4

Có lẽ do có tật giật mình, ngay khi tiếng nói oang oang của đối phương vang lên, tôi đã giật b.ắ.n cả người.

Tệ hơn nữa, tên streamer đang livestream kia lại tiến về phía tôi ngày một gần.

Mà cái cốp xe chứa t.h.i t.h.ể thì vẫn không sao đóng lại được!

Chớp mắt một cái, anh ta đã đi tới chỗ đỗ xe đối diện tôi, nơi đó có một chiếc xe việt dã đang đậu.

Tên streamer đó đã nhìn thấy tôi rồi.

Anh ta khựng lại, đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân, rồi lại dời ánh mắt sang chiếc xe của tôi.

Ngay lập tức, anh ta trở nên phấn khích:

"Đây chẳng phải là chiếc xe tôi từng bán sao?"

"Này người anh em, bát tự của anh nhẹ, thân nhược lại còn bị quan sát khắc nặng, mệnh lại là nhật chủ Quý Thủy."

"Sao mà dám chạy loại xe có “hồn” thế này chứ."

Tôi cũng ngẩn người.

Không chỉ vì những lời anh ta nói, mà quan trọng hơn là - tôi thật sự quen anh ta.

Gã này là một tay buôn xe cũ, chuyên kinh doanh những chiếc xe từng có người c.h.ế.t.

Tôi thường xuyên lướt thấy livestream của anh ta.

Nào là chiếc Maserati "ngẫu nhiên rơi ra mảnh da người".

Hay chiếc Ferrari "vừa bật điều hòa là phun bọt m.á.u".

Đúng là tà môn thật nhưng rẻ thì cũng rẻ thật!

Luôn có những kẻ bát tự cứng vía chịu mua, suy cho cùng cũng là bỏ ít tiền để ra vẻ ta đây.

Tôi không nhịn được hỏi:

"Vừa rồi anh nói cái gì mà xe có 'hồn'?"

Đối phương tặc lưỡi một tiếng, hạ thấp giọng:

"Ý là chiếc xe này có mang theo linh hồn đấy."

"Tôi nhớ rõ mồn một, chiếc xe này năm đó từng gặp t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng, trên xe có tất cả bốn người."

"Trong đó ba người c.h.ế.t tại chỗ."

"Còn một người bị san phẳng nửa khuôn mặt, nằm gào thét trong phòng ICU suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng phải tự rút ống thở mới tắt thở."

"Vậy mà bản thân chiếc xe lại chẳng có hư hại gì đáng kể, anh bảo có thần kỳ không?"

"Mà này, tôi nhớ người mua xe năm đó đâu phải là anh nhỉ?"

"Người anh em, có phải anh bị ai lừa rồi không?"

Bản thân tôi vốn không tin vào quỷ thần nhưng anh ta kể quá mức chân thực, trong tầng hầm đỗ xe tối tăm, anh ta khiến tôi toát hết cả mồ hôi lạnh.

Tôi cố gắng trấn tĩnh:

"Năm đó là ai đã mua chiếc xe này?"

Đối phương gãi gãi cằm, suy nghĩ một lúc:

"Hình như là một người họ Trang."

Tôi nhíu mày.

Chuyện này lại càng vô lý.

Tôi chưa từng quen biết ai họ Trang cả.

Chiếc xe này là do một người anh em nợ tiền tôi không trả nổi, nên đành đưa xe gán nợ, bảo tôi cứ lái tạm, đợi khi nào người đó có tiền thì sẽ lấy lại xe.

Nhưng người anh em đó đâu có họ Trang?

Nhưng lúc này không phải là lúc để suy nghĩ kỹ, gã streamer kia đang nhân dịp cuộc hội ngộ tình cờ này mà rêu rao trên sóng livestream.

Tin nhắn nhảy liên tục trên màn hình:

[Được đấy, đây là cái duyên kỳ quặc gì thế này.]

[Gã này sắp sợ c.h.ế.t khiếp rồi kìa, mặt cắt không còn giọt m.á.u.]

[Sao tôi thấy anh ta cứ là lạ thế nào ấy? Không chỉ là sợ, hình như còn hơi căng thẳng?]

[Lầu trên đừng thuyết âm mưu nữa, gặp phải chuyện này ai mà chẳng căng thẳng.]

Tôi lại càng thêm căng thẳng.

Toàn bộ tâm trí tôi đều đổ dồn vào cái cốp xe.

Khốn nỗi gã streamer kia lại đi về phía tôi, có vẻ như muốn xem kỹ chiếc xe này.

Tôi vừa điên cuồng bấm chìa khóa xe, vừa thầm cầu nguyện trong lòng:

Chỉ cần bây giờ cái cốp xe có thể đóng lại, tôi sẵn sàng trả giá bằng mọi thứ!

Đúng lúc này, một tiếng phanh xe ch.ói tai vang lên.

Cùng lúc đó, chỉ nghe "rầm" một tiếng, cái cốp xe thực sự đã đóng lại.

Tôi thở phào một hơi.

Đáng tiếc là hơi thở này chưa kịp nhẹ nhõm hẳn, thì một giọng nói quen thuộc đã vang lên:

"Ui chao, ông xã, anh vẫn lái cái chiếc xe nát này à?"

5

Cùng với giọng nói đó là chiếc AMG màu hồng sành điệu xuất hiện.

Trên ghế lái, vợ tôi - Quan Duyệt, một tay khẽ kéo cặp kính râm xuống, để lộ đôi mắt phượng sắc sảo.

Cô ấy nhìn tôi qua vành kính râm, nét mặt hơi giễu cợt:

"Người ta cố tình về sớm để tạo bất ngờ cho anh đấy."

"Sao trông anh chẳng vui tí nào thế?"

Vui? Giờ tôi chỉ muốn mở hộp sọ mình ra thôi!

Nghĩ đến Tiểu Tình trong cốp xe, cả người tôi thấy chẳng ổn chút nào.

Hiện tại, việc cấp bách nhất là phải đưa Quan Duyệt rời khỏi tầng hầm này!

Thế là, tôi vội vàng nặn ra một nụ cười trên mặt:

"Bảo bối, anh vui phát điên lên được đây này."

"Đi thôi, chúng ta về nhà nào."

Khổ nỗi, Quan Duyệt đâu có dễ đối phó như vậy.

Ánh mắt cô ấy lại dời sang phía gã streamer:

"Ai thế này?"