Nàng ôm lấy gò má, cất giọng đầy bi thương:

“Thần thiếp và Từ Thái y chỉ vì say rượu nên mới cùng nằm trên giường.”

“Tuyệt đối không phải tư thông.”

“Trước nay giữa chúng thần thiếp chỉ có tình bằng hữu. Chưa từng vượt quá giới hạn.”

“Hoàng thượng.”

“Người và thần thiếp là thanh mai trúc mã. Lại là phu thê bao năm.”

“Đến chút tin tưởng ấy...Người cũng không dành cho thần thiếp sao?”

Hiếm khi Quý phi chịu mở miệng biện giải.

Đáng tiếc...

Mọi lời đều vô ích.

Ta đương nhiên phải nhân lúc nàng thất thế mà đẩy thêm một bước.

Tuyệt đối không để nàng còn đường xoay chuyển.

Ta khẽ chau mày, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Thảo nào…”

“Trước đây mỗi lần thần thiếp đến Chung Minh cung thăm tỷ tỷ…”

“Đều thấy cửa sổ cửa điện đóng kín.”

“Phải đợi thật lâu…”

“Sau khi Từ Thái y rời đi, tỷ tỷ mới cho gọi thần thiếp vào.”

“Hoàng thượng…”

“Tỷ tỷ chắc chỉ nhất thời hồ đồ nên mới phạm sai lầm thôi.”

Quý phi trợn tròn đôi mắt.

Trong ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Nàng không ngờ...

Ta lại có thể nói ra những lời ấy.

18

Ta nhìn nàng.

Khóe môi khẽ cong lên.

Trong mắt chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo.

Ngày trước...

Chính nàng đã tự tay định tội ta mưu hại Hiền phi.

Hôm nay...

Ta giúp nàng ngồi vững cái danh tư thông.

Đó là điều...

Nàng đáng phải gánh chịu.

Thấy Hoàng thượng rõ ràng đã tin lời ta...

Quý phi tức giận đến phát run.

“Thần thiếp và Từ Thái y trong sạch.”

“Hoàng thượng vô cớ vu oan thần thiếp như vậy…”

“Thật là phụ bạc tình nghĩa phu thê.  Khiến thần thiếp có trăm miệng cũng không thể biện bạch.”

Hoàng thượng cười lạnh:

“Nếu đã có trăm miệng cũng không thể biện bạch...Vậy thì khỏi cần biện bạch nữa.”

“Người đâu?”

“Truyền chỉ của trẫm.”

“Phế Quý phi làm thứ dân. Tống vào Lãnh cung.”

“Còn Từ Thái y... Đánh c.h.ế.t bằng trượng.”

Nghe vậy...

Từ Thái y điên cuồng dập đầu cầu xin tha mạng.

Thế nhưng vẫn bị thị vệ lôi xuống.

Từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngoài điện...

Liên tiếp vang lên.

Sắc mặt Quý phi...

Càng lúc càng trắng bệch.

“Hoàng thượng…”

“Người thật sự tuyệt tình đến vậy sao?”

Hoàng thượng không đáp lấy một lời.

Chỉ phất tay áo...

Rời đi.

Đợi tất cả mọi người đã đi hết.

Ta mới chậm rãi bước đến gần nàng, hạ giọng nói:

“Tỷ tỷ tốt của muội…”

“Đến lúc này mà tỷ vẫn còn nhớ thương Từ Thái y sao?”

“Muội khuyên tỷ…”

“Chi bằng nên nghĩ xem…”

“Sau khi vào Lãnh cung…”

“Phải làm thế nào để giữ được chút tôn quý và thể diện cuối cùng của mình.”

Quý phi gào lên, giương nanh múa vuốt lao về phía ta.

Nhưng đã bị bọn thái giám giữ c.h.ặ.t.

Ta mỉm cười.

“Quý phi nương nương bớt giận.”

“Có điều…”

“Đây hẳn cũng là lần cuối cùng…Muội gọi người một tiếng ‘Quý phi nương nương’.”

Ta không buồn nghe thêm những lời mắng c.h.ử.i của nàng.

Xoay người...

Lặng lẽ rời đi.

Đã vào lãnh cung rồi...

Ta sẽ không bao giờ để nàng còn cơ hội bước ra nữa.

Chỉ mong...

Vị Quý phi thanh đạm như cúc của chúng ta...

Có thể chịu nổi những tháng ngày trong lãnh cung.

19

Hậu cung không thể một ngày thiếu người cai quản.

Đức phi vốn cho rằng chuyện tốt này nhất định sẽ rơi vào tay mình.

Dẫu sao, trong Tứ phi cũng chỉ còn lại một mình nàng.

Thế nhưng...

Một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng đã phá tan mọi hy vọng của nàng.

Người sắc phong ta làm Thục phi.

Đồng thời giao quyền thống lĩnh lục cung.

Vài tháng sau...

Ta thuận lợi hạ sinh một vị Hoàng t.ử.

Hoàng thượng mừng rỡ khôn xiết.

Đến ngày đầy tháng của Hoàng t.ử, Hoàng thượng một tay bế hài t.ử, một tay nắm lấy tay ta.

“Ngôi trung cung đã bỏ trống quá lâu.”

“Trẫm nghĩ đi nghĩ lại...Chỉ có Doanh nhi là người thích hợp nhất với ngôi vị ấy.”

Dẫu đã nằm trong dự liệu...

Ta vẫn ra vẻ vừa mừng vừa sợ, quỳ xuống tạ ân.

Trước ngày cử hành đại điển sắc phong hoàng hậu...

Ta đã đến lãnh cung một chuyến.

Hậu cung ba ngàn giai lệ.

Hoàng thượng từ lâu đã quên mất...

Từng có một quý phi là thanh mai trúc mã của người.

Qua cánh cổng cũ kỹ, đổ nát...

Ta nhìn thấy quý phi của hiện tại.

Đầu tóc rối bù.

Y phục rách nát.

Đôi mắt đục ngầu vô hồn, chỉ lặng lẽ nhìn bầu trời xám xịt.

Thỉnh thoảng lại có những phi tần đã phát điên xô vào người nàng.

Thế nhưng...

Nàng vẫn chẳng hề có lấy một phản ứng.

Cho đến khi Lý Mỹ nhân đi ngang qua, khom mình hành lễ với ta.

“Thần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương.”

Nghe hai chữ “Hoàng hậu”...

Quý phi ngày trước bỗng quay đầu lại.

Khi nhìn thấy ta khoác trên mình phượng bào lộng lẫy...

Nàng điên cuồng lao về phía cổng.

Nhưng...

Dẫu cố gắng thế nào cũng chẳng thể đến gần ta thêm một bước.

“Hoàng hậu?”

“Không…”

“Không thể nào…”

“Ngôi vị hoàng hậu vốn phải là của ta.”

“Hoàng thượng và ta là thanh mai trúc mã.”

“Sao người có thể lập kẻ khác làm hoàng hậu?”

“Ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ của bản cung.”

“Dựa vào đâu mà xứng làm hoàng hậu?”

Nàng gào thét đến khản giọng.

Đâu còn dáng vẻ thanh đạm như cúc năm nào.

Ta bình thản nhìn nàng.

“Có xứng hay không...Chẳng đến lượt ngươi quyết định.”

“Giờ đây...Bản cung là hoàng hậu.”

“Còn ngươi...Chỉ là một phế phi sống trong lãnh cung mà thôi.”

Ta và Lý Mỹ nhân nhìn nhau mỉm cười.

Rồi cùng xoay người rời khỏi Lãnh cung.

“Muội quay lại đi.”

“Quay lại đi.”

“Là tỷ sai rồi.”

“Muội muội…”

“Cầu xin muội cứu tỷ.”

“Cứu tỷ ra ngoài.”

Đi rất xa rồi...

Phía sau vẫn còn vọng lại những tiếng khóc gào thê lương.

Lý Mỹ nhân khẽ hỏi ta.

“Hoàng hậu nương nương...Người sẽ mềm lòng chứ?”

Ta khẽ cười.

“Sao có thể chứ?”

“Nàng cũng chưa từng mềm lòng với bản cung.”

Ngay từ ngày nàng tin lời Hiền phi...

Đích thân hạ lệnh đ.á.n.h ta hai mươi trượng...

Tình tỷ muội giữa ta và nàng...

Đã hoàn toàn chấm dứt.

Một cơn gió khẽ lướt qua.

Chiếc trâm phượng cửu vĩ trên b.úi tóc ta khẽ rung lên, phát ra những âm thanh lanh lảnh, trong trẻo.

Ta từ biệt Lý Mỹ nhân.

Ung dung bước về phía tương lai thuộc về chính mình.

Còn quý phi...

Suốt quãng đời còn lại...

Chỉ có thể mục nát trong lãnh cung.

(Hết)

Chương 8 - Lật Đổ Nàng Thanh Đạm Tựa Cúc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia