Nhà ta vốn là thế gia thương nhân, chuyện triều đình xưa nay ít khi nghe ngóng.
Nhưng căn cứ vào số thoại bản ta từng xem, chắc chắn sắp xảy ra chuyện quỷ quyệt gì đó.
Tiêu Trắc véo nhẹ má ta, dịu giọng nói:
“Lê Lê thông minh thật.”
“Bên ngoài bây giờ quá hỗn loạn, gần đây đừng ôm Lê Tể chạy lung tung nữa.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu:
“Được.”
Ngày hôm sau, trong nhà ta bỗng có rất nhiều người áo đen ẩn nấp khắp nơi.
Đặc biệt là quanh chỗ ta ở.
Ta còn than với Tiêu Trắc rằng làm vậy quá khoa trương rồi, bên ngoài có hỗn loạn đến đâu cũng đâu liên quan gì đến chúng ta.
Tiêu Trắc lại đáp một đằng hỏi một nẻo, hỏi ta thích viện t.ử kiểu nào.
Ta lập tức bị câu hỏi ấy thu hút, bắt đầu tha hồ tưởng tượng về ngôi nhà mới sau này.
Tiêu Trắc giống như con rùa thần trong ao ước nguyện.
Chẳng bao lâu sau, ta thật sự được dọn vào căn nhà lớn đúng như mình từng mơ.
Cầu nhỏ nước chảy, sân vườn thanh nhàn, chim hạc thong dong.
Sau đó ta còn chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, lại tham dự một đại điển phong vương, rồi trở thành Vương phi.
Ta có ngốc đến đâu cũng nên biết “chân long” kia là ai rồi.
Huống hồ ta vốn chẳng ngốc.
Ta nhìn Tiêu Trắc đang mặc vương bào theo quy chế thân vương như gặp quỷ, lắp bắp:
“Chàng chàng chàng... chẳng phải chỉ là một thư sinh nghèo sao?”
Đến lúc này, Tiêu Trắc mới chịu nói thật với ta.
Chàng vốn chẳng phải đứa trẻ hoang không cha không mẹ.
Năm 13 tuổi, người của phe Tấn Vương tìm được chàng từ nhà dưỡng phụ dưỡng mẫu.
Họ nói chàng là huyết mạch chính thống của tiền triều, là cô nhi của Tấn Vương.
Miếng ngọc bội kia chính là bằng chứng nhận thân.
Bọn họ mời chàng trở về kinh thành, kế thừa chính thống.
Nhưng khi ấy Tiêu Trắc hiểu rất rõ, nếu thật sự trở về, chàng chỉ có thể trở thành con rối để bọn họ tranh quyền đoạt vị.
Chàng chấp nhận sự thật về thân thế của mình.
Bắt đầu đọc sách, học hành, khiến bản thân ngày càng mạnh hơn, sau đó thay đổi thân phận, âm thầm ẩn mình trong kinh thành.
Ta hỏi:
“Vậy chàng phải mang họ Triệu mới đúng chứ?”
“Không quan trọng. Lê Lê, nếu không có nàng, cả đời này ta cũng chẳng muốn tranh giành quyền thế hay phú quý gì.”
“Nhưng khi ấy nàng gả cho ta, ánh mắt lại quá đỗi thuần khiết. Thuần khiết đến mức chỉ cần nghĩ tới việc nàng phải theo ta sống những ngày cơm rau đạm bạc, ta đã thấy hổ thẹn, đau lòng.”
Ta nói:
“Nhưng ban đầu chàng đâu có định cưới ta.”
“Quả thật ta chưa từng nghĩ sẽ thành thân, bởi thành thân đồng nghĩa với việc trên vai lại thêm một phần trách nhiệm. Nhưng khi tấm thiếp kia được đưa tới tay ta, ta đã do dự. Đó là cơ hội duy nhất để ta có thể cưới nàng. Hơn nữa, vừa nghĩ tới việc Lê gia chẳng hề coi trọng nàng, ta lại thấy tức giận. Chi bằng cưới nàng về, tự ta nuôi nàng cho thật tốt.”
Đầu óc ta lập tức ngừng hoạt động.
Chàng bèn giải thích.
Hóa ra khi còn nhỏ, ta từng cho một đứa trẻ nghèo đến kinh thành ứng thí một bát cơm.
Khi ấy đúng dịp năm mới, tuyết bay đầy thành, đứa trẻ nghèo kia suýt c.h.ế.t cóng ngoài phố.
Một tiểu cô nương lén chạy ra ngoài chơi trông thấy, liền bưng ra một bát cơm thức ăn đầy ắp cho hắn.
Còn chúc hắn một đời bình an, vui vẻ.
Ngay cả bản thân ta cũng chẳng còn nhớ chuyện ấy.
Ta hỏi:
“Vậy chàng đâu phải chỉ đến kinh thành hai năm, mà vẫn luôn ở kinh thành từ trước đến nay? Thế vì sao khi ấy chàng lại định đưa ngọc bội đi?”
“Bởi ta muốn phe Tấn Vương tưởng rằng cô nhi thật sự là Tiêu Trách, chứ không phải ta. Nếu ta muốn quyền lực, vậy quyền lực ấy chỉ có thể do chính ta nắm giữ, chứ không phải để người khác điều khiển ta.”
“Vậy rốt cuộc chuyện chàng bị thương là thế nào?”
Ban đầu Tiêu Trắc chỉ muốn đơn giản kiếm bạc.
Nhưng chẳng biết phe Tấn Vương nghe được tin tức từ đâu, vậy mà muốn g.i.ế.t chàng.
Ngay cả hoàng thượng cũng phái người âm thầm nhúng tay vào.
Trong một lần theo thương đội buôn bán, chàng bị người ta bắt lại hành hạ.
Sau đó lại có một toán người khác xông tới, thả chàng đi.
Hóa ra ngay trong phe Tấn Vương cũng chia thành hai phái.
Một phái muốn g.i.ế.t cô nhi, nâng người khác lên ngôi.
Một phái lại nhất quyết giữ gìn chính thống.
Khi ấy chàng cho rằng chân mình vĩnh viễn không thể chữa khỏi.
Một kẻ tàn phế, lại còn phải liên lụy đến nương t.ử, chẳng xứng đáng sống tiếp.
Chuyện sau đó chính là chàng bị ta cảm động, rồi thề nhất định phải đoạt lấy quyền lực.
Tim ta như vỡ ra từng mảnh, trong lòng thầm mắng nam nhân quả nhiên toàn là đồ lừa người.
Năm xưa ta còn từng khen chàng thẳng thắn nữa chứ.
Hừ.
Ta nghe đến mức hai mí mắt dần díp lại.
Trở mình ôm lấy eo chàng, ta nói:
“Phu quân, chàng thành công thì đương nhiên là tốt nhất.”
“Nhưng nếu chàng thất bại, ta sẽ c.h.ế.t cùng chàng.”
Ta cố ý nói vậy.
Dẫu sao nếu chàng thất bại, ta chắc chắn cũng chẳng sống nổi.
Nhưng nếu là chính ta tình nguyện c.h.ế.t theo chàng, vậy lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Đêm ấy, lúc ngủ chàng ôm ta càng lúc càng c.h.ặ.t.
Ta kêu nóng đến mấy lần, chàng vẫn không chịu buông tay.
9
Tháng đầu tiên sau khi trở thành Vương phi, ta liền đón mẫu thân tới phủ ở chơi ít ngày.
Tâm nguyện mong nữ nhi thành phượng hoàng của mẫu thân cuối cùng cũng thành hiện thực.
Suốt tháng ấy, bà nhìn ta kiểu gì cũng thấy thuận mắt.
Chẳng những không còn nhắc đến chuyện bảo ta hòa ly, trái lại còn bắt đầu giục ta mau sinh hài t.ử.
Ta chê bà lải nhải, lại định tiễn bà về.
Trước lúc đi, mẫu thân hào hứng kéo tay ta:
“Hỉ nương đã kể hết với ta rồi, hai đứa sớm đã viên phòng, sao lâu như vậy mà bụng vẫn chưa có động tĩnh? A Lê, mẫu thân biết con chê ta phiền, nhưng ta vẫn phải nói. Có hài t.ử rồi mới giữ vững được địa vị của mình.”