“Thiếp thân biết thân phận thấp hèn, cho dù c.h.ế.t vì tỷ tỷ cũng là điều nên làm.”

“Chỉ xin tỷ tỷ che chở người nhà của thiếp thân.”

Nói xong, không chờ bất kỳ ai phản ứng, nàng ta đ.â.m đầu vào hòn giả sơn trong sân, lập tức không còn hơi thở.

44

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh hãi.

Đầu óc Lương phi hoàn toàn trống rỗng, liên tục lẩm bẩm.

“Không phải ta làm.”

“Thật sự không phải ta làm.”

Bà nắm tay áo Trân Thần phi.

“Ta không sai khiến nàng.”

“Nàng nhất định muốn vu oan cho ta!”

Trân Thần phi cau mày, gạt tay bà ra.

“Trước khi chuyện được điều tra rõ, chỉ sợ phải khiến tỷ tỷ chịu ấm ức một thời gian.”

“Người đâu, đưa Lương phi trở về Trường Lạc cung.”

“Không có ý chỉ không được ra ngoài.”

Trở về phòng, hai vị mẫu phi đều rơi vào suy nghĩ.

Ta trêu Cửu An trong nôi, mở miệng nói:

“Chuyện này không phải do Lương phi sai khiến Tiết Quý nhân.”

Lâm Chiêu nghi đầy nghi hoặc.

“Sao con biết?”

“Mẫu hậu nói cho con.”

Nhắc tới Tiên hoàng hậu, ánh mắt Trân Thần phi khựng lại.

“Nếu là tỷ tỷ nói, nhất định không sai.”

Vì vậy trong những ngày tiếp theo, Trân Thần phi điều tra Tiết Quý nhân từ đầu đến chân.

Không chỉ người nhà ngoài cung, ngay cả từng cung nữ và thái giám trong điện cũng không bỏ qua.

Tiết Quý nhân quả thật xuất thân thấp hèn, ban đầu chỉ là một cung nữ ở Dưỡng Tâm điện.

Sau một lần may mắn được Bệ hạ sủng hạnh, nàng được nâng làm Mỹ nhân.

Sau đó nàng đi theo Lương phi, từng bước lên tới Uyển nghi.

Trân Thần phi phát hiện, ngoài cung nàng có một muội muội được nàng vô cùng yêu thương.

Mà muội muội của nàng từ trước đã bị bí mật đưa tới Lạc Dương.

Trân Thần phi sai người đuổi tới Lạc Dương, nhưng chỉ tìm thấy t.h.i t.h.ể của muội muội nàng.

Tuy vậy cũng không hoàn toàn không có thu hoạch.

Sau khi mai phục mấy ngày, ám vệ bắt được tỳ nữ thân cận của muội muội Tiết Quý nhân.

45

Tỳ nữ ấy tên Văn Tú, thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

“Không biết các vị quý nhân vượt ngàn dặm trói nô tỳ tới đây vì chuyện gì?”

Trân Thần phi nhấp một ngụm trà, trực tiếp hỏi:

“Tiểu thư nhà ngươi vì sao đột nhiên tới Lạc Dương?”

“Nàng c.h.ế.t thế nào?”

Văn Tú nhỏ giọng nói:

“Quý nhân trong cung cho một khoản bạc lớn, lại đưa thư tự tay đại tiểu thư viết, bảo tiểu thư tới Lạc Dương sống yên ổn.”

“Không ngờ vừa tới Lạc Dương, tiểu thư đã rơi vào mai phục, liều mạng cứu nô tỳ.”

“Đại tiểu thư ngươi nhắc tới là Tiết Quý nhân sao?”

“Đúng vậy.”

Trân Thần phi tiếp tục hỏi:

“Quý nhân trong lời ngươi là ai?”

Văn Tú lắc đầu.

“Nô tỳ không biết.”

“Nhưng nô tỳ có trí nhớ rất tốt, từng gặp tỳ nữ của quý nhân một lần.”

Lâm Chiêu nghi hơi nghi ngờ.

“Vì sao hỏi gì ngươi cũng trả lời?”

“Ngươi có biết Tiết Quý nhân đã c.h.ế.t không?”

Văn Tú không nhịn được rơi hai hàng nước mắt.

“Bởi vì nô tỳ muốn báo thù cho tiểu thư.”

“Nếu hai vị quý nhân là hung thủ hại tiểu thư, đã sớm g.i.ế.c nô tỳ diệt khẩu.”

“Có thể thấy hai vị không phải, còn có thể giúp nô tỳ.”

Hoàng cung là nơi ăn người không nhả xương.

Tiểu thư và đại tiểu thư lần lượt mất mạng, nhất định có liên quan đến quý nhân phía sau.

Trân Thần phi khen ngợi.

“Ngươi có vài phần thông minh.”

“Tháng sau là lễ cập kê của Tam công chúa.”

“Đến lúc ấy tất cả phi tần đều dẫn vài cung nữ tới dự.”

“Nếu ngươi thật sự gặp qua không quên, hãy đi bên cạnh bổn cung, xem có tìm được người ấy không.”

“Vâng.”

46

Lương phi tuy bị cấm túc, nhưng lễ cập kê của Tam công chúa vẫn phải tổ chức.

Vốn quyền quản lý cung vụ nằm trong tay Thục phi, lễ cập kê lần này đáng lẽ do bà phụ trách.

Nhưng bà lấy lý do thân thể không khỏe, đẩy cho Trân Thần phi.

“Làm thì làm.”

“Coi như luyện tập trước cho lễ cập kê của Gia Nhi và Cửu An.”

Trân Thần phi hoàn toàn không để ý.

Dù sao nàng muốn làm Hoàng hậu, cung vụ như vậy tiếp xúc sớm cũng tốt.

Một tháng sau, sáng sớm Tam tỷ đã bị kéo dậy trang điểm, đeo một bộ trang sức trân châu.

Vừa có nét đáng yêu của thiếu nữ, vừa mang vẻ ung dung cao quý.

Để Tam tỷ không tiếc nuối, Trân Thần phi vẫn thả Lương phi ra, để bà tự tay cài trâm cho Tam tỷ.

Lễ cập kê vô cùng long trọng, Thái t.ử ca ca cũng tới tặng quà cho Tam tỷ.

Còn phụ hoàng, sau một thời gian dài dùng bí d.ư.ợ.c, thân thể đã suy kiệt nghiêm trọng.

Cả ngày người ôm gối nằm mơ đẹp trong phòng Trân Thần phi, chính sự đều giao cho Thái t.ử ca ca xử lý.

Văn Tú cúi mắt đứng bên Trân Thần phi, âm thầm quan sát cung nữ có mặt.

Ta đặt một cây bộ diêu được chọn kỹ vào tay Tam tỷ.

“Chúc Tam tỷ cập kê vui vẻ.”

Sinh trong hoàng gia, sau khi trải qua việc phụ hoàng thay đổi thái độ, Tam tỷ đã sớm thu lại kiêu ngạo.

Lúc này nàng dịu dàng cười với ta.

“Đa tạ Tiểu Lục.”

Sau lễ cài trâm là tiệc trưa.

Văn Tú nhìn thấy một bóng người quen, lập tức cúi người định nói với Trân Thần phi.

Không ngờ đúng lúc ấy đám đông đột nhiên hỗn loạn.

“Mau mời thái y!”

“Tam hoàng t.ử sùi bọt mép rồi!”

Lương phi ôm Tam hoàng huynh, hoảng loạn không chịu nổi.

“Triệu Nhi, Triệu Nhi!”

“Đừng dọa mẫu phi!”

Trân Thần phi lập tức đứng dậy, đi xem tình trạng Tam hoàng huynh.

Lễ cập kê và tiệc trưa đều do nàng tự tay sắp xếp, xảy ra chuyện nàng nhất định phải chịu trách nhiệm.

Nàng lật mí mắt và xem miệng Tam hoàng huynh, lập tức kết luận.

“Trúng độc.”

“Mau lấy nước muối ấm đổ cho nó uống, để nó nôn càng nhiều càng tốt.”

Tam hoàng huynh trắng bệch mặt, ôm bụng.

“Đau, đau…”

Sau khi bị đổ mấy bát nước muối, Trân Thần phi lập tức móc cổ họng hắn.

Một tiếng “ọe” vang lên, đồ ăn Tam hoàng huynh vừa dùng đều nôn ra.

Ngay sau đó hắn rơi vào hôn mê.

Thái y tới xem xong, liên tục lắc đầu.

Lương phi sợ đến mức giọng run rẩy.

“Ngươi có ý gì?”

“Con ta rốt cuộc thế nào?”

Thái y quỳ xuống.

“May mắn được thúc nôn kịp thời, nếu không tính mạng Tam hoàng t.ử khó giữ.”

“Nhưng t.h.u.ố.c này quá âm độc.”

“Cho dù cứu được mạng Tam hoàng t.ử, chỉ sợ…”

Hắn do dự, không đành lòng nói kết quả.

“Chỉ sợ gì?”

“Ngươi nói đi!”

Lương phi đã mất lý trí, nắm vai thái y hỏi.

“Chỉ sợ sau khi tỉnh lại, Tam hoàng t.ử mãi dừng ở trạng thái của trẻ ba tuổi, giống như người ngây dại.”

Lương phi ngã ngồi xuống đất, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, ngất đi.

47

Trân Thần phi lập tức phong tỏa Trường Lạc cung.

Tất cả cung nữ, thái giám phụ trách thức ăn và hầu hạ hôm nay đều không được ra vào, phải chờ lục soát người.

Đúng lúc ấy, Đức phi túm một cung nữ, đầu đầy mồ hôi chạy tới.

“Đừng tìm nữa, có lẽ chính là thứ lén lút này.”

“Trước đó ta đau bụng muốn tới tịnh phòng, không ngờ thấy nô tỳ này ném thứ gì đó vào thùng phân.”

Nói xong bà còn chỉ phía sau.

“Đấy, thùng phân ta cũng bảo người xách tới!”

Lời vừa dứt, một mùi khó tả lập tức lan ra.

Thái y bịt mũi, vừa buồn nôn vừa vớt một túi vải trong thùng ra.

Đáng tiếc bột t.h.u.ố.c trong túi đã hòa tan.

Thái y nảy ra một ý, trực tiếp cắm kim bạc vào thùng.

Khi rút kim ra, kim đen bóng.

Thấy vậy, hắn lập tức bẩm báo các vị nương nương.

“Trong thùng có độc.”

“Bên trong chắc chắn là độc d.ư.ợ.c mưu hại Tam hoàng t.ử.”

Lúc ấy Lương phi đã tỉnh lại.

Bà túm tóc cung nữ, hung hăng tát một cái.

“Bốp!”

“Nói!”

17 - Lãnh Cung Khuyết - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia