Rời đi Trên bờ môi của Thuỷ Nhan vần là nụ cười vui vẻ mà Quí Lăng Dương vẫn hằng quen thuộc.

Nàng chậm rãi lùi ra sau một bước, đột nhiên hạ thấp người:

” Vương gia, mười năm dạy giỗ của người Thuỷ Nhan đâu giám quên? Mười năm ân tình của ngươi ban cho, Thuỷ Nhan làm sao có thể không trả, nhưng…” Gương mặt Thuỷ Nhan tái nhợt, nàng bây giờ chỉ là cá nằm trên thớt mặc người c.h.é.m g.i.ế.c, mà Quí Lăng Dương cho nàng mười năm ân tình, mười năm dưỡng d.ụ.c, nàng sao có thể quên, làm sao có thể không nghe? làm sao dám không hồi báo?

” Chỉ cần ngươi còn nhớ rõ là tốt rồi, không nên quên năm đó ai giúp ngươi an táng phụ thân, là ai cho ngươi mười năm cơm no áo ấm.” Quí Lăng Dương từ trên cao nhìn xuống Thuỷ Nhan, để Thuỷ Nhan thiếu nợ, hắn hiểu rõ cô bé Thuỷ Nhan từ nhỏ trọng đạo, hiểu lí này, đối với ân tình, nàng xem trọng hơn bất cứ ai, dù không nói ra mười năm ân tình đạo nghĩa, thì hắn cũng biết rõ Thuỷ Nhan sẽ không cự tuyện yêu cầu của chủ từ là hắn.

“… Thuỷ Nhan rất rõ ai mới là chủ từ của mình, Thuỷ Nhan cũng hiểu mình nên vì ai mà trung tâm.” Thuỷ Nhan thì thào, con ngươi vô tiêu cự nhìn qua cửa sổ đóng c.h.ặ.t.

Nghe câu trả lời câu Thuỷ Nhan, Quí Lăng Dương nở nụ cười, nụ cười phát từ nội tâm, nụ cười của d.ụ.c vọng thỏa mãn.

“Thuỷ Nhan, ngươi vĩnh viễn là Thuỷ Nhan tốt của ta, cũng vĩnh viễn chỉ người mới có thể là của ta t.ử sỹ “sự u sầu cùng lo lắng trên gương mặt Quí Lăng Dương, sớm đã biến mất, nhưng đôi mắt hưng phấn của hắn không có nhìn thấy, trên gương mặt của Thuỷ Nhan, bất đầu từ hôm qua, mang lên vẻ cười nhạo cùng mỉa mai trong ánh mắt, một chút cũng chưa ngừng lại.

“Vương gia, mười năm dạy bảo cùng ân tình của vương gia, Thuỷ Nhan dù mất mạng cũng sẽ báo đáp đầy đủ, nhưng ... nhưng Vương gia có thể đáp ứng Thuỷ Nhan một việc sao?” Thuỷ Nhan rướn người về phía trước, cũng không có đứng lên, trên mặt cũng chỉ có thành khẩn.

“Thuỷ Nhan yêu cầu, ta làm sao lại có thể không đáp ứng” hưng phấn trên mặt Quí Lăng Dương vẫn không hề biến mất.

“Nếu như một ngày kia, Vương gia nắm quyền, Vương gia hãy để Thuỷ Nhan xuất gia, để cho Thuỷ Nhan lưu lại phật môn sống hết một đời.” thanh âm Thuỷ Nhan chỉ còn hèn mọn, hèn mọn khẩn cầu.

Quí Lăng Dương hơi sửng sốt, lần này hắn mới thấy được vẻ cô đơn, và mỉa mai hiện lên trong mắt Thuỷ Nhan, hắn chần chờ một chút, rất muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn là chậm rãi nhẹ gật đầu.

Thuỷ Nhan vui vẻ:- “Cảm ơn Vương gia ân chuẩn.”

Thân mình Thuỷ Nhan chậm rãi đừng thẳng, mắt nàng rời đi thân ảnh Quí Lăng Dương, không chút chần chờ đi vào phòng trong, nhưng tay nàng lại run rẩy, sự run rẩy chua xót do lạnh giá toát ra từ trong xương tủy.

Thuỷ Nhan mở cửa phòng, tiếng cười của nàng khàn khàn toát ra, Quí Lăng Dương cho nàng mười năm, thật đủ cơm no áo ấm? Thật đủ ân tình? mười năm này, nàng là chuyên cần hơn tất thảy, học tập những kĩ xảo g.i.ế.c người, khiến tay nàng bị tơ mỏng kéo cho đầy m.á.u, đây cũng là ân tình Quí Lăng Dương nhắc tới?

Tình? Cho nàng một thân độc d.ư.ợ.c, thân thể lúc nóng lúc lạnh. đây là Quí Lăng Dương cho nàng cơm nó áo ấm?

Mười năm này , với nàng chủ t.ử luôn được nàng coi trọng hơn bất cứ ai, bất cứ thứ gì, so với ai cũng thân thuộc hơn, có thể là vua của nàng, cũng có thể là gia đình của nàng, nhưng đã một lần coi nàng là người?

Thuỷ Nhan dừng cười, mang từng thứ đồ đạc đem cất kỹ đi, nàng hiểu rằng có lẽ Quí Lăng Dương khẳng định rằng nàng sẽ không phản bội hắn, nàng sẽ không bao giờ bán đứng hắn cho nên mới có thể yên tâm như vậy, khẳng định nhưng vậy nên mới đem nàng vứt lên giường kẻ khác, đem nàng như một đồ vật mà qua tay mà trao đổi?

Chỉ là canh bạc này hắn thắng, bởi nàng quả thật không phản bội hắn, cũng sẽ không bán đứng hắn, nếu như so sánh giữa hắn và Diêm Phổ Hạo, nàng làm sao có thể phản bội Quí Lăng Dương, làm sao có thể bán hắn

Mười măn tình nghĩa làm sao có thể nói buông là buông là buông, bỏ là bỏ dễ dàng như thế

Vài ngày sau đó, tuyết không ngừng rơi, khiến cho kế hoạch rời đi của Diêm Phổ Hạo bị ngừng lại, khiến hắn phải ở lại Vạn vương phủ thêm một thời gian khi thời tiết cho phép xuất hành thì cũng đã nhanh tới cuối năm.

Ngày lên đường, Thuỷ Nhan một thân áo trắng, trên người khoác thêm một trường bào màu tím, trên tóc cài một số trang sứ hết sức bình thường, trên tay nàng giữ c.h.ặ.t một bình sứ, một chút cũng không nơi lỏng.

cái cách nàng giữ lấy cái bình kia, không hiểu sao khiến người ta cảm thấy có chút đau thương.

Quí Lăng Dương cùng với Diêm Phổ Hạo lời qua tiếng lại với nhau những câu chào khách sáo rỗng, Thuỷ Nhan ngơ ngác đứng trong trời tuyết, mặt cùng ch.óp mũi nàng bị đông cứng tới đỏ bừng, nhưng ánh mắt nàng thế nào cùng không giám liếc nhìn Quí Lăng Dương một lát, nàng sợ hãi lòng của mình, không kiềm chế được lại đau đớn.

Úc Kỳ đứng trước mặt Thuỷ Nhan, hắn nghĩ muốn mở miệng , nhưng quả thật không thốt ra lời, thật lâu sau mới lên tiếng: ” Đem cha ngươi xuôi xuống phía nam, ngài có quen không?"

Câu hỏi của Úc Kỳ lại kiến mặt nàng hiện lại vẻ cười nhạo, trong vương phủ này , chỉ có mình Úc Kỳ biết, chiếc bình đặt trên tủ bên cạnh giường của Thuỷ Nhan chính là tro cốt của phụ thân Thuỷ Nhan năm đó, mười năm trước Thuỷ Nhan cũng không có an táng cha, tiền mà Thuỷ Nhan dùng bản thân đổi lấy, cũng chỉ đủ cho Thuỷ Nhan trả hết tiền t.h.u.ố.c men của phụ thân nàng.

” Phụ thân rồi sẽ quen, chẳng phải có ta bên cạnh người sao?” Thuỷ Nhan đem bình ôm c.h.ặ.t thêm, phảng phát như thể không muốn chia xa.

” Đến nơi khác làm một nha hoàn ngươi phải học khôn lên, đừng lại ngốc nghếch như khi ở đây nữa có biết không?” Úc kỳ bất đắc dĩ thở dài.

Thuỷ Nhan nhẹ gật đầu, nhưng phúc tạp hiện lên trong ánh mắt lại không để Úc Kỳ nhìn thấy.

Diêm Phổ Hạo quay đầu, nhìn cái bình trong tay Thuỷ Nhan, mày kiếm của hắn kẽ chau lại, hắn chậm rãi đi đến trước mặt Thuỷ Nhan

” Đồ vật cũ nát như thế , chẳng lẽ ngươi muốn đem nó về phủ sao?”

Thuỷ Nhan ngẩng đầu, gương mặt mê võng, chẳng lẽ chiếc bình cũ trên tay nàng ảnh hưởng tới qui của vị tân chủ này sao?

“Thuỷ Nhan rất thích cái bình này, Diêm huynh thành toàn nàng cho nàng đem theo đi a.” Quí Lăng Dương vội vàng vì nàng giải vây kỳ thật hắn cũng không biết, tại sao Thuỷ Nhan lại coi trọng cái bình trong tay đến vậy.

Khóe môi kẽ nhếch lên, bạc môi tự hồ định thốt ra điều gì đó, nhưng rồi cái gì cùng không có nói ra, hắn im lặng, quay người bước lên xe ngựa.

Thuỷ Nhan ngẩng đầu nhìn lại vương phủ mà mình đã sống trong mươi năm, mười năm này trong trí nhớ của nàng, tựa như một khúc nhạc hài, từng mảng, từng mảng kí ức ùa về hiện lên trong đầu nàng, nhưng nhớ lại nhiều hơn cũng có thể thay đổi được gì đây, nàng giờ đây chẳng phải cùng sẽ rời đị.

lúc nàng lên xe ngựa, Quí Lăng Dương vội dùng tay giữ nàng lại, Thuỷ Nhan quay người , trong mắt , có chút buồn bã

” Mọi việc cần cẩn thật từng li từng tý, không nên cậy mạnh mà làm loạn, nếu ngươi ở đó gây ra họa gì, ta sợ ta sẽ không bảo hộ được ngươi.” trên mặt Quí Lăng Dương chỉ có sự ôn nhu , nhưng lời nói của hắn lại khiến Thuỷ Nhan đau triệt tâm..

” Ta sợ sẽ không bảo hộ được ngươi!” lời này nghe thật là quen tai, thật khiến cho người ta cảm động, nhưng lần này vời mười năm trước chỉ khiến cho người ta thêm chê cười mà thôi.

Năm đó Thuỷ Nhan nàng cho rằng hắn là một chủ từ tốt, sẽ nhớ hắn là người có thể bảo hộ nàng, nhưng… . . Bán đứng, nhục nhã, còn cái gì hắn chưa cho nàng đây?

“Vương gia bảo trọng, Thuỷ Nhan đi đây.” Thuỷ Nhan cứng ngắc mở miệng, cố gắng áp chế lòng mình không để cho mình lộ ra một chút tâm tư nào của bản thân.

Quí Lăng Dương nhẹ gật đầu, nhìn theo Thuỷ Nhan vào xe ngựa.

Phía trong xe chật hẹp, Thuỷ Nhan nhìn nhìn Diêm Phổ Hạo, sau đó chọ một chỗ không xa của ngồi xuống, nàng chậm rãi thở dài, không biết làm cách nào để ở chung với hắn, đối mặt hắn, nàng tựa hồ luôn luôn chịu chút ít áp lực cùng sợ hãi tiềm ẩn.

” Chẳng lẽ bình thường, ngươi cũng hầu hạ Vạn vương gia? Đem Vương gia quăng sang một bên. chẳng hề quan tâm?” Diêm Phổ Hạo lấy tay chống vào trán của mình, nụ cười ta khiến cho Thuỷ Nhan sợ hãi kia vẫn chưa hề rút đi trên mặt hắn…!

Thủy Nhan có chút giật mình ngốc lặng, sau đó cẩn thận đem cái bình nằm ngang trong xe, sau đó xoay người tiến đến bên Diêm Phổ Hạo, trên mặt không chút biểu tình mở miệng “Diêm gia có việc gì phân phó nô tỳ sao?”

Diêm Phổ Hạo ngẩng đầu lên nhìn nữ tủ trước mặt này, sau đó không khỏi cười ra tiếng: ” Đưa cho ta hộp cơm đến đây”. Diêm Phổ Hạo nâng tay, chỉ vào hợp thức ăn tinh xảo có ở trong xe.

Thủy Nhan đưa hộp cơm đến trước mặt Diêm Phổ Hạo, cẩn thận giúp hắn mở hộp cơm ra, nhưng Diêm Phổ Hạo lại không hề động đậy, chỉ là hơi khó chịu mà nhíu đôi mày kiếm.

” Ngày ấy trong kĩ viện, ta thấy ngươi đưa đồ ăn cho chủ nhân không phải như vậy..” Diêm Phổ Hạo mím môi lắc đầu, trên mặt là vẻ nghi hoặc hư hư thật thật

Thủy Nhan hiểu rõ ý của hắn, nàng đưa hộp cơm để lên trên bàn nhỏ, từ bên người lấy ra ngân châm, sâu đó lần lượt nếm qua từng loại thức ăn, lại thuần thục sờ lên mạch đập nơi cổ tay mình, lại tiếp tục nhìn màu da bản thân, sau đó hơi hèn mọn, ôn nhu nói: “Diêm gia thức ăn có thể dùng”

Khóe môi Diêm Phổ Hạo hiện lên độ cong tựa cười mà như không cười, hắn lười biếng vươn tay, cầm lấy một khối bánh ngọt bên trong nếm một ngụm.

“ Ta muốn ngươi biết một điều, mị d.ư.ợ.c, không thể dùng ngân châm để có thể phát hiện ra, nếu muốn biết chỉ có một cách, là chính mình thử.” Diêm Phổ Hạo đem khối bánh vừa ăn dở, ném trỏ lại hộp cơm, dùng một chiếc khăn lụa lau lau tay.

Thủy Nhan nhanh liền hoảng hốt, sợ hãi lui về sau vài bước “Ngươi hèn hạ, vậy mà khiến cho trong bánh ngọt có….”

Diêm Phổ Hạo nhìn qua bộ dạng của Thủy Nhan, ý cười càng thêm vui.

” Ta chỉ nhắc nhở ngươi thôi, không cần khẩn trương như vậy, lại nói thân thể của ngươi còn chỗ nào ta chưa thấy qua?” Diêm Phổ Hạo nghiền ngẫm mà thốt ra những lời này.

Thủy Nhan lập tức nếu nghĩ có thể nàng sẽ dùng làm ti tơ, siết c.h.ế.t cái con người cuồng vọng này.

Thủy Nhan phẫn nộ một lần nữa đến bên cạnh cửa xe, con mắt vẫn như cũ lảng tránh Diêm Phổ Hạo mà Diêm Phổ Hạo hiện tại cũng lười không muốn đùa bỡn Thủy Nhan, trong cái khoảng không gian chật hẹp trên xe ngựa này, chỉ mang tới cho Thủy Nhan áp lực vô hình bủa vây, và kí ức xa xăm vây quấn… .

Xe ngựa xóc nảy đi đúng nửa tháng, mới đi đến vùng đất phương nam tràn đầy nắng ấm với hoa thơm thủy biếc của Giang Nam.

Bởi vì sắp đến lễ mừng năm mới, khắp nơi nơi tràn ngập không khí vui mừng, nhưng Thủy Nhan không quen với khí hậu ấm áp này, ngay cả khi trời về đông cũng không hề có tuyết rơi, hơn nữa vừa đến Giang Nam, Thủy Nhan cảm thấy cơ thể dường như đã nhiễm phong hàn, trong người luôn cảm giác thấy giá lạnh.

Thủy Nhan bước xuống xe ngựa, nhưng trước khi bước xuống, Thủy Nhan vẫn cẩn thận mà khoác lên cho Diêm Phổ Hạo một chiếc áo choàng bằng lông dê, trong một tháng Thủy Nhan vẫn hầu hạ cho Diêm Phổ Hạo từ đầu đến cuối hoàn toàn xem Diêm Phổ Hạo là một chủ từ chân chính, nhưng cõi lòng Thủy Nhan vẫn luôn rõ ràng nàng là vì sao có mặt bên cạnh hắn .

Diêm Phổ Hạo nhìn qua sắc đỏ không bình thường trên mặt Thủy Nhan, hắn có chút sửng sốt nhưng lại làm như không có việc gì, bình tĩnh bước xuống xe ngựa

Tại trước cửa của phủ đệ lớn nhất Giang Nam, có một đám lớn nô bộc gia nhân đang đứng, nô bộc ăn mặc đường hoàng , nhân quyến nữ t.ử thì trăm hoa vạn sắc, áo gấm quần lụa chỉnh tề đứng đó.

Mỗi một vị nữ t.ử lớn lên đều tuyệt mỹ khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn.

Thủy Nhan nhìn qua trận thế đó, có chụt sửng sốt, đều là vương phủ nhưng Quý Lăng Dương mỗi lần hồi phủ đều không có cái ” trận thế ” như vậy, Thủy Nhan mân mê đôi môi khô khốc càng thêm giữ c.h.ặ.t chiếc bình trong tay mình, ôm vào trong n.g.ự.c của mình.

“Cung nghênh gia hồi phủ.” Mọi người dập đầu hành lễ, thanh âm chỉnh tề đồng nhất khiến cho Thủy Nhan cảm thấy buồn cười.

Diêm Phổ Hạo nhẹ gật đầu, lúc chuẩn bị đi vào trong phủ, hắn như nghĩ ra cái gì, đột nhiên dừng bước, quay người, không hề báo trước mà kéo tay Thủy Nhan, một động tác đơn giản này, lại khiến đám gia nhân kia không cho là đúng, nhưng lại khiến cho Thủy Nhan tức cười.

Thủy Nhan nghĩ muốn tránh thoát, nhưng cánh tay kia dùng lực giữ c.h.ặ.t làm cho nàng muốn thế nào cũng không thể giãy ra, ngay trong lúc đang không biết làm thế nào cho phải, thì một bóng vàng nhạt xinh đẹp ào vào n.g.ự.c Diêm Phổ Hạo, cánh tay mảnh khảnh choàng lên cổ Diêm Phổ Hạo, động tác mềm mại mị hoặc.

Diêm Phổ Hạo có chút giật mình, hắn thả tay Thủy Nhan, đưa tay ôm lấy nữ t.ử trước mặt.

“Gia đi nhiều ngày như vậy, người ta cực kỳ nhớ người.” Lời nói nũng nịu thốt ra hoàn toàn không đẻ ý đến những người xung quanh.

Thủy Nhan lạnh lùng đứng một bên nhìn một màn trước mắt này, không khó để nàng nhận ra, phần đông nữ t.ử ở đây từ sao khi có gái kia xuất hiện thì trên mặt bọn họ liền xuất hiện hận ý xen lẫn hâm mộ, nhưng các nàng trong mắt Thủy Nhan mà nói chẳng qua cũng thật bi ai.

“Ta đây không phải trở về rồi sao?” Diêm Phổ Hạo nhẹ nhàng hôn qua cặp môi đỏ mọng của nàng kia, trên mặt hiện lên vẻ yêu thương,

Thủy Nhan cảm thấy xấu hổ quá mức, không muốn nhìn thấy một màn như vậy, nhưng lại hông hiểu tại sao, trong đầu nàng lúc này lại nghĩ tới cái buổi tôid hôm đó khi hắn ở trên người nàng lưu lại những dấu hôn, cùng cả cái cảm giác khô nóng lạ kì.

Thủy Nhan cười cười, nguyên lai Quý Lăng Dương không có đoán sai, tên nam nhân mật mũi toàn thân toát ra cái luồng ta khí bất định , một thân khí phách, lại chính là một tên hóa sắc không sai, bằng không làm sao có thể trong lòng lưu luyến nữ t.ử này nhưng ngoài mặt lại ôm hôn nữ tủ khác.

Nghĩ tới đây, nội tâm Thủy Nhan có chút khó chịu, nàng cúi đầu, có chút khó chịu nhẹ giọng ho khan, nhưng cười nhạo cùng khuất nhục lại một làn nữa hiện lên trên mặt nàng.

Tiếng vang truyền từ bệnh cạnh lôi kéo sụ chú ý của Diêm Phổ Hạo, hắn buông thân thể mềm mại trong lòng, đi đến trước mặt Thủy Nhan, đem áo choàng của bản thân choàng lên người nàng, sau đó vô thanh vô thức, cầm tay Thủy Nhan, hướng vào phía trong phủ tiếp tục bước đến.

Độ ấm trên tay Diêm Phổ Hạo cùng động tác khó hiểu của hắn một lần nữa khiến Thủy Nhan cảm thấy nghi hoặc, xung quanh tiếng nghị luận của nhóm gia nhân cũng bất đầu vang lên.

Mà nữ từ bị Diêm Phổ Hạo bỏ rời, tren mặt lại không lộ chút hận ý nào, cũng không giống như những nử t.ử khác ghen ghét, mà lại mở to mắt hiếu kỳ trong theo, đ.á.n.h giá Thủy Nhan từ trên xuống dưới sau đó, khóe miệng hiện lên một độ cong vui vẻ, một nụ cười động lòng người.

Thủy Nhan bị Diêm Phổ Hạo kéo đến đại sảnh, một người b.úi tóc theo kiểu nha hoàn, nhưng lại ăn vận như một tiểu thư hay gần như thiếu phụ tươi cười bưng một chậu nước đi đến, Diêm Phổ Hạo tỷ mỉ lau đi bụi đất bám trên người.

Diêm Phổ Hạo lau khô nước trên tay, đột nhiên cầm lấy tay Thủy Nhan nhúng vào chậu nước rửa sạch, nước ấm tiếp xúc với da thịt, khiến cho than thể vốn đang cảm thấy rét lạnh của Thủy Nhan thoáng run rẩy.

“Khổng Tước, nàng là Thủy Nhan, sau này sẽ giống như ngươi, sẽ là thiếp thân nha hoàn của ta.” Diêm Phổ Hạo chính thức tuyên bố thân phận cùng địa vị của Thủy Nhan ở đây, cũng khiến cho nhóm gia nô vừa nãy còn tưởng Thủy Nhan là chủ từ kinh ngạc, khinh ngạc thật sự, bởi bọn họ còn chua bao giờ thấy chủ từ có thể đối xử với một nha hoàn như thế

Giống như cẩn trọng hơn, hơn nữa vữa rồi chủ từ còn bỏ thêm giường vào phòng chẳng lẽ nàng cũng giống như Khổng Tước trở thành nha hoàn thị tẩm?*

Khổng Tước nghe lời nói của Diêm Phổ Hạo, càng nghe càng biến sắc, mặt mày càng lúc càng tái nhợt, vốn dĩ gương mặt là đang tươi cười nay bỗng cứng ngắc.

Thủy Nhan nhìn sắc mặt nàng liền hiểu được, sự có mặt cuả nàng khiến cho vi Khổng Tước cô nương này mất hứng.

” Thủy Nhan còn chưa hiểu mọi chuyện chốn đây, về sau còn nhọc Khổng Tước cô nương chỉ bảo thêm .” Thủy Nhan lên tiếng trước, cố ý nói thật thân thiện, bởi nàng rất là rõ rằng thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, nói cho cùng, nàng đên nơi này không chỉ để làm một nha hoàn đơn giản như thế, trên lưng nàng cón cái nợ ân tình mười năm, mười năm dạy bảo, mười năm cơm no áo ấm, đen đây là vì Quý Lăng Dương bán mạng… . . Chỉ là trước mắt một rừng nữ tủ như thế, trăm ngàn phong thái cùng biểu hiện, làm cho nàng nghi hoặc đây chính là nhà Diêm Phổ Hạo , hay là nơi kĩ viện tranh đoạt ân khách?

Chương 7 - Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia