ chức hoạt động ở đó. Thời Nhược Cấm cùng mọi người đi đến phòng nghe nhìn. "Các cậu thấy những người đến từ Tập đoàn Lục thị hôm nay chưa, đẹp trai quá đi, nghe nói đó là tổng giám đốc đấy, trẻ thật.”
"Thấy rồi! Nhưng thầy cô bảo không được chụp ảnh, nghe nói thư viện trường mình là do Lục thị quyên góp xây dựng đấy, cậu nói xem yêu một người như vậy thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ?”
"Cậu bớt nằm mơ giữa ban ngày đi.”
"Ấy, mơ mộng tí thì có sao đâu, anh ấy còn đẹp trai hơn cả diễn viên điện ảnh nữa, lại còn cao thế kia. Chắc phải mét tám lăm nhỉ? Cô gái đi bên cạnh cũng xinh ghê, các cậu nói xem đó có phải vợ hay bạn gái của anh ấy không?”
"Mấy người có tiền kiểu này chắc xung quanh thiếu gì gái đẹp, nhưng nhìn hai người họ đẹp đôi thật đấy, còn ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ nữa, dù là quan hệ gì thì cũng bổ mắt quá đi.”
Thời Nhược Cấm đi phía sau đám bạn chợt khựng lại, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót âm ỉ. Ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ sao. Trong phòng nghe nhìn, các tình nguyện viên tất bật sắp xếp chỗ ngồi, điều chỉnh thiết bị. "Mọi người nhanh tay lên một chút nhé, cố vấn nói những người đến đây rất quan trọng, các bạn l.à.m t.ì.n.h nguyện viên lần này đều được cộng điểm chuyên cần đấy.”
Chẳng bao lâu, mọi người đã dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ phòng nghe nhìn. Phòng nghe nhìn giống như một phòng họp lớn, có rất nhiều hàng ghế, các tình nguyện viên bọn cô lần này có thể đứng ở hàng ghế sau để xem. Số lượng người ở cửa mỗi lúc một đông, đều là lãnh đạo và giáo sư của trường, xung quanh đột nhiên xôn xao. "Đến rồi, đến rồi.”
"Đẹp trai quá!”
Thời Nhược Cấm ngẩng đầu lên liền thấy Lục Huân Lễ bước vào trong vòng vây của các lãnh đạo trường, Hứa Hạnh Hoan đi sau anh nửa bước, trên tay còn cầm chiếc cặp tài liệu của anh. Hai người đi đến hàng ghế đầu ngồi xuống, Hứa Hạnh Hoan cúi người ghé sát tai anh nói nhỏ câu gì đó, Lục Huân Lễ khẽ gật đầu, đường nét góc nghiêng của anh dưới ánh đèn càng thêm sắc sảo. Thời Nhược Cấm dời mắt đi, nghe thấy mấy nữ sinh bên cạnh nhỏ giọng xuýt xoa:
“Họ đẹp đôi quá, cứ như đóng phim truyền hình vậy.”
Cô lại nhìn sang, chỉ có thể thấy bóng lưng của họ, hai người ngồi cạnh nhau, vị trí sát rạt. Thời Nhược Cấm không hiểu sao trong lòng lại thấy bức bối, cô thích Lục Huân Lễ rồi sao, chị gái đã dặn cô không được nảy sinh tình cảm với Lục Huân Lễ, bọn họ đều là những gã đàn ông tồi. Cô gái nhỏ mím c.h.ặ.t môi, cố gắng phớt lờ cặp nam nữ ngồi phía trước. Đột nhiên cô lại nhìn thấy Cố giáo sư bước vào. Mấy hôm nay nhiệt độ đều ở mức mười mấy độ, không quá lạnh, cô vừa nhìn đã thấy chiếc khăn quàng cổ trên cổ Cố Ôn Sâm, chính là chiếc cô tặng. Cố Ôn Sâm dường như nhận ra ánh mắt của cô, quay đầu nhìn về hàng ghế sau. Hai người chạm mắt nhau trong không trung, anh mỉm cười ôn hòa, còn khẽ chạm vào chiếc khăn quàng cổ. Thời Nhược Cấm hơi ngẩn ngơ, sau đó cũng mỉm cười đáp lại. Hành động của Cố Ôn Sâm vừa vặn lọt vào mắt Lục Huân Lễ ngồi ở hàng ghế đầu, anh nương theo ánh mắt của Cố Ôn Sâm ngoái đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy nụ cười chưa kịp tắt trên môi Thời Nhược Cấm. Ánh mắt người đàn ông hơi tối lại, lạnh lùng liếc nhìn chiếc khăn trên cổ anh ta. Cô gái nhỏ ở hàng ghế sau lại hoàn toàn không chú ý đến những điều này, cô vừa vặn cúi đầu nghịch thẻ tên. Giữa chừng Lục Huân Lễ lên bục phát biểu, cô cũng không ngẩng đầu lên, coi như mình không nghe thấy gì. Vài phút sau, dường như đã đổi người phát biểu. Thời Nhược Cấm đột nhiên bị cố vấn gọi, vì cô đứng ở vị trí gần cửa sau nhất. "Em dẫn lãnh đạo đi tìm nhà vệ sinh nhé.”
"Dạ... vâng ạ.”
Thời Nhược Cấm vừa bước ra khỏi phòng học, liền nhìn thấy Lục Huân Lễ. Cô khựng lại một bước, nhưng rất nhanh lại cúi đầu:
“Mời ngài đi theo tôi.”
Cô đi phía trước, bước chân vừa gấp gáp vừa nhanh. Còn người đàn ông thì không nhanh không chậm đi theo sau cô, ánh mắt anh ghim c.h.ặ.t trên người cô, mãi cho đến bên ngoài nhà vệ sinh. Thời Nhược Cấm dừng bước quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh. "Ở bên trong này ạ, ngài không còn việc gì khác thì tôi xin phép về trước.”
Nói xong cô định rời đi, nhưng người đàn ông phía sau hoàn toàn không có ý định bước vào nhà vệ sinh, cô thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt anh vẫn luôn đặt trên người mình. Cô gái nhỏ c.ắ.n c.ắ.n môi, nhấc chân bước một bước. Hai bước. ... Năm bước. Ánh mắt đó dường như vẫn còn. Cô mím môi quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lục Huân Lễ vẫn đang nhìn chằm chằm mình, trong mắt là thứ cảm xúc cô không thể hiểu nổi. Cô gái nhỏ đành chậm rì rì quay đầu lại, rẽ trở lại chỗ cũ. "Ngài... ngài còn việc gì khác sao ạ.”
Cô căng thẳng nhìn ngó xung quanh, chỉ sợ có bạn học đi ngang qua nhìn thấy. Anh rốt cuộc muốn làm gì vậy. Thời Nhược Cấm hận không thể co cẳng chạy trốn, nhưng đôi chân lại phản chủ, cứ như bị buộc đá nặng trĩu. Giây tiếp theo, cô đột nhiên bị người đàn ông nắm lấy cổ tay. Mắt cô gái mở to trợn tròn. "Theo tôi vào đây.”
Cô trực tiếp bị kéo vào một phòng học trống bên cạnh. "Anh Lục, đang ở trường...”
Cô theo bản năng nhìn lên camera giám sát ở phía trên bục giảng, trong phòng học có camera, nếu bị nhìn thấy thì phải làm sao... Sắc mặt người đàn ông căng cứng, giọng điệu nghe cũng không có cảm xúc gì. Anh ngồi xuống ghế. "Lúc nhìn người khác thì biết cười, sao lúc thấy chồng mình lại trốn tránh nhanh thế?”
Cô gái nhỏ làm sao hiểu được ý tứ trong lời nói của anh:
“Em... em không định trốn...”
"Anh Lục, quan hệ của chúng ta không thể...”
Cô im lặng vài giây, dường như đã chọc anh không vui rồi. Cô phồng má, trong lòng cũng có chút tủi thân. Mình rõ ràng chẳng làm gì sai cả. Anh cứ hơi tí là xị mặt ra, lúc ở bên cạnh Hứa Hạnh Hoan đâu có thấy anh xị mặt như vậy. "Sao... sao hôm nay anh lại đến đây ạ.”
"Chẳng phải em đã thấy hết rồi sao.”
Lục Huân Lễ trả lời câu hỏi của cô. "Vậy... thư ký Hứa chẳng phải đã được nghỉ phép rồi sao, tại sao vẫn...”
Cô lấy dũng khí hỏi, mặc dù giọng nói ngày càng lí nhí. "Luôn là cô ta phụ trách liên lạc với bên này, hơn nữa bản thân cô ta cũng không muốn làm chậm trễ công việc, nên đã đến.”
Thời Nhược Cấm c.ắ.n môi. Không muốn làm chậm trễ công việc sao... Sao cô lại cảm thấy không phải như vậy nhỉ. "Tại sao anh lại quyên góp tiền xây lại thư viện cho trường chúng em ạ.”
Lục Huân Lễ nhìn cô:
“Lúc đó em muốn quay lại trường tiếp tục học, bình thường sau khi thôi học là không được phép đâu, nên tôi đã nhờ người đi làm thủ tục, rồi tiện thể quyên góp một ít tiền.”
"Trường em có quỹ phát triển giáo d.ụ.c đủ điều kiện miễn thuế, có thể giảm thuế, còn có thể nâng cao danh tiếng cho Lục thị, huống hồ dù không quyên góp cho trường, mỗi năm cũng phải quyên góp cho các lĩnh vực khác, đối với tôi mà nói chẳng có gì khác biệt.”
Thời Nhược Cấm khẽ "ồ”
một tiếng. Lục Huân Lễ lườm cô:
“Hỏi xong chưa?”
Ánh mắt cô lảng tránh:
“Hỏi xong rồi ạ.”
"Lại đây.”
Giọng người đàn ông trầm thấp. Thời Nhược Cấm chần chừ một thoáng, vẫn từ từ nhích đến trước mặt anh. Lục Huân Lễ giơ tay lên, ngón tay thon dài khẽ móc vào dây đeo thẻ tên trên cổ cô, kéo người về phía mình. Cô đứng không vững liền ngồi sụp xuống đùi anh. "Anh Lục, có camera...”
Chóp mũi Lục Huân Lễ cọ qua cổ cô, vẫn là mùi hương quen thuộc trên người cô gái. "Có camera thì sao, em đâu phải ở cùng người đàn ông khác.”
Giọng người đàn ông nhạt nhẽo, lại nhớ đến hình ảnh Cố Ôn Sâm quàng chiếc khăn kia vừa nãy, nếu không có gì bất ngờ, chiếc khăn đó chính là do cô gái nhỏ tặng. Đột nhiên, Thời Nhược Cấm nghe thấy ngoài hành lang có tiếng nói chuyện. Cô vội vàng theo bản năng đẩy Lục Huân Lễ ra, nhân lúc anh nới lỏng tay, cô nhanh ch.óng đứng thẳng người dậy. Cô cứ tưởng người bên ngoài chỉ đi ngang qua, không ngờ có người đang đẩy cửa trước của phòng học ra.