Diêm Bộc Hạo đứng trong thư phòng, ánh nến chập chờn hắt lên khuôn mặt góc cạnh những mảng sáng tối đan xen, cũng giống như tâm tư hắn lúc này rối ren và hỗn loạn. Trước mặt hắn, Thủy Nhan đang quỳ, dáng vẻ mảnh mai tựa như một nhành liễu trước cơn bão lớn.

Trong lòng Diêm Bộc Hạo bỗng dâng lên một luồng cảm xúc khó tả, vừa nghẹt thở lại vừa nhức nhối. Nàng đang quỳ đây, là vì thay Quý Lăng Dương gánh tội, hay vì chính tâm hồn nàng cũng đang vụn vỡ vì sự thật tàn khốc kia? Hắn không muốn suy nghĩ thêm nữa, bởi mỗi lần chạm mắt vào khuôn mặt thanh tú ấy, bóng ma quá khứ lại ùa về. Hắn nhớ như in đêm mẫu thân c.h.ế.t trong lãnh cung lạnh lẽo, nhớ hình ảnh bạch ngọc nhuốm m.á.u đỏ tươi trên tay Diêu Kính Đồng những hình ảnh đã khắc sâu vào xương tủy, trở thành nỗi ám ảnh không bao giờ phai nhạt.

Nhưng, thật trớ trêu thay, cứ mỗi khi nàng rơi lệ, tâm trí hắn lại bị x.é to.ạc bởi ký ức về ba ngày triền miên trong khoái lạc và cũng là ba ngày mà hắn đã từng chút một đ.á.n.h mất chính mình.

Diêm Bộc Hạo đột ngột đứng dậy, tiếng ghế gỗ ma sát với nền đá nghe ch.ói tai giữa không gian tĩnh lặng. Hắn gầm lên, âm thanh chứa đựng sự giận dữ pha lẫn bất lực:

“Cút ra ngoài!”

Thủy Nhan ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, giọng nàng run rẩy:

“Diêm gia...”

“Ta bảo ngươi cút! Đừng để ta phải nhắc lại lần thứ hai!”

Tiếng quát lạnh lùng như nhát d.a.o cứa vào không trung. Thủy Nhan cúi đầu, hành lễ một cách lặng lẽ, rồi chậm rãi lui ra ngoài. Khi tiếng cửa đóng lại, thư phòng trở về với sự tĩnh mịch đáng sợ. Diêm Bộc Hạo siết c.h.ặ.t t.a.y, đến mức những đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhận ra, bản thân đang rơi vào một vũng lầy không lối thoát: Hắn muốn g.i.ế.c nàng để tế vong linh mẫu thân, nhưng lại không tài nào xuống tay. Hắn muốn đuổi nàng đi thật xa, nhưng tận sâu trong đáy lòng, lại sợ hãi việc nàng thật sự biến mất khỏi cuộc đời mình.

Đêm đó, ánh trăng mờ nhạt như một dải lụa cũ phủ xuống sân viện. Thủy Nhan ngồi một mình bên cửa sổ, gió đêm lạnh buốt thổi qua kẽ lá, cũng giống như nỗi lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn nàng. Lời của Sở Nghệ Đường, vẻ đau đớn của Diêu Kính Đồng, và sự lạnh lùng của Diêm Bộc Hạo cứ xoay vần trong tâm trí.

Mười năm qua, thế giới của nàng chỉ có Quý Lăng Dương. Nàng tin hắn, yêu hắn, và chưa từng hoài nghi bất cứ việc gì hắn làm. Nhưng lần đầu tiên, một vết nứt xuất hiện trong niềm tin ấy. Nếu những lời đồn đại kia là thật, nếu mẫu thân và tỷ tỷ của Diêm Bộc Hạo thực sự là nạn nhân của Quý Lăng Dương... thì những đau khổ mà Diêm Bộc Hạo đã gánh chịu lớn đến nhường nào? Nghĩ đến đây, n.g.ự.c nàng đau nhói, tựa như có ngàn mũi kim đ.â.m vào.

Ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng động rất khẽ vang lên ngoài cửa sổ. Thủy Nhan lập tức cảnh giác:

“Là ai?”

Không có tiếng đáp lại. Nàng đứng dậy, chầm chậm tiến về phía bóng đêm ngoài hiên. Ngay khi nàng định quay người vào, một bàn tay từ trong bóng tối bất ngờ kéo mạnh nàng lại. Thủy Nhan hoảng hốt, nhưng người kia đã nhanh ch.óng bịt miệng nàng.

“Là ta.”

Giọng nói quen thuộc làm cơ thể nàng cứng đờ. Đôi mắt nàng mở lớn, thốt lên:

“Úc Kỳ?”

Úc Kỳ buông tay, khuôn mặt vốn luôn tươi cười lúc này tái nhợt như giấy, trên vai hắn còn có vết thương đang rỉ m.á.u tươi.

“Ngươi bị thương?” - Thủy Nhan lo lắng.

Úc Kỳ cười khổ, nụ cười đầy cay đắng:

“Ta bị người của Diêm Bộc Hạo truy sát suốt ba ngày đêm.”

Thủy Nhan cúi đầu, nàng biết tại sao. Úc Kỳ nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt đượm buồn:

“Ngươi không đi cùng Vương gia sao?”

“Ta... ta không biết người đi đâu.” - Giọng nàng ảm đạm.

Úc Kỳ trầm mặc hồi lâu rồi thở dài:

“Thủy Nhan, ngươi thật sự đã động lòng với hắn rồi.”

Thủy Nhan ngẩn người:

“Ta không có.”

“Ngươi có.” Úc Kỳ cắt ngang “Nếu là trước kia, dù Vương gia có gây ra chuyện gì, ngươi cũng sẽ không bao giờ hoài nghi. Nhưng giờ đây, từng suy nghĩ của ngươi đều hướng về Diêm Bộc Hạo.”

Lời nói của Úc Kỳ như một tảng đá đập thẳng vào tim nàng. Hắn nhìn nàng đầy thương xót:

“Ngươi biết không? Người đáng thương nhất ở đây không phải là Diêm Bộc Hạo. Mà là chính ngươi. Cả cuộc đời này, ngươi sống vì Quý Lăng Dương, rồi lại bắt đầu sống vì Diêm Bộc Hạo. Nhưng chưa bao giờ, ngươi sống cho chính mình.”

Chưa kịp để nàng phản ứng, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương bất ngờ ập đến từ phía sau. Úc Kỳ biến sắc:

“Có người tới!”

Một thanh kiếm xé gió lao thẳng tới, cắm phập vào thân cây cổ thụ phía sau, chẻ đôi nó trong tích tắc. Thủy Nhan quay đầu lại, dưới ánh trăng, Diêm Bộc Hạo đứng đó, trường bào trắng tung bay trong gió đêm, gương mặt lạnh lùng tựa như một vị thần c.h.ế.t vừa bước ra từ địa ngục. Ánh mắt hắn nhìn trân trân vào bàn tay vừa rồi Úc Kỳ nắm lấy tay nàng, sát ý dâng trào mạnh mẽ.

“Ngươi quả nhiên vẫn gặp hắn.” - Giọng Diêm Bộc Hạo lạnh lẽo đến tận xương.

Thủy Nhan vô thức lắc đầu:

“Không phải như chàng nghĩ...”

“Ta tận mắt chứng kiến.” - Hắn cười lạnh - “Nàng còn muốn giải thích gì nữa?”

Úc Kỳ bước lên trước chắn cho nàng:

“Chuyện này không liên quan tới nàng.”

Diêm Bộc Hạo rút kiếm, lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh trăng:

“Cút.”

Không khí trong sân trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Hai người đàn ông, một là tâm phúc của kẻ thù, một là chủ nhân Tây Hà, đứng đối diện nhau với sát khí ngập trời. Thủy Nhan đứng giữa, sắc mặt trắng bệch. Nàng biết, đêm nay nhất định sẽ có người đổ m.á.u, và đó có thể là bất kỳ ai trong số họ.

Mũi kiếm của Diêm Bộc Hạo dừng lại cách n.g.ự.c Úc Kỳ chỉ một tấc. Úc Kỳ, kẻ đã kiệt sức sau nhiều ngày truy sát, chống kiếm xuống đất, m.á.u từ khóe miệng trào ra. Nhưng hắn vẫn không chịu lui bước.

“Tránh ra.” Giọng Diêm Bộc Hạo lạnh như băng.

“Ta tránh rồi thì sao? Ngươi sẽ tha cho nàng?” Úc Kỳ đáp.

Diêm Bộc Hạo im lặng. Hắn hận nàng, nhưng tận sâu trong thâm tâm, hắn vẫn không nỡ xuống tay. Thủy Nhan nhìn hai người, lòng đau như cắt:

“Đừng đ.á.n.h nữa... Úc Kỳ, ngươi đi đi. Diêm gia, xin người...”

Lời còn chưa dứt, một tiếng xé gió vang lên. Vút! Một mũi tên đen từ bóng tối lao thẳng đến tim Diêm Bộc Hạo. Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Theo bản năng, Thủy Nhan lao tới.

Phập!

Máu tươi nở rộ trên y phục trắng của nàng như đóa hoa yêu dị. Trường kiếm trong tay Diêm Bộc Hạo rơi xuống đất, tiếng keng ch.ói tai vang lên rồi lặng đi. Thế giới của hắn sụp đổ, chỉ còn lại người con gái đang ngã vào lòng mình.

“Thủy Nhan!”

Tiếng gào thét của hắn xé tan màn đêm, đau đớn đến xé lòng.

Sau ba ngày đêm, Thủy Nhan tỉnh lại vào một buổi sáng mùa đông. Nàng nhìn Diêm Bộc Hạo – kẻ từng cao ngạo, lạnh lùng, nay chỉ còn lại một nam nhân tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u.

“Diêm gia...”

Nghe tiếng gọi khàn đặc, hắn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng:

“Đừng nói nữa, nàng sẽ khỏe lại. Ta đã tìm danh y khắp thiên hạ...”

Thủy Nhan khẽ cười, nàng biết thời gian của mình đã cạn. Nàng thì thầm:

“Diêm gia... nếu như không có thù hận, người có cưới ta không?”

Diêm Bộc Hạo run lên, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt nàng. Lần đầu tiên, vị chủ nhân Tây Hà khóc như một đứa trẻ:

“Có... ta sẽ cưới nàng. Ta sẽ đưa nàng đi ngắm hồ Tây Hà, trồng cho nàng cả một rừng hoa kapok...”

Nụ cười trên môi Thủy Nhan rạng rỡ hẳn lên, dù đôi mắt nàng đã dần mất đi tiêu cự:

“Tiếc thật... ta không nhìn thấy được nữa rồi. Đừng hận nữa... Bộc Hạo...”

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng nàng gọi tên hắn. Bàn tay nàng từ từ buông thõng, nụ cười vẫn còn đó, nhưng hơi thở đã hoàn toàn tan biến theo gió đông.

Năm năm sau, bên hồ Tây Hà xanh thẳm, có một ngôi mộ lẻ loi. Trên bia chỉ khắc hai chữ: "Thủy Nhan". Không thân phận, không xuất thân, bởi với Diêm Bộc Hạo, nàng là duy nhất.

Mỗi năm, hắn đều mang theo một nhành hoa kapok đỏ tươi đến trước mộ nàng. Hắn ngồi từ sáng đến tối, kể cho nàng nghe về Tây Hà, về những mùa hoa nở, về những chuyến đi, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến hai chữ "nỗi nhớ". Bởi nỗi nhớ ấy đã hóa thành m.á.u thịt, cắm rễ sâu vào tâm hồn hắn.

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nhuộm đỏ mặt hồ. Diêm Bộc Hạo đặt nhành hoa xuống:

“Thủy Nhan, nàng xem, hoa kapok đã nở rồi.”

Gió hồ thổi qua, những cánh hoa đỏ bay đầy trời, tựa như năm ấy nàng mỉm cười quay đầu lại nhìn hắn. Nhưng khi hắn đưa tay ra, chỉ còn lại khoảng không lạnh lẽo.

Cả đời này, hắn thắng được thiên hạ, giữ được Tây Hà, buông được thù hận, nhưng cuối cùng, lại đ.á.n.h mất người duy nhất khiến hắn muốn sống một đời bình thường.

Mãi mãi, chỉ còn là một giấc mộng giữa trời đông.

Chương 19 - Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia