Lời nói ấy đương nhiên một đứa trẻ như ta tuyệt đối chẳng dám mở mồm thốt ra ngoài miệng, người cha già của ta gần như quỳ lết trên đầu gối bò lại sát bên cạnh ta, liên tục dập đầu côm cốp xuống nền đất trước mặt Hoàng đế: "Mạng của con bé Dung Nhi hèn mọn như cỏ rác, căn bản không xứng đáng để Hoàng thượng phải nhọc công ghi nhớ lâu đến nhường này đâu ạ!"

"Ồ? Thật thế sao?" Hoàng đế khẽ bật cười, "Năm xưa Giang phu nhân trước khi lâm chung đặt cho đứa trẻ này một chữ Dung, chính là muốn gửi gắm hàm ý 'từ dung trung đạo' (ung dung điềm đạm bước đi giữa đường chính đạo). Xem ra đến tận ngày hôm nay, vị đại tướng quân như khanh làm còn tốt hơn cả đứa trẻ này đấy nhỉ."

Nói đoạn, người liền dứt khoát quay lưng lại phía chúng ta, lúc này ta mới dám len lén ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy vầng hào quang rực rỡ từ cửa sổ hắt lên toàn thân Hoàng đế, hoàn toàn che lấp đi chút hơi ấm nhân gian vốn đã chẳng còn lại bao nhiêu trên người ngài.

Ta nghe thấy giọng nói của người vang vọng như chuông đồng trầm hùng vang lên giữa gian nhà tranh: "Ái khanh à, chốn thôn dã Vân Hà thôn này khanh đã ẩn dật ở lại quá lâu rồi đấy. Phần mộ của phu nhân trẫm tự khắc sẽ sai người chăm sóc hương khói chu tất đàng hoàng."

"Đứa con gái duy nhất của dòng dõi Giang gia, khanh thực sự nỡ lòng giương mắt nhìn nó phải còng lưng cuốc đất làm ruộng suốt cả cuộc đời nơi đồng hoang cỏ dại này, rồi sau này tùy tiện gả bừa cho một gã tiều phu bần nông cục mịch nào đó hay sao? Mau ch.óng dắt con quay trở về ngõ Trường Can nơi kinh thành Kim Lăng đi thôi, đợi đến khi con bé đến tuổi cập kê, trẫm nhất định sẽ đích thân đứng ra chỉ hôn cho nó một mối nhân duyên tốt đẹp nhất thiên hạ!"

Một đứa trẻ năm tuổi như ta khi ấy căn bản chẳng thể nào hiểu hết được ý tứ thâm sâu của những lời nói ấy, thế nhưng người cha già của ta thì đã dừng hẳn hành động dập đầu lia lịa xuống đất.

Ông áp c.h.ặ.t trán xuống nền đất ẩm thấp suốt một hồi lâu trong sự câm lặng tuyệt vọng, rồi cuối cùng từ từ ngẩng đầu lên, đập vào mắt ta là một gương mặt già nua đầm đìa những giọt nước mắt nghẹn ngào, nhìn về phía ta bằng một ánh mắt ngập tràn nỗi bi ai xé ruột xé gan: "Thần... xin tuân chỉ!"

Vị Hoàng đế trên cao cuối cùng cũng nở một nụ cười thỏa mãn, người quay lưng về phía ta khẽ phất nhẹ tay áo, chỉ trong chớp mắt từ bên ngoài đã có một hàng thị vệ vũ trang đầy mình tiến vào, chẳng biết bọn họ đã bí mật mai phục xung quanh ngôi nhà tranh từ lúc nào.

Tên thị vệ dẫn đầu bước lại gần, thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy cằm ta, ép buộc ta phải nuốt trọn một viên t.h.u.ố.c tròn màu đen vào bụng.

"Viên t.h.u.ố.c này ngọt ngào thơm tho lắm cha ơi!" Ta ngây thơ ngẩng mặt mỉm cười nói với cha. Lúc bấy giờ phụ thân ta đã vội vã lau khô những giọt nước mắt trên mặt, ông vươn bàn tay thô ráp nắm c.h.ặ.t lấy tay ta dịu giọng bảo: "Đi nào, cha dắt Dung Nhi trở về Kim Lăng, nơi đó chính là quê hương bản quán của mẫu thân con."

"Dạ vâng ạ!" Ta cười tươi rạng rỡ như một đóa hoa rừng.

Thế nhưng ngay sau đó, trong l.ồ.ng n.g.ự.c và dạ dày ta bỗng nhiên trào dâng một cơn đau quặn thắt dữ dội tựa như có ngàn mũi d.a.o cào xé ruột gan, ta căn bản không kịp mở miệng thốt thêm được nửa lời nào nữa, hai mắt tối sầm lại rồi ngã vật ra đất bất tỉnh nhân sự.

Khi ta tỉnh lại lần nữa thì bản thân đã đang nằm êm ấm trên chiếc giường gấm bên trong phủ tướng quân tại ngõ Trường Can thành Kim Lăng, toàn thân khoan khoái dễ chịu như vừa trải qua một giấc ngủ dài.

Phụ thân ta với vẻ mặt giận rỗi vì con nghịch ngợm liền bảo rằng hôm đó ta bị ăn phải đồ ôi thiu đau bụng trúng độc, may nhờ có Hoàng thượng thương tình kịp thời ban cho t.h.u.ố.c giải độc nên mới giữ lại được mạng sống nhỏ này.

Sau khi mở miệng buông vài câu cảm tạ trời đất và Hoàng thượng cho qua chuyện, ta tựa như một con ngựa hoang đứt dây cương lập tức nhảy chân sáo đòi chạy ra ngoài đường nô đùa khám phá thế giới mới.

Và rồi ta đã liều lĩnh trèo lên đỉnh bức tường rào của phủ Thượng thư bên cạnh, để rồi vô tình bắt gặp một chàng tiểu công t.ử khoác áo cẩm bào tuấn tú đang ngồi nắn nót viết chữ dưới gốc cây.

Ta và Lục Thiềm đã chính thức bước vào một cuộc chiến tranh lạnh gay gắt, một sự rạn nứt mà bằng mắt thường bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nhìn thấy rõ.

Bởi vì từ trước đến nay ta và Lục Thiềm vốn luôn làm rất tốt cái vỏ bọc ân ái hòa thuận ngoài mặt, nên sự việc bỗng nhiên trở mặt lạnh nhạt này đã khiến cho toàn thể trên dưới Lục phủ đều được một phen kinh hoàng thất sắc, đặc biệt là cô tiểu nha hoàn từng sang phòng ta cầu cứu hôm trước, sợ hãi đến mức suốt mấy ngày liền chẳng dám bén mảng lại gần dâng trà hầu hạ.

Kỳ thực bản thân ta cũng chẳng có nhu cầu gì cần người ta phải hầu hạ chu đáo, kể từ sau cái đêm giông bão ngột ngạt ấy, ta bỗng nhiên trở nên vô cùng mê ngủ, ngày ngày chỉ thích nằm vùi mình trong chăn say giấc nồng.

Đêm hôm đó sau khi nghe trọn câu hỏi châm chọc về Cố Âm Nhi của ta, ánh mắt Lục Thiềm bỗng chốc trở nên sâu thẳm và u tối khôn cùng, thế nhưng hắn chỉ im lặng nhìn trân trân vào mặt ta suốt một hồi lâu, đến cuối cùng tuyệt nhiên không buồn mở miệng giải thích lấy một câu.

Thực lòng mà nói, sâu thẳm trong thâm tâm ta đêm ấy vẫn luôn ôm một chút mong mỏi kỳ vọng hắn sẽ mở lời trần tình điều gì đó với ta, thế nhưng cho đến phút cuối cùng, hắn chỉ lẳng lặng buông tay tha cho ta, cẩn thận kéo chăn bông đắp lại ngay ngắn cho ta, rồi khoác áo choàng ngoài bước chân sang thư phòng ngủ lại, trước khi khép cửa hắn chỉ buông lại cho ta một câu nói chẳng đầu chẳng đuôi đầy vẻ bí hiểm: "Giang Dung à, cái món bài lá ấy... căn bản không phải là do ta không biết đ.á.n.h đâu nhé."

Cũng chính vào khoảng thời gian ấy, vì chuyện Cố Âm Nhi được Hoàng đế sắc phong làm Quận chúa để chuẩn bị xuất giá sang Hung Nô Tiên Ty hòa thân, nên trong cung ngoài nội đều bận rộn đến mức gà bay ch.ó chạy tơi bời, ngay cả phụ thân ta ban ngày cũng liên tục bị triệu tập tiến cung thiết triều với tần suất dày đặc hơn hẳn, mỗi lần ta ghé về thăm nhà thì đứng đón ta ở cổng lớn chỉ có lão quản gia tươi cười cùng bàn bài lá trống trơn nằm trơ trọi giữa sân.

Đang lúc ta ngồi thở ngắn than dài ngao ngán cho những chuỗi ngày tẻ nhạt buồn chán, thì Lục phu nhân - mẫu thân của Lục Thiềm đã chủ động tìm đến tiểu viện của ta.

Lục phu nhân năm xưa vốn mang thân phận cành vàng lá ngọc của một vị Công chúa triều đình hạ giá lấy Lục Thượng thư thời điểm người vẫn còn là một hàn môn sĩ t.ử nghèo khó, hai vợ chồng cầm sắt hòa minh gắn bó keo sơn cùng nhau vượt qua bao thăng trầm gian khổ, cho đến ngày Lục đại nhân đỗ đạt Trạng nguyên rồi từng bước leo lên chiếc ghế Thượng thư đầu triều, câu chuyện tình yêu son sắt ấy cho đến tận ngày hôm nay vẫn luôn được người dân Kim Lăng ca tụng như một giai thoại tuyệt mỹ.

Bản thân ta xưa nay vốn rất có thiện cảm và yêu quý Lục phu nhân, nhưng sự yêu thích ấy chỉ đơn thuần là vì bà sở hữu một nhan sắc vô cùng xinh đẹp quý phái. Dẫu cho tuổi tác đã bước qua tuần tứ tuần, thế nhưng phong thái và khí chất đoan trang kiều diễm của bà lại càng thêm phần mặn mà đằm thắm. Lục Thiềm có gương mặt giống mẹ như đúc, chính vì vậy mỗi khi nhìn thấy nụ cười hiền từ ấm áp của Lục phu nhân bước chân vào tiểu viện, trong thoáng chốc lại khiến ta bất giác nhớ về cái khoảnh khắc thuở ấu thơ khi ta thổi xong khúc nhạc lá trên cành cây, khóe môi chàng tiểu công t.ử dưới bóng cây khẽ cong lên một nụ cười thoáng qua.

"Con dâu thỉnh an mẫu thân."

Lục phu nhân khẽ mỉm cười gật đầu, dịu dàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện ta. Ta toan vươn tay rót một chén thanh trà nóng vừa mới pha để dâng lên người, thế nhưng bàn tay ta còn chưa kịp chạm vào quai ấm thì Lục phu nhân đã nhanh nhẹn đón lấy chiếc chén ngọc trên bàn trước một bước: "Nói về nghệ thuật thưởng trà thì năm xưa mẫu thân của con mới thực sự là bậc kỳ tài đệ nhất thiên hạ, Giang đại tướng quân lăn lộn cả đời rốt cuộc cũng chỉ học lỏm được chừng bảy phần tinh hoa của người mà thôi, thế nhưng hôm nay nhìn phong thái pha trà này của con, xem ra Dung Nhi đã lãnh hội được tới chín phần rồi đấy."

Giang Lăng Nguyệt (Giang Tẩm Nguyệt) chính là tên húy của phụ thân ta, thế nhưng đã từ rất lâu, rất lâu rồi ta chưa từng nghe thấy bất kỳ ai dám cả gan gọi thẳng tên thật của người như vậy.

Chương 5 - Lê Hoa Viện Lạc Dung Dung Nguyệt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia