Từ khi sinh ra, ta đã sống trong lãnh cung.

Sau đó, lãnh cung lại có thêm ba vị phi tần chẳng mấy đứng đắn.

Bọn họ kéo ta khi ấy mới năm tuổi tới chơi mạt chược, tết tóc cho ta, rồi dẫn ta bước ra khỏi lãnh cung.

Nhưng sau khi ra ngoài, ta mới phát hiện, hóa ra tường cung bên ngoài lãnh cung còn cao hơn.

1

Ta là một công chúa không được sủng ái, từ khi sinh ra đã sống trong lãnh cung.

Từ nhỏ, bên cạnh ta chỉ có nhũ mẫu và Tiểu Thúy.

Ngày nhũ mẫu qua đời, trời đổ mưa phùn, hơi lạnh thấm vào da thịt.

Bà nắm lấy tay ta, lòng đầy lo lắng.

“Lục công chúa, lão nô đi rồi, sau này người phải tự chăm sóc tốt cho mình.”

Ta không hiểu.

“Nhũ mẫu muốn đi đâu?”

Bà khẽ thở dài, cố nở nụ cười an ủi ta.

“Lão nô mệt rồi, muốn đi tìm Dung quý nhân.”

Dung quý nhân là sinh mẫu của ta.

Nhũ mẫu từng nói, người đã dẫn theo muội muội song sinh của ta lên trời.

Nhưng trời thật sự quá xa.

Từ khi có ký ức, ta đã vô số lần ngẩng đầu nhìn trời, nhưng chưa bao giờ thấy bóng dáng muội muội và mẫu phi.

Nếu nhũ mẫu cũng muốn lên trời, vậy dưới mặt đất chẳng phải chỉ còn lại một mình ta sao?

Nghĩ đến đây, ta lập tức nhào vào vai bà khóc òa lên.

“Nhũ mẫu đừng rời khỏi Gia Nhi…”

“Gia Nhi không muốn ở một mình…”

Bà khẽ vỗ lưng ta.

“Còn Tiểu Thúy ở đây, lãnh cung sẽ không chỉ còn một mình công chúa.”

Ta nức nở không ngừng.

“Con không cần Tiểu Thúy!”

Tiểu Thúy xấu tính lắm.

Nàng thường cãi nhau với nhũ mẫu, luôn khiến nhũ mẫu tức đến đau đầu.

Nàng sẽ ăn sạch trái cây nhũ mẫu hái cho ta.

Nàng còn vẽ rùa lên mặt ta.

Hơn nữa, nàng chưa bao giờ cho ta lén bước ra khỏi cửa lãnh cung đi chơi.

Ta không thích nàng.

Giọng nhũ mẫu càng lúc càng yếu.

“Nàng ấy cũng vì muốn tốt cho người… Đợi…”

“Đợi công chúa lớn lên rồi sẽ hiểu…”

Nói xong, nhũ mẫu liền tắt thở.

“Nhũ mẫu! Nhũ mẫu!”

“Con không hiểu, con không hiểu…”

Ta càng khóc lớn hơn.

Tiểu Thúy từng nói, đứa trẻ trong lãnh cung sống thêm được ngày nào hay ngày ấy.

Mà ta vốn không biết mình có thể chờ đến ngày trưởng thành hay không.

Lãnh cung rộng lớn yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng khóc của ta.

Đúng lúc ấy, Tiểu Thúy xách một bọc t.h.u.ố.c lớn vội vã chạy về.

Nhìn thấy cảnh trong phòng, tay nàng buông lỏng.

Bọc t.h.u.ố.c được gói bằng giấy thô rơi xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục.

Nàng sững người một lát rồi vội vàng bước tới.

Sau khi đưa tay thăm hơi thở của nhũ mẫu, Tiểu Thúy từ trước đến nay chẳng mấy khi cho hai chúng ta sắc mặt tốt lập tức đỏ hoe mắt.

Nàng không nhịn được, vừa khóc vừa mắng.

“Ta cầu ông khấn bà, khó khăn lắm mới xin được chút t.h.u.ố.c, cái đồ vô dụng nhà ngươi không thể chờ ta thêm một lát sao?”

“Dù chỉ để gặp nhau lần cuối cũng được mà!”

“Ngươi cứ thế ném mớ hỗn độn này lại cho ta, nhưng ta còn muốn xuất cung sống những ngày tốt đẹp!”

“Ngươi c.h.ế.t rồi thì còn ai chăm sóc con bé nữa!”

Có lẽ nhận ra dù mắng thế nào, người trên giường cũng không thể đáp lại, nàng cảm thấy vô dụng nên không mắng nữa.

Nàng nhanh nhẹn lau nước mắt, kéo ta đang khóc đến không thở nổi đứng dậy, thô bạo lau nước mắt cho ta.

“Đừng khóc nữa!”

“Công chúa có khóc thế nào, bà ấy cũng không trở về.”

“Sau này nhớ bà ấy thì cứ ngẩng đầu nhìn trời, bà ấy sẽ nhìn thấy.”

Trước mắt ta mờ mịt, chỉ có thể trông thấy bộ quần áo vải thô của Tiểu Thúy.

Ta sưng cả hai mắt, khàn giọng hét vào mặt nàng.

“Ngươi lừa người!”

“Trên trời không có muội muội, không có mẫu thân, sau này cũng sẽ không có nhũ mẫu!”

Nàng cau mày.

“Nô tỳ nói là bà ấy có thể nhìn thấy người.”

Ý ngoài lời chính là ta không thể nhìn thấy nhũ mẫu.

Ta hoàn toàn suy sụp.

“Vậy có tác dụng gì chứ!”

Suốt cả ngày, ta không uống lấy một giọt nước.

Lúc này lại đầu váng mắt hoa, nhất thời tức giận công tâm, ngất lịm đi.

2

Trong mắt Tiểu Thúy thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Nàng luống cuống ôm ta trở về phòng, miệng lẩm bẩm không ngừng.

“Kiếp trước ta nợ hai người các ngươi hay sao!”

Sau khi cẩn thận đỡ ta nằm xuống, nàng vỗ nhẹ lên mặt ta, cũng mặc kệ ta có tỉnh hay không.

“Chờ đó, nô tỳ đi tìm thái y cho người!”

“Người không được c.h.ế.t, nghe thấy chưa!”

Nói xong, nàng đội mưa phùn đi ra ngoài, đẩy cửa lãnh cung.

Thấy nàng mở cửa, hai thị vệ đứng ngoài lập tức dùng ánh mắt không đứng đắn nhìn nàng từ trên xuống dưới.

“Hôm nay Tiểu Thúy cô nương đã ra ngoài một lần rồi, lần này lại muốn lấy thứ gì ra đổi?”

Nói rồi, một người còn đưa tay khoác lên vai nàng.

Đó là Tiểu Thúy mà ta chưa từng nhìn thấy.

Nàng “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, nhân đó tránh khỏi bàn tay của người kia, dáng vẻ hèn mọn đến tận xương tủy.

“Hai vị đại ca, nhũ mẫu của Lục công chúa đã bệnh qua đời, công chúa cũng ngất đi rồi.”

“Cầu xin hai vị đại ca thương xót, cho nô gia ra ngoài mời thái y tới xem bệnh cho công chúa, tiện thể tìm người an táng nhũ mẫu.”

Thị vệ ngồi xổm xuống, dùng chuôi kiếm như trêu đùa nâng cằm nàng lên.

“Chuyện thu xác, chúng ta tự biết báo cho người của Nội vụ phủ.”

“Còn Lục công chúa…”

“Trong cung xưa nay không thiếu công chúa, huống hồ chỉ là một vị bị Bệ hạ quên sạch, ngay cả mặt cũng chưa từng nhìn thấy.”

“Cho dù c.h.ế.t trong cung cũng chẳng có ai để ý.”

“Ta cần gì phải nhiều chuyện, chọc quý nhân không vui?”

Tiểu Thúy liên tục dập đầu, trán đỏ bừng, y phục cũng đã bị nước mưa thấm ướt.

“Đợi nô gia mời được thái y về, hai vị đại ca muốn làm gì cũng được!”

“Cầu xin hai vị đại ca thương tình, trước hết cho nô gia ra ngoài đi!”

Hai tên thị vệ mắt gian mày chuột lại cười dâm đãng không ngừng.

“Nếu đã như vậy, chi bằng trước hết làm cho các ca ca thoải mái đã…”

Tiểu Thúy biết rõ hai người sẽ không dễ dàng cho nàng rời đi, lại sợ làm chậm trễ thời gian chữa bệnh cho ta.

Vì vậy nàng thừa lúc bọn họ sơ hở định bỏ chạy, không muốn tiếp tục dây dưa.

Không ngờ còn chưa chạy được hai bước, nàng đã bị thị vệ túm tóc kéo xuống dưới háng, sau đó hung hăng tát một cái.

“Chạy à?”

“Ngay trước mặt gia mà còn dám chạy?”

Tiểu Thúy mang gương mặt sưng đỏ, lớn tiếng kêu lên.

“Bệnh của công chúa không thể chậm trễ! Cứu…”

1 - Lãnh Cung Khuyết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia