CHƯƠNG 14: CUỘC SỐNG ĐÒI NỢ CỦA GIÁO SƯ THẦN TIÊN
Phòng giảng đường lớn của Viện khoa học bách khoa thành phố.
Phó Ly đứng trên bục giảng, áo sơ mi trắng thẳng thớm, gọng kính cận phản chiếu ánh đèn led rực rỡ.
Hắn đã trở lại lớp học sau chuỗi ngày nghỉ dài vì biến cố hoang đảo.
Khí chất quanh người hắn vẫn thủy chung thanh lãnh, cấm d.ụ.c, nhưng tầng sương băng cô độc, xa cách bấy lâu nay đã hoàn toàn tiêu tán sạch sẽ.
Thần hồn vạn năm đã dung hợp trọn vẹn, mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh cũng theo đó mà biến mất không còn một tia dấu vết.
Hôm nay, buổi dạy học diễn ra mượt mà đến mức kinh ngạc: máy chiếu không một lần báo lỗi, hệ thống giáo án điện t.ử lướt chạy vù vù, ngay cả thang máy tòa nhà cũng không hề kẹt giữa tầng.
Các sinh viên trợ lý ngồi bên dưới nhìn nhau trợn tròn mắt, thầm nghĩ giáo sư thiên tài của họ cuối cùng cũng qua thời kỳ xui xẻo.
Phó Ly viết những công thức lượng t.ử lên bảng đen, nhịp điệu sắc bén, mạch lạc hơn hẳn trước đây.
“Giáo sư Phó, hôm nay trông thầy như vừa đổi vận đại cát ấy, đi đường cũng thấy gió xuân phơi phới.” Một vị đồng nghiệp trưởng khoa đi ngang qua, khẽ cười trêu chọc.
Phó Ly dừng phấn, khóe môi khẽ cong lên một đường cong dịu nhẹ, thanh âm trầm thấp: “Khụ... có lẽ vậy.”
Trong đại não hoàn chỉnh của hắn lúc này, hình ảnh cô gái huyền học lười biếng nằm trên sofa ăn vặt liên tục hiện lên đầy chiếm hữu.
Anh nhìn đồng hồ, nhanh ch.óng thu dọn tài liệu, dứt khoát tan làm đúng giờ để trở về nhà nấu cơm cho nàng.
Tại căn phòng penthouse cao nhất của tập đoàn Cyber-Huyền Học.
Tôi đang lười biếng nằm dài trên ghế sofa da bò, một tay cầm bịch khoai tây chiên, một tay lướt màn hình điện thoại xem báo cáo hệ thống.
Đồ tôn từ phòng máy chủ bước lên, sắc mặt hớn hở, cung kính dâng lên một tách trà ấm:
“Lão Tổ, sau trận chiến bẻ gãy tà thuật ở tháp tài chính, lượng người dùng tải App Cyber đã tăng vọt lên mốc kỷ lục trăm triệu lượt quét.”
“Cư dân mạng hiện tại đang điên cuồng gọi chúng ta là 'App cứu mạng quốc dân' đấy ạ.”
Tôi không quay đầu lại, nhàn nhạt nhai miếng khoai tây giòn rụm: “Tiền tài người phàm chỉ là phù vân, ta không quan tâm.”
“Luồng tà khí của gã tà tu đầu sỏ sau khi mất thân xác, hệ thống có định vị được nguyên thần của hắn không?”
Đồ tôn khựng lại, thu nụ cười, nhỏ giọng báo cáo: “Báo cáo Lão Tổ, dải tần số sóng sinh học của hắn hiện tại hiển thị rất yếu ớt, dường như đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất.”
Tôi khóa màn hình điện thoại lại, thần sắc vẫn thủy chung bình thản, khẽ nhấp một ngụm trà.
Trận chiến đại kết cục cuối cùng vẫn chưa thực sự khép lại, nhưng lần này tôi không còn một tia lo lắng hay bất an nào nữa.
Bởi vì Thiên Kiếm Tôn của tôi đã trở về hoàn chỉnh 100%, chúng tôi chắc chắn sẽ vả nát cái âm mưu mạt pháp kia.
Cửa penthouse mở ra bằng mã số tự động.
Phó Ly sải bước đi vào, trên tay xách theo một túi thực phẩm tươi sống mua từ siêu thị người phàm.
Hắn nhìn thấy tôi vẫn giữ nguyên tư thế nằm lười trên sofa, đống vỏ bánh kẹo vứt bừa bãi, liền khẽ lắc đầu thở dài.
Anh không một lời trách móc, cất cặp tài liệu xuống ghế rồi nhanh ch.óng xắn tay áo sơ mi lên, đi thẳng vào khu vực gian bếp nhỏ.
Hắn lén vận hành một tia kiếm ý tối cao và linh lực bản nguyên để... gọt khoai tây, rửa rau cải và hầm canh gà trong vòng đúng một nốt nhạc.
Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian phòng khách, tốc độ nấu nướng logic, sạch sẽ khiến tôi phải nhướng mày kinh ngạc.
Tôi chống cằm nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn trong bếp, trêu chọc: “Thiên Kiếm Tôn vạn năm trước thà ra chiến trường c.h.é.m quỷ ảnh chứ tuyệt đối không bao giờ chạm tay vào khói bếp, kiếp này chàng tiến bộ hơn rồi đấy.”
Phó Ly bưng bát canh gà nóng hổi đặt lên bàn ăn, tiến lại gần đỡ tôi ngồi dậy, ghé sát tai tôi thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy từ tính:
“Vạn năm trước bận che chở thiên hạ khỏi Thiên Phạt, đời này tu vi hoàn chỉnh, ta chỉ muốn tự tay nuôi béo một mình nàng mà thôi.”
Tôi khựng lại một nhịp, lần đầu tiên trong đời Lão Tổ của tôi bị một câu nói phàm trần làm cho cứng họng, chột dạ quay mặt đi chỗ khác.
Hai chúng tôi ngồi bên bàn ăn, yên lặng thưởng thức bữa cơm thường nhật bọc đường, bầu không khí vô cùng ấm áp, dịu nhẹ.
Đây chính là sự bình yên, viên mãn mộc mạc mà hai người từng gánh chịu vạn kiếp luân hồi t.ử vong chưa từng dám mơ tưởng tới.
Khoảng giờ tối, chuông cửa penthouse lại vang lên một tiếng "bính boong" lịch sự.
Cố Thành mặc bộ đồ vest xám xịt chỉnh tề, tay ôm một xấp tài liệu hợp đồng kinh doanh sải bước bước vào phòng khách.
Hắn hiện tại đã mất đi cái vận khí may mắn nghịch thiên của mảnh hồn phách, nhưng thần thái lại trở nên vô cùng tỉnh táo, phong cách làm việc thực tế, sắc bén hơn trước rất nhiều.
“Giáo sư Phó, Nhan cố vấn, đây là bản hợp đồng liên kết đầu tư dài hạn giữa Cố Thị và tập đoàn Cyber-Huyền Học.” Hắn đặt hồ sơ lên bàn.
Hắn liếc nhìn Phó Ly đang đeo tạp dề đứng dọn dẹp bát đĩa, khẽ cười trêu chọc: “Tôi thật không ngờ, vị chiến thần thượng cổ c.h.é.m nát tòa tháp tài chính hôm trước, bây giờ lại trở thành 'thần tiên nội trợ' mẫu mực thế này.”
Phó Ly thản nhiên cất chiếc tạp dề, thần sắc bình tĩnh đáp trả một câu đầy ẩn ý: “Đàn ông có vợ tự nhiên sẽ biết cách chăm sóc gia đình, Cố tổng chưa có chân mệnh thiên nữ, chắc chắn không hiểu được cái niềm vui logic này.”
Cố Thành nghe xong, ho khan một tiếng để che giấu sự nghẹn ngọng, quay sang nhìn tôi như nhìn một người bạn tri kỷ cũ.
Trong lòng vị tổng tài kiêu ngạo đã hoàn toàn sạch bóng chấp niệm yêu hận điên cuồng, hắn mỉm cười nhẹ nhõm: “Hợp đồng đã ký, chúc hai người sớm ngày dắt tay nhau vào lễ đường hiện đại, tôi chờ uống rượu mừng.”
Tôi giả vờ cúi đầu uống trà, không thèm đáp lời, nhưng Phó Ly ngồi bên cạnh lại âm thầm ghi nhớ sâu sắc hai chữ “hôn lễ” vào đại não thiên tài của mình.
Sau khi Cố Thành rời khỏi penthouse, không gian ban công lộng gió lại trở về vẻ tĩnh mịch, rực rỡ ánh đèn đêm thành phố.
Phó Ly bước tới đứng sau lưng tôi, hai tay ôm trọn lấy vòng eo mảnh mai, cằm tựa nhẹ lên bả vai tôi, khẽ mở miệng hỏi:
“Tầm Cơ, Cố Thành cũng đã chúc phúc rồi, nàng xem ngày lành tháng tốt nào phù hợp để chúng ta chính thức tổ chức hôn lễ?”
Tôi quay người lại, cố giữ vẻ mặt bình thản: “Chuyện đó chưa vội, nguyên thần gã tà tu còn đang ẩn nấp dưới lòng đất, chưa diệt tận gốc rễ thì làm sao tâm trí chu toàn được.”
Phó Ly nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt u thâm tối sầm lại đầy ý trêu chọc, hắn thừa biết vị Lão Tổ tông vạn năm này đang tìm lý do trốn tránh sự ngượng ngùng.
“Nàng đã bắt ta chờ đợi suốt một vạn năm phong ấn, kiếp này thần hồn hoàn chỉnh, nàng còn muốn trì hoãn thời gian thêm bao lâu nữa?” Anh trầm giọng hỏi ngược lại.
Tôi hiếm khi rơi vào trạng thái lúng túng, co giật ngón tay bấm độn: “Ta... ta chỉ muốn chuẩn bị một trận pháp chúc phúc thật chu toàn cho đám cưới mà thôi.”
Phó Ly cười khẽ một tiếng, giọng nói khàn khàn đầy nguy hiểm: “Được, chuyện hôn lễ tạm thời không ép nàng, nhưng những món nợ cũ nàng trêu chọc ta lúc trước, đêm nay ta phải từ từ tính toán trọn vẹn với nàng.”
Tôi khẽ giật mình, cảm giác bản năng mách bảo có điều không ổn, vội vàng quay người định bước về phía phòng làm việc để lánh nạn.
Tôi lướt nhanh vào phòng làm việc riêng, vội vàng mở hàng loạt tệp tin báo cáo dữ liệu của App Cyber trên máy tính để tỏ vẻ vô cùng bận rộn công vụ.
“Cạch.” Tiếng chốt cửa phòng khép c.h.ặ.t lại vang lên khô khốc.
Phó Ly sải bước đi tới, hai tay chống thẳng xuống mặt bàn làm việc, hoàn toàn khóa c.h.ặ.t thân hình tôi vào giữa khoảng không gian hẹp.
Hắn ghé sát gương mặt sắc sảo đến gần, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào tai tôi, chậm rãi liệt kê từng mốc thời gian nhân quả:
“Nhan Lão Tổ, nàng còn nhớ lúc ở trong buồng thang máy tòa nhà nghiên cứu, nàng dùng tư thế áp sát n.g.ự.c truyền linh lực ép buộc ta thế nào không?”
“Còn có đêm hoang đảo bão bùng trong lều trại, nàng dán bùa lên trán ta, trêu chọc cơ thể phàm trần của ta yếu ớt không chịu nổi một hiệp động phòng của nàng?”