Rồi một hôm, bản tin thời sự đưa tin.
Cảnh sát triệt phá một đường dây buôn bán nội tạng người ở nước ngoài, đồng thời công bố danh sách các nạn nhân.
Tôi vừa liếc qua đã thấy tên ba người họ.
Trang Văn Minh.
Lý Thu Hà.
Trang Tiểu Tuyết.
Điện thoại reo.
Số lạ.
Đầu dây là giọng cảnh sát.
"Chị Trang Vũ?
Chúng tôi gọi từ cục công an.
Yêu cầu chị đến nhận t.h.i t.h.ể."
Tôi cúp máy.
Đi.
Tại nhà xác, cả ba đã thành ba cái xác khô, toàn bộ nội tạng đều bị móc sạch.
Mặt bố tím tái.
Mắt mẹ trợn.
Miệng Trang Tiểu Tuyết há ra như còn đang c.h.ử.i.
Cảnh sát hỏi.
"Chị có muốn làm thủ tục mai táng không?"
Tôi nhìn rất lâu.
"Không."
"Vậy ai lo hậu sự?"
"Tôi."
Tôi dúi cho người thu gom xác một khoản tiền, nhờ ông ta chở ba cái xác đó đến lò hỏa táng.
Không hề tổ chức tang lễ hay làm bất kỳ nghi thức nào.
Thiêu xong là hết.
Nhân viên nhà hỏa táng định giới thiệu cho tôi các mẫu bình đựng tro cốt.
"Bình sứ 800 tệ.
Bình gỗ 1200.
Chị chọn loại nào?"
Tôi chỉ tay về chiếc túi rác đen trên tay ông ta.
"Dùng cái này đi."
Ông ta sững.
"Chị..."
"Tôi trả tiền."
Tôi nói.
"Đựng vào đó."
Ông ta im, làm theo.
Ba nắm tro.
Ba túi rác.
Tôi xách về.
Đêm đó tôi lái xe đến nhà vệ sinh công cộng ở công viên.
2 giờ sáng.
Không ai.
Tôi mở từng túi.
Tro xám trắng rơi xuống bồn cầu.
Tôi nhấn nút xả.
Ào.
Nước cuốn đi.
Một túi.
Hai túi.
Ba túi.
"Giác rưởi thì nên ở cùng với phân."
Tôi rửa tay rất lâu.
Xà phòng thơm.
Ra khỏi nhà vệ sinh, trời bắt đầu hửng sáng.
Tôi đứng trên cầu.
Gió thổi.
Đầu óc nhẹ bẫng, cả người thanh thản như chưa từng được sống.
Ôi chao, tương lai thật là tươi sáng.
---
Một tuần sau cảnh sát gọi lại.
"Thi thể đã xử lý chưa?"
"Rồi."
Tôi nói.
"Hỏa táng.
Rải sông."
"Có biên lai không?"
"Có."
Tôi gửi ảnh biên lai hỏa táng.
Họ không hỏi nữa.
Vụ án khép lại.
Báo chí đăng: "Ba nạn nhân người Việt, không người thân đến nhận."
Không ai biết là tôi.
---
Tháng sau tôi xin nghỉ phép.
Đưa chồng và con về quê.
Mộ bà ngoại vẫn còn.
Tôi thắp hương.
"Bà ơi, con trả xong rồi."
Gió qua hàng cau.
Con gái tôi chạy lại.
"Mẹ, con đói."
"Ừ, về nhà mẹ nấu."
Chúng tôi về căn nhà nhỏ tôi mới mua gần biển.
Ban công nhìn ra biển.
Tối chồng hỏi.
"Em còn giận họ không?"
"Không."
Tôi nói.
"Giận tốn sức.
Em quên rồi."
Anh ôm tôi.
"Vậy tốt."
---
Hai năm sau công ty mở chi nhánh mới.
Tôi làm giám đốc chi nhánh.
Lương năm 1.2 triệu.
Tôi mua thêm một căn hộ, đứng tên con.
Ngày khai trương, có phóng viên đến phỏng vấn.
"Hỏi chị bí quyết thành công?"
Tôi cười.
"Ngừng nuôi người khác.
Bắt đầu nuôi mình."
Bài báo lên top.
Dưới bình luận có người tag: "Giống chị gái tôi."
Tôi block.
---
Một buổi chiều, tôi nhận được bưu phẩm.
Bên trong là một lá thư.
Chữ nguệch ngoạc.
"Tiểu Vũ,
Bố mẹ sai rồi.
Nếu có kiếp sau đừng làm con tao nữa.
Mẹ"
Không có địa chỉ người gửi.
Tem đã cũ.
Tôi đọc xong, bỏ vào lò sưởi.
Cháy.
Tro bay.
---
Con gái tôi 5 tuổi, hỏi.
"Mẹ, ông bà ngoại đâu?"
"Ông bà đi xa rồi."
"Đi đâu?"
"Đi nơi không ai làm con buồn nữa."
Con gật.
"Vậy mình đi biển đi."
"Đi."
Biển chiều rất xanh.
Tôi nắm tay con.
Chồng đi bên cạnh.
Không ai gọi điện.
Không ai gõ cửa.
Điện thoại tôi chỉ có 3 số: chồng, con, bà ngoại đã mất nhưng tôi vẫn lưu để thỉnh thoảng mở nghe giọng ghi âm cũ.
---
Năm 40 tuổi tôi viết hồi ký.
Tên sách: "Tôi đã tự cứu mình như thế nào."
Nhà xuất bản hỏi.
"Có cần dùng tên thật không?"
"Không."
Tôi nói.
"Dùng b.út danh: Người sống sót."
Sách bán chạy.
Có người nhắn.
"Đọc xong tôi đã dọn ra khỏi nhà bố mẹ."
Tôi trả lời.
"Mừng cho bạn."
---
Một đêm tôi mơ.
Mơ thấy mình 8 tuổi, bị bắt ăn món mình dị ứng.
Trong mơ tôi nhổ ra.
"Mẹ, con không ăn."
Mẹ trong mơ tát tôi.
Tôi tỉnh dậy, toát mồ hôi.
Chồng ôm.
"Ác mộng à?"
"Không."
Tôi nói.
"Chỉ là quá khứ chào tạm biệt."
---
Ngày giỗ bà ngoại, tôi về quê một mình.
Đi ngang gầm cầu cũ.
Không còn ai.
Chỉ có gió và rác.
Tôi đặt một bó hoa xuống đất.
"Cho những người đã c.h.ế.t."
Không nói tên.
Lên xe, tôi đi.
---
Tối đó tôi ngồi trên ban công, uống trà.
Con ngủ rồi.
Chồng đọc sách.
Tôi mở sổ tiết kiệm.
Dòng đầu: "Tiền của tôi."
Dòng cuối: "Dành cho tôi."
Tôi đóng lại.
Ngoài kia sóng vỗ.
Tôi nghĩ đến 8 năm làm trâu làm ngựa.
Nghĩ đến cái tát.
Nghĩ đến túi rác.
Rồi tôi nghĩ đến hôm nay.
Bình yên.
Không ai nợ ai.
---
Có người hỏi tôi.
"Chị không thấy áy náy à?"
Tôi hỏi lại.
"Anh thấy người bị hút m.á.u 20 năm có cần áy náy khi rút ống ra không?"
Họ im.
Tôi cười.
"Tôi không ác.
Tôi chỉ ngừng hiền."
---
Sinh nhật 42 tuổi, tôi tự thưởng cho mình một chuyến đi.
Một mình.
Đến một hòn đảo nhỏ.
Không mạng.
Không tin tức.
Sáng tắm biển.
Chiều đọc sách.
Tối ngắm sao.
Ngày cuối, tôi viết một tấm bưu thiếp gửi cho chính mình.
"Gửi Trang Vũ,
Chúc mừng em đã sống.
Thật sự sống."
Gửi.
---
Về nhà, bưu thiếp đã nằm trên bàn.
Tôi dán lên tường.
Bên cạnh là ảnh gia đình ba người.
Phía dưới tôi viết bằng b.út lông:
"Từ đây về sau, không ai được động vào tôi nữa."
Mực khô.
Tôi gấp b.út.
Đứng dậy.
Đi nấu cơm.
Trong bếp, mùi canh vẫn còn thơm.
Con chạy vào ôm chân và gọi .
"Mẹ ơi."
"Ừ, mẹ đây."
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh .
Tương lai về sau , thật sự rất sáng.