“Lại còn không cần tự mình kiếm tiền mua thức ăn.”
Cứ nhắm trúng của ai là cướp luôn cho xong.
Ngư Thê Chu thuận theo lời cô nói mà tưởng tượng...
Suỵt, đừng nói nữa, đúng là có chút rung động đấy.
Ngư Chiếu Thanh thản nhiên gọi quản gia Bắc tới:
“Bác Bắc, thực đơn trưa mai đổi chút đi."
“Cậu cả, đổi thành món gì ạ?"
Quản gia Bắc tò mò hỏi.
“Nấm rừng, loại chưa nấu chín ấy.
Ở đây có hai đứa cần phải tỉnh táo lại một chút."
Hai chị em đang trao đổi xem sau khi biến thành hải âu sẽ làm gì, bỗng xị cái mặt cún ra.
Trong mắt Ngư Chiếu Thanh vừa thoáng hiện một nụ cười, bỗng trở nên sắc lẹm, b-ắn thẳng lên trần nhà:
“Ai ở đó?!"
Ngư Chiếu Thanh đột ngột đổi sắc mặt, làm Ngư Thính Đường và Ngư Thê Chu đồng thời ôm chầm lấy nhau, căng thẳng nhìn quanh quất.
“Anh cả sao thế?
Nhà mình có ma à??!"
Quản gia Bắc mấy lần định nói lại thôi:
“Đại tiểu thư, cô quên là cô biết bắt ma sao?"
“...
Đúng rồi, tôi mà sợ ma sao."
Ngư Thính Đường định thần lại, quay tay tát Ngư Thê Chu một cái, “Làm chị giật mình!"
Ngư Thê Chu ấm ức ôm tay:
“Chị không sợ ma chứ em sợ mà."
Ngư Chiếu Thanh:
“..."
Ngư Thính Đường ngẩng đầu nhìn lên trần nhà:
“Anh cả, trên đó có cái gì sao?"
“Không còn ở đó nữa."
Ánh mắt Ngư Chiếu Thanh dời đi, khóa c.h.ặ.t chuẩn xác vào một góc cực kỳ lắt léo.
Anh lạnh lùng nói:
“Vị khách không mời mà đến này, cậu tự mình ra đây, hay là để tôi bảo vệ sĩ mời cậu ra?"
Qua vài giây sau, phía trên tủ kính thế mà lại nhảy xuống một người.
Anh ta mặc áo ba lỗ cổ cao màu đen, bên dưới là quần túi hộp cùng màu, ngang hông còn buộc một chiếc áo khoác, đôi bốt ngắn chạm xuống sàn nhà thế mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Như một cái bóng vậy.
Ngư Chiếu Thanh đứng dậy, không lộ dấu vết bước tới trước mặt em gái em trai:
“Cậu là ai?
Trốn ở đây có mục đích gì?"
Đối phương xoay người lại, đôi mắt bịt một miếng vải đen, gương mặt tái nhợt một cách bệnh tật, chỉ vào Ngư Thính Đường nói:
“Tôi là vệ sĩ của cô ấy."
Ngư Chiếu Thanh:
?
Ngư Thê Chu:
?
Ngư Thính Đường chỉ vào mình:
“Tôi?
Tôi thuê từ bao giờ..."
Nhìn thấy miếng vải đen trên mắt anh ta, trong đầu Ngư Thính Đường lóe lên một tia sáng:
“Phó Tinh Trác?"
Nhờ cái đ.á.n.h giá tệ của đơn hàng đặc thù đó, Ngư Thính Đường có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với anh ta.
Mặc dù sau đó “Điên Rồi Sao" có tặng thêm “Hào quang vương bá chi khí" coi như bồi thường, nhưng loại đồ chơi có giới hạn thời gian này không có sức hút lớn với cô.
Chơi xong là quên ngay.
Thấy cô còn nhớ mình, Phó Tinh Trác khẽ gật đầu:
“Là tôi."
“Anh không ở nhà họ Durant làm vệ sĩ, trốn vào nhà tôi làm gì?"
“Họ ch-ết cả rồi."
“?
Sao đường đột thế?
Ch-ết thế nào??"
“Tôi g-iết."
“..."
Phó Tinh Trác một câu nói đã đưa bầu không khí trong phòng ăn vốn vừa mới dịu đi, một lần nữa chạm đến điểm đóng băng.
Ngư Thê Chu vẻ mặt cảnh giác giấu Ngư Thính Đường ra sau lưng một chút.
Cái tên này là tên cuồng ngoài vòng pháp luật từ đâu tới vậy?
Thật đáng sợ.
“Anh không phải nói họ có ơn với anh sao?
Tại sao lại g-iết họ?"
Ngư Thính Đường thì không sợ, còn có tâm trí hóng hớt.
Phó Tinh Trác nói ngắn gọn:
“Họ thù hằn cô, để lấy lại thể diện, đã thuê sát thủ để trả thù."
“Một trong số đó là tôi."
Mắt Ngư Thính Đường lập tức sáng lên:
“Ôi trời, anh cả Châu Châu, hai người nghe thấy chưa?
Em thế mà lại lợi hại đến mức có người vì đối phó em mà đặc biệt thuê sát thủ đến kìa!"
Cái này chẳng phải là đãi ngộ chỉ nhân vật chính trong phim mới có sao!
Cô lập tức hỏi dồn:
“Họ đã bỏ ra bao nhiêu tiền để thuê sát thủ?
Tiền thưởng bao nhiêu?"
Với sức sát thương của cô, kiểu gì cũng có thể ngang hàng với đám tội phạm quốc tế đó chứ nhỉ??
Hai anh em:
“..."
Đây có phải trọng điểm không?
Đối mặt với một Ngư Thính Đường mắt hiện hình đồng tiền, Phó Tinh Trác hiếm khi im lặng.
Người bình thường nghe thấy mình bị trả thù, cho dù không sợ hãi, cũng không thể vui vẻ hào hứng như vậy mới đúng.
Anh đáp:
“Không rõ lắm, ngoài tôi ra, còn có hai người nữa."
“Cho nên anh đến để g-iết chị tôi?"
Ngư Thê Chu nhíu mày chất vấn.
“Không phải."
Phó Tinh Trác nhấn mạnh, “Tôi đến để báo ơn."
Cậu út nhà Durant nói với anh, chỉ cần xử lý Ngư Thính Đường, anh có thể được tự do.
Hai bên đều là ân nhân, Phó Tinh Trác vô cùng khó xử.
Nhà Durant đông người, xử lý hết thảy phải tốn không ít công sức.
May mắn là họ có khá nhiều kẻ thù, anh chỉ cần đứng sau đẩy thuyền, là có thể đạt được mục đích mà không làm bẩn tay.
Phó Tinh Trác nghiêm túc nói với Ngư Thính Đường:
“Cô từng nói, người khác tát tôi một cái, tôi nên đ.á.n.h trả gấp bội.
Trút được hơi thở căm hờn này tôi mới biết mình thực sự muốn gì."
“Sau khi tôi tiễn bọn họ toàn bộ đi gặp Thượng đế, tôi đã nghĩ thông suốt rồi."
Ngư Thính Đường chớp chớp mắt:
“Anh nghĩ thông suốt cái gì rồi?"
“Tôi muốn làm vệ sĩ cho cô."
“?"
“Cô là vì bảo vệ tôi nên mới bị nhà Durant nhắm vào, tôi có nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho cô."
“Hả?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Ngư Thính Đường đờ đẫn, rất muốn hỏi anh ta xem anh ta có chắc là nghĩ thông suốt rồi không, hay là nghĩ quẩn rồi?
Vòng vo tam quốc mãi vẫn không thoát được cái nghề làm vệ sĩ đúng không?
“Ngư Đường Đường, không thể tin tưởng người này được."
Ngư Thê Chu lẩm bẩm bên tai cô, “Ai biết được hắn có phải vì hoàn thành nhiệm vụ mà cố tình nói những lời này để lấy lòng tin của chị không..."
Phó Tinh Trác thính tai nghe thấy, lập tức nói:
“Tôi biết các người sẽ không dễ dàng tin tưởng tôi."
“Cho nên, tôi đã mang đến một tờ chứng nhận nhậm chức."
Ngư Chiếu Thanh nheo mắt, tỏa ra khí thế áp đảo:
“Chứng nhận gì?"
Anh phải xem cho kỹ mới được.
Phó Tinh Trác đặt một xấp ảnh lên bàn:
“Tôi nghe nói, có một số người đi đến một nơi, sẽ đặc biệt để lại tên của mình coi như kỷ niệm."
Ngư Thính Đường hiểu ngay:
“Đây chẳng phải là phong tục đi xem concert mang theo ảnh chụp màn hình ID sao?"
Chẳng lẽ anh ta chụp ảnh chung với t.h.i t.h.ể cha con nhà Durant rồi?
Xem xong những bức ảnh này, Ngư Thính Đường ngây người.
Phó Tinh Trác quả thực đã chụp ảnh t.h.i t.h.ể cha con nhà Durant.
Nhưng mà——
Anh ta còn dùng m-áu vẽ hình trái tim trên sàn nhà, ở giữa viết tên cô!
Cái kiểu ảnh chung địa ngục gì thế này??
Ngư Chiếu Thanh là một đại boss cũng không nhịn được mà đỡ trán.
Ngư Thê Chu thốt lên kinh ngạc:
“Vãi chưởng, Ngư Đường Đường, đây còn là ID viết tay bản giới hạn nữa chứ!"
Ngư Thính Đường:
“..."
Cô quay đầu hỏi Phó Tinh Trác:
“Xin hỏi lúc đó anh dùng tâm trạng gì để viết tên tôi bên cạnh t.h.i t.h.ể thế?
Anh không sợ cảnh sát đến bắt tôi sao??"
Phó Tinh Trác:
“Yên tâm, tôi đã xử lý rất sạch sẽ, không để lại dấu vết."
“Đây là cảm hứng tôi tra được trên mạng, có người nói khuôn mẫu này áp dụng được cho bất kỳ hoàn cảnh nào."
Ngư Thính Đường đờ đẫn nói:
“Người đó chắc chắn chưa nói với anh rằng, ngoại trừ hiện trường vụ án ra."
Cả đời này cô chưa bao giờ nghĩ tên mình lại có thể được khoanh một hình trái tim, xuất hiện bên cạnh t.h.i t.h.ể...
Nhưng mà đừng nói, trông cũng ngầu phết.
Mỗi tội không mang ra khoe được, sẽ bị mời đi uống trà ngay.
Ngư Thính Đường cảm thấy hơi tiếc nuối.
Phó Tinh Trác tưởng cô không thích, đường môi hơi mím lại, cảm xúc xuống dốc thấy rõ bằng mắt thường.
Có phải anh đã làm hỏng chuyện rồi không?
Ngư Chiếu Thanh lên tiếng hỏi:
“Hai tên sát thủ kia, cậu có rõ thân phận của họ không?"
“Vâng, một người bí danh Gargamel, một người bí danh Bò Mộng vùng Caribbean, đều là những sát thủ có tên tuổi trên bảng xếp hạng."
Ngư Thính Đường không nhịn được:
“Ha ha ha ha khà khà khà khà—— bọn họ lên bảng kiểu gì thế?
Dựa vào tấu hài à kà kà kà kà!!"
Ngư Thê Chu:
“Kà kà kà kà!!"
Ngư Chiếu Thanh đang phải chịu đựng bản song tấu ngỗng vịt đồng thời vang lên bên tai:
“..."
Tiếng cười ma tính như vậy, nhà bọn họ thế mà lại có tận hai cái.
Phó Tinh Trác không biết có gì đáng cười, chỉ nói:
“Năng lực nghiệp vụ của họ có thể xếp trong top 10, hơn nữa họ hành động trước tôi một bước, e là đã dàn xếp xong xuôi cả rồi."
“Theo tôi ước tính, muộn nhất là tối mai, nhanh nhất là tối nay, chắc chắn sẽ ra tay."
Sắc mặt Ngư Chiếu Thanh hơi ngưng lại, lấy điện thoại ra:
“Bây giờ tôi sẽ bảo trợ lý Tề điều thêm vệ sĩ đến bảo vệ."
“Thê Chu, em đi mở hệ thống phòng hộ nhà thông minh mà Bất Thu đã làm đi, từ hôm nay trở đi ra vào đều phải kiểm tra danh tính."
Ngư Thê Chu lập tức nhận lệnh:
“Em đi ngay đây."
Ngư Thính Đường xua tay:
“Không cần phiền phức thế đâu, em có thể thuê mấy con quỷ lên đây trông nhà, đảm bảo sát thủ không vào được..."
“Không được!"
Ngư Thê Chu là người đầu tiên phản đối, “G-iết gà sao phải dùng d.a.o mổ trâu, vừa tốn tiền vừa tốn mạng!"
Đặc biệt là tốn mạng cậu ta.
Ngư Thính Đường bĩu môi, đợi cậu ta vừa đi liền hỏi Phó Tinh Trác:
“Anh trốn trong nhà tôi chính là để bảo vệ tôi?"
Phó Tinh Trác gật đầu:
“Tôi ở bên cạnh cô lâu rồi, chỉ là cô không phát hiện ra thôi."
“Lúc nào?"
“Trong thời gian cô ghi hình chương trình thực tế, tôi vẫn luôn ẩn mình trên trần nhà đại sảnh."
“Hửm?"
“Trên đường cô đi xe đến bệnh viện tâm thần, tôi trốn trong cốp xe."
“Hả??"
“Bệnh viện tâm thần không gian có hạn, tôi đành phải trốn dưới gầm giường."
“Đợi đã."
Ngư Thính Đường vội vàng bảo anh dừng lại, “Tại sao anh lại trốn ở những nơi kỳ quặc như thế??"
Phó Tinh Trác:
“Ở trong góc sẽ khiến tôi có cảm giác an toàn, vả lại mắt tôi nhạy cảm, phải tránh ánh sáng."
Điều anh giỏi nhất chính là làm mờ đi sự tồn tại của mình, chỉ cần không phát ra âm thanh, sẽ không ai chú ý đến anh.
Vì vậy, anh đã nghe thấy rất nhiều bí mật không nên nghe.
Nhìn thấy rất nhiều hình ảnh nhân tính vặn vẹo.
Nhà Durant kiêng dè anh, căm hận anh, ghét bỏ anh, nhưng lại không thể không dùng anh.
Nghe anh nói vậy, Ngư Thính Đường liền hỏi:
“Anh có biết tại sao Tiểu Soái vừa rót một ly nước trái cây, liền bị người ta ám s-á-t không?"
Phó Tinh Trác lắc đầu.
“Bởi vì anh ta—— rót (nước) trái cây (zhi d.a.o) quá nhiều (biết quá nhiều)."
“Hơi lạnh."
“Quần áo mặc ít rồi."
Ngư Thính Đường nhìn chằm chằm vào bộ đồ này của anh ta, “Với thân thủ của anh đi làm sát thủ là thừa sức, tại sao lại nghĩ quẩn muốn làm vệ sĩ cho tôi?"