Tiếng cửa sắt cũ kỹ khép lại sau lưng.
Lâm Vãn lặng lẽ quan sát căn hộ nhỏ của mẹ con Tô Mộng Dao.
Mọi thứ vẫn giống hệt trong ký ức kiếp trước.
Chiếc ghế sofa cũ đặt sát cửa sổ, chiếc tủ gỗ đã bong tróc lớp sơn, trên bàn ăn là mấy món cô thích nhất.
Chỉ có điều…
Lần này, cô không còn là cô gái ngây thơ năm ấy.
“Lâm Vãn, mau ngồi đi.”
Lý Lan từ trong bếp bước ra, trên mặt vẫn là nụ cười hiền hậu quen thuộc.
“Đã lâu rồi con mới sang chơi. Dì làm toàn món con thích.”
Lâm Vãn mỉm cười.
“Cảm ơn dì.”
Tô Mộng Dao kéo ghế ngồi cạnh cô, nhiệt tình gắp thức ăn.
“Ăn nhiều một chút. Gần đây cậu học hành vất vả quá.”
Lâm Vãn bình tĩnh đáp lời, nhưng khóe mắt vẫn luôn để ý từng cử động của hai mẹ con.
Quả nhiên.
Sau khi bữa cơm gần kết thúc, Lý Lan đứng dậy.
“Để dì pha cho hai đứa ly sữa nóng.”
“Vâng.”
Lâm Vãn khẽ cúi đầu, che đi ánh mắt lạnh lẽo.
Kiếp trước…
Chính ly sữa này đã khiến cô ngủ mê man.
Đến sáng hôm sau, điện thoại bị sao chép dữ liệu, dấu vân tay bị lấy trộm, ảnh thẻ học sinh cũng biến mất.
Mà cô hoàn toàn không hề hay biết.
Một lát sau, Lý Lan bưng hai ly sữa trở lại.
Bà đặt một ly trước mặt Tô Mộng Dao, ly còn lại đặt trước mặt Lâm Vãn.
“Uống lúc còn nóng nhé.”
Lâm Vãn lặng lẽ nhìn mặt sữa đang bốc khói.
Ngay khi Lý Lan quay người, cô khẽ nghiêng cổ tay.
Chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út chạm nhẹ vào thành cốc.
Một giọt chất lỏng không màu rơi xuống.
Chỉ vài giây sau.
Mặt trong chiếc nhẫn hiện lên một chấm đỏ rất nhỏ.
Có t.h.u.ố.c.
Kiếp trước, cha từng tặng cô chiếc nhẫn này như một món đồ chơi công nghệ do đối tác nghiên cứu. Nó có thể phát hiện nhanh một số loại t.h.u.ố.c an thần thông dụng.
Không ngờ hôm nay lại phát huy tác dụng.
“Cậu sao thế?”
Tô Mộng Dao chống cằm cười.
“Không thích uống sữa à?”
Lâm Vãn ngẩng đầu, nở nụ cười dịu dàng.
“Không.”
Cô nâng ly lên.
Nhấp một ngụm.
Rồi nhân lúc cúi đầu, khéo léo để dòng sữa chảy vào chiếc khăn giấy giấu trong tay áo.
Động tác kín đáo đến mức không ai phát hiện.
Ba phút sau…
Mí mắt cô bắt đầu khép lại.
Cả người mềm nhũn, gục xuống bàn.
Tô Mộng Dao khẽ gọi thử.
“Lâm Vãn?”
Không có phản ứng.
Lý Lan vẫn chưa yên tâm, đưa tay lay vai cô.
“Lâm Vãn!”
Thiếu nữ trước mặt vẫn bất động.
Hai mẹ con nhìn nhau.
Nụ cười hiền lành trên gương mặt Lý Lan lập tức biến mất.
Thay vào đó là vẻ lạnh lùng mà Lâm Vãn chưa từng thấy ở kiếp trước.
“Bắt đầu đi.”
Lý Lan thấp giọng.
Tô Mộng Dao lập tức lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là máy quét dấu vân tay, máy đọc dữ liệu và một xấp giấy trắng.
“Nhanh lên.”
“Đừng để cô ta tỉnh.”
Tô Mộng Dao cầm bàn tay Lâm Vãn, chuẩn bị đặt lên máy quét.
Đúng lúc ấy…
Một giọng nói bình tĩnh vang lên sau lưng.
“Cậu định lấy dấu vân tay của ai?”
Hai mẹ con cứng đờ.
Thiếu nữ vốn đang gục trên bàn chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Đôi mắt trong veo ban nãy giờ chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.
Lâm Vãn nhìn chiếc máy quét trong tay Tô Mộng Dao, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Đây là lần thứ hai rồi.”
“Lần đầu là điện thoại.”
“Lần này là dấu vân tay.”
“Các người chuẩn bị khá đầy đủ.”
Tô Mộng Dao tái mặt, theo bản năng lùi lại.
“Cậu… cậu không hề ngủ?”
“Ly sữa có t.h.u.ố.c.”
“Làm sao tôi dám uống?”
Lý Lan lập tức quát lớn.
“Mộng Dao!”
“Cướp điện thoại của nó!”
Nhưng vừa dứt lời.
“Cạch!”
Cánh cửa căn hộ bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Ba người đàn ông mặc thường phục bước vào.
Người đi đầu giơ thẻ ngành.
“Chúng tôi là cảnh sát.”
“Không ai được phép rời khỏi đây.”
Sắc mặt Lý Lan trắng bệch.
Chiếc máy quét dấu vân tay trong tay Tô Mộng Dao rơi xuống nền gạch, phát ra tiếng “choang” ch.ói tai.
Lâm Vãn chậm rãi đứng dậy, lấy từ trong túi áo một chiếc b.út ghi âm.
“Từ lúc bước vào căn hộ này…”
“Các người nói gì, làm gì…”
“Đều đã được ghi lại.”
Ánh mắt cô dừng trên gương mặt thất thần của Tô Mộng Dao.
“Cậu từng hỏi vì sao mình vẫn tin cậu.”
“Lần này…”
“Tôi đến đây không phải vì tin.”
“Mà để chính tay vạch trần các người.”