CHƯƠNG 2: BẢN KHẾ ƯỚC "BẢO KÊ" TỔNG TÀI VÀ SỰ CỐ VẢ MẶT

Sáng hôm sau.

Tôi ngồi trong phòng khách của biệt thự Cố gia.

Người đàn ông tóc bạc phơ ngồi đối diện là Cố lão gia t.ử, ông nội của Cố Thành.

Ông ấy là một người cả đời tin sùng huyền học.

“Nhan tiểu thư, mấy năm nay tôi tìm kiếm khắp nơi, chỉ mong tìm được một vị cao nhân có thể bảo hộ cho tiểu Thành.”

Cố lão gia t.ử thở dài, giọng đầy lo lắng.

“Vận khí của nó tuy tốt, nhưng tôi luôn cảm giác nó đang gánh chịu một cái bẫy vô hình nào đó.”

Vừa dứt lời, cửa phòng khách bị đẩy mạnh ra.

Cố Thành bước vào, sắc mặt lạnh lùng như băng.

Hắn nhìn tôi, rồi nhìn ông nội, mày nhíu c.h.ặ.t lại.

“Ông nội, ông lại mời mấy kẻ l.ừ.a đ.ả.o này về nhà sao?”

“Thời đại nào rồi, ông còn tin vào dăm ba cái trò phong thủy gạt người này.”

Tôi không tức giận, chỉ im lặng vận chuyển linh thức, chậm rãi quan sát linh hồn của hắn.

Hào quang màu vàng kim bao quanh hắn vẫn rực rỡ và mạnh mẽ như đêm qua.

Vận khí nghịch thiên, chấp niệm tình cảm nồng đậm.

Thế nhưng, khi tôi cố gắng tìm kiếm một nhịp đập cộng hưởng sâu sắc từ tận đáy lòng, kết quả lại khiến tôi khựng lại.

Nhịp cộng hưởng rất yếu.

Yếu đến mức gần như không có.

Trong lòng tôi thoáng qua một tia nghi ngờ.

Tại sao lại như vậy?

Hào quang linh hồn rõ ràng là của chàng, nhưng cảm giác sâu thẳm trong thần hồn của tôi lại vô cùng mờ nhạt.

Tôi khẽ mím môi, tự an ủi bản thân trong lòng.

Có lẽ vì hắn vừa mới chuyển thế, thần hồn chưa thức tỉnh hoàn toàn nên mới có sự sai lệch này.

Hắn chính là người tôi chờ đợi vạn năm, không thể sai được.

“Tiểu Thành! Con câm miệng cho ta! Không được vô lễ với Nhan tiểu thư!”

Cố lão gia t.ử đập bàn đứng phắt dậy, tức giận quát lớn.

Cố Thành hừ lạnh một tiếng. Hắn liếc nhìn tôi, lạnh giọng nói:

“Nhan tiểu thư đúng không? Cô theo tôi vào phòng làm việc.”

Tôi đứng dậy, ung dung đi theo hắn lên tầng hai.

Cửa phòng làm việc vừa đóng lại, Cố Thành lập tức quay người, nhìn tôi bằng ánh mắt phòng bị.

Hắn lấy từ trong túi áo ra một tấm séc, ném thẳng lên bàn.

“Nói đi, cô tiếp cận ông nội tôi, rốt cuộc là muốn bao nhiêu tiền?”

“Cầm lấy số tiền này rồi cút khỏi mắt tôi, đừng dùng mấy cái trò tâm linh này để bám lấy Cố gia nữa.”

Ngoài miệng thì nói lời tàn nhẫn độc địa, nhưng ánh mắt của hắn lại vô thức nhìn chằm chằm vào tôi, không thể rời mắt nổi.

Trong đầu hắn lúc này đang diễn ra một trận chiến dữ dội.

Một luồng suy nghĩ lý trí bảo hắn phải đuổi cô gái lai lịch bất minh này đi.

Nhưng một luồng sức mạnh bí ẩn khác từ sâu trong linh hồn lại điên cuồng gào thét, bắt hắn phải giữ nàng lại bằng mọi giá.

Hai luồng tư tưởng mâu thuẫn khiến gương mặt hắn vặn vẹo, hô hấp dồn dập.

Mảnh hồn phách mang chấp niệm tình cảm của đạo lữ năm xưa đang kịch liệt phản kháng lại ý chí phàm trần của Cố Thành.

Hắn bỗng nhiên bước tới một bước, buột miệng nói:

“Hay là, cô muốn tôi b.a.o n.u.ô.i cô?”

Vừa nói xong câu này, Cố Thành lập tức sững sờ.

Sắc mặt hắn đỏ bừng lên vì xấu hổ và kinh hãi.

C.h.ế.t tiệt, mình vừa nói cái quái gì thế này?

Để che giấu sự bối rối tột cùng, hắn vội vàng bày ra vẻ mặt mỉm cười mỉa mai, châm chọc:

“Được thôi, ra một cái giá đi. Tôi muốn xem bản lĩnh trên giường của vị đại sư phong thủy này thế nào.”

Tôi đứng yên tại chỗ, lạnh lùng nhìn hắn diễn trò.

Thú thật, tôi hoàn toàn không hiểu nổi cái phản ứng kỳ lạ, co giật như người bị tâm thần này của hắn.

Tôi tiến lên một bước, đến gần Cố Thành hơn.

Linh thức của tôi khóa c.h.ặ.t lấy cơ thể hắn.

Tôi nhìn thấy rõ ràng hai mảnh năng lượng mang tên “Khí” và “Tình” đang quấn quýt c.h.ặ.t chẽ quanh linh hồn hắn.

Khí vận màu vàng, chấp niệm tình cảm màu đỏ hồng.

Hai mảnh hồn phách này vô cùng thuần khiết.

Thế nhưng, khi khoảng cách của tôi và hắn chỉ còn chưa đầy nửa mét.

Thần hồn của tôi vẫn im lìm như mặt hồ không gió.

Không có sự run rẩy, không có sự gào thét của bản nguyên, hoàn toàn khác xa với cảm giác gắn kết ruột thịt vạn năm trước.

Ngón tay tôi khẽ bấm độn, trong lòng tràn ngập dấu hỏi chấm.

Tại sao hai mảnh hồn phách ở ngay trước mắt, mà tôi lại cảm thấy hắn xa lạ đến thế?

Tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Có lẽ, nguyên nhân là do linh hồn chuyển thế của hắn bị tổn thương quá nặng, dẫn đến tình trạng bất toàn, thiếu hụt trầm trọng.

Đúng vậy, linh hồn không hoàn chỉnh thì không thể tạo ra cộng hưởng hoàn hảo.

Tôi quyết định gạt bỏ sự nghi ngờ sang một bên, tiếp tục quan sát một thời gian nữa.

Dù sao thì App Cyber-Huyền Học cũng đã xác nhận, không thể sai sót được.

“Tôi không cần tiền của anh.” Tôi nhàn nhạt lên tiếng, “Tôi ở lại đây là để thực hiện lời hứa bảo vệ anh.”

Cố Thành nghe xong, hừ một tiếng bực dọc, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi nhịp tim đang đập loạn.

Một lúc sau, thư ký và luật sư riêng của Cố gia gõ cửa bước vào.

Cố lão gia t.ử đã gọi điện ra lệnh, yêu cầu Cố Thành phải ký hợp đồng thuê tôi làm cố vấn độc quyền ngay lập tức.

Cố Thành dù trăm phương ngàn kế muốn từ chối, nhưng dưới áp lực của ông nội, hắn đành miễn cưỡng đồng ý.

Luật sư cung kính đặt bản hợp đồng lên bàn họp.

Các điều khoản tuyển dụng rất thông thường, mức lương và chế độ đãi ngộ đều theo quy chuẩn cao nhất của tập đoàn.

Cố Thành mặt lạnh như tiền, cầm chiếc b.út máy lên, chuẩn bị ký tên vào góc dưới màn hình máy tính bảng.

Ngay trong khoảnh khắc ngòi b.út chuẩn bị chạm vào màn hình.

Mảnh hồn phách mang chấp niệm tình cảm trong n.g.ự.c hắn đột ngột chấn động kịch liệt.

Ý chí riêng của mảnh hồn hoàn toàn giành lấy quyền kiểm soát bàn tay của Cố Thành.

Bàn tay hắn bỗng nhiên mất kiểm soát, tự động lướt nhanh trên bàn phím ảo.

Xóa bỏ điều khoản cũ.

Thay đổi nội dung.

Hắn liên tục thêm vào những điều khoản điên rồ: “Tặng 5% cổ phần tập đoàn Cố Thị cho Nhan Tầm Cơ dưới dạng quà tặng vô điều kiện”, “Cấp quyền sử dụng vĩnh viễn tất cả bất động sản thuộc quyền sở hữu của Cố Thành cho Nhan Tầm Cơ”, “Mọi yêu cầu tài chính của Nhan Tầm Cơ sẽ được chi trả vô điều kiện từ tài khoản cá nhân của Cố Chủ tịch”...

Cố Thành trợn tròn mắt, mồ hôi hột tuôn ra như mưa.

Hắn muốn dừng tay lại, nhưng năm ngón tay lại như có thực thể khác điều khiển, gõ chữ bay lượn trên màn hình.

Chính hắn cũng không hiểu nổi tại sao mình lại điên cuồng dâng hiến tài sản cho một cô gái mới gặp hai lần.

Ngồi bên cạnh, luật sư và thư ký riêng hoàn toàn sững sờ, cằm suýt rơi xuống đất.

Đây là vị tổng tài tàn nhẫn, một xu cũng phải tính toán trên thương trường của họ sao?

Đây rõ ràng là một kẻ si tình bị tình yêu làm cho lú lẫn đầu óc rồi!

Sau mười phút giằng co giữa ý chí cá nhân và mảnh hồn phách, bản hợp đồng “bán thân” đã được sửa đổi hoàn tất.

Tôi nhìn lướt qua những điều khoản tài sản khổng lồ kia, thần sắc không chút d.a.o động.

Đối với một Lão Tổ vạn tuế như tôi, tiền tài của người phàm chỉ là phù vân.

Tôi cầm lấy b.út, thản nhiên nói:

“Những thứ này tôi không quan tâm. Tôi chỉ thêm hai điều khoản.”

Tôi tự tay gõ vào bản hợp đồng điện t.ử:

Một, Nhan Tầm Cơ có quyền xuất hiện bên cạnh Cố Thành bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, hắn không được phép từ chối.

Hai, Nhan Tầm Cơ có toàn quyền can thiệp và quyết định mọi vấn đề khi Cố Thành gặp nguy hiểm.

Luật sư và thư ký nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu mục đích của hai điều khoản quái dị này là gì.

Cố Thành nghe xong, sắc mặt xanh mét.

Hắn nghiến răng ken két, nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận:

“Nhan Tầm Cơ, cô quả nhiên là muốn dùng mọi thủ đoạn để dính lấy tôi đúng không?”

“Muốn theo dõi tôi 24/24? Cô nằm mơ đi!”

Khẩu khí thì rất cứng rắn, nhưng bàn tay của hắn lại một lần nữa phản bội chủ nhân.