“...
Cưng nói hơi nhiều đấy, hôm nay không cho phép xem tivi."
“???"
Buổi tối, sau khi dùng bữa tối ở nhà họ Yến, Ngư Thính Đường và Ngư Khải Chu chuẩn bị cáo từ.
“Sắp tới chúng tôi phải tham gia vào một dự án triệu đô, người phụ trách Dương tổng đang đợi chúng tôi rồi."
Ngư Thính Đường nhìn đồng hồ.
Ngư Khải Chu không hiểu:
“Dương tổng nào?
Sao em chưa từng nghe nói đến người này nhỉ?"
Yến Lan Thanh lục lọi trong đầu một lượt những người họ Dương trong giới.
Ngư Thính Đường:
“Chú ngốc à?
Ma Lạt Đường (súp cay) ấy."
Ngư Khải Chu:
?
Cái “Dương tổng" đó hả?
Hai chị em vừa đấu khẩu vừa lên xe.
Yến Lan Thanh đưa mắt nhìn họ rời đi, chậm rãi đưa tay lên ấn nhẹ l.ồ.ng ng-ực, nhịp đập ồn ào khó yên.
“Tiên sinh, trên người vị tiểu thư đó có hơi thở vảy hộ tâm của ngài."
Bác Hải đứng phía sau, đột ngột lên tiếng.
“Hửm?"
“Không có gì."
Bác Hải lắc đầu.
Nếu tiên sinh bị hơi thở bản nguyên trên người cô dẫn dắt mới đối đãi đặc biệt với cô như vậy, thì không có gì đáng trách.
Nhưng nếu là vì cái khác...
Bác Hải rất lo lắng, có ngày tiên sinh bị lừa đi nấu canh rồi, còn chủ động rắc thêm hai nắm hành hoa vào nồi nữa.
Chẹp.
Sau hai ngày nữa, tập 5 của “Yêu đương không bằng làm ruộng" khởi động.
Xét thấy tập trước kịch bản thực tế ảo đã bị chơi ra những phát ngôn nổ mắt như “Chị dâu mở cửa em là anh em", “Ba chúng ta sống tốt với nhau là hơn hết".
Tổ chương trình đau đớn rút kinh nghiệm.
Yêu đương cái nỗi gì!
Tất cả đi làm ruộng cho tôi!
Địa điểm ghi hình tập này khá đặc biệt, tất cả khách mời ngồi máy bay đến một thị trấn biên thùy trong nước ——
Thị trấn Phù Lam.
Nơi này giáp ranh với biên giới nước Y, vị trí địa lý đặc biệt, thuộc về một trong những thị trấn khá lạc hậu.
Vừa xuống máy bay, Kỳ Vọng và Tang Khanh Khanh ai cũng không nhìn ai, đứng ở hai đầu trái phải của đội ngũ khách mời.
Cứ như trở mặt thành thù vậy.
【Kỳ Tang sao thế kia?
Chia tay rồi?】
【Cứ nhìn những lời tỏ tình của Tang Khanh Khanh với Ngư Thính Đường đêm Thịnh yến Tinh Quang ấy, Kỳ Vọng không ghen tôi mới phục anh ta là một trang hán t.ử】
【Đừng có đồn bậy, xích mích bình thường của cặp đôi nhỏ thôi, không lâu nữa sẽ làm hòa thôi OK?】
【Ngư hoàng đến rồi!
Bệ hạ vạn phúc kim an!!】
Ngư Thính Đường ngồi ngược trên vali, vừa buồn ngủ, vừa đạp chân xuống đất trượt tới.
Trên tay còn cầm một nắm kẹo mút cá mặn, fan vừa tặng lúc nãy.
Yến Lan Thanh lặng lẽ đi phía sau giơ tay che chắn cho cô, tránh để cô sơ ý ngã xuống.
Tổ chương trình không đến, mà là một dàn flycam đi theo quay phim.
Giọng của Ngư Khải Chu truyền đến:
“Chào mừng mọi người đến với địa điểm quay tập 5 'Yêu đương không bằng làm ruộng', tôi là bảo an tình yêu của các bạn, Ngư Khải Chu."
“Ngoài các khách mời thường trú, tập này có hai thành viên mới gia nhập, thay thế vị trí của Nhạc Khê và Quý Thuật."
Ngư Thính Đường nghe vậy, hỏi Lộ Kim Bạch:
“Sao Nhạc Khê không đến?"
“Chị dâu... thầy Ngư, Nhạc Khê bị người nhà nhốt lại rồi, chê cô ấy lộ mặt làm mất mặt gia đình."
Lộ Kim Bạch nhỏ giọng đáp.
Ngư Thính Đường vẻ mặt kinh ngạc:
“Nhà họ năm nay mới đào lên từ dưới đất à?"
“Chậc."
Giang Hải Lâu đứng nghe lỏm có chút chê bai hành động của nhà họ Nhạc:
“Thời đại nào rồi mà còn phong kiến thế, não họ vào nước rồi à?"
Ngư Thính Đường:
“Yến Tử, anh quen biết rộng, gọi điện ngay cho Đại Vũ, bảo ông ấy đi trị thủy (trị nước trong não)."
“Được."
Yến Lan Thanh mắt cong cong.
Flycam của Ngư Khải Chu gọi tên:
“Ngư Đường Đường, không được làm việc riêng với các bạn nam khác, nghiêm túc nghe giảng!"
Ngư Thính Đường bĩu môi, hắn tưởng đang đi học đấy à?
“Vị khách mời mới thứ nhất, là nam diễn viên thế hệ mới xuất thân từ sao nhí, giành được vô số giải thưởng."
Khách mời nam đeo kính râm, một tay vịn vali đi tới, ăn mặc kín đáo có phong cách, khá có gu thẩm mỹ.
“Tôi là Thịnh Tri Hứa."
Giọng anh ta lạnh nhạt, ra vẻ một anh chàng cực ngầu.
Ngư Khải Chu tiếp tục giới thiệu:
“Vị khách mời mới thứ hai, là nghệ sĩ biểu diễn piano nổi tiếng, nhiều lần đứng trên sân khấu quốc tế."
“Chào mọi người, tôi là em gái của Thịnh Tri Hứa, tôi tên Thịnh Mạt."
Giang Hải Lâu không phản ứng kịp:
“Cô gọi là cái gì (thập ma)?"
Thịnh Mạt:
“Đúng vậy, tôi tên Thịnh Mạt."
Giang Hải Lâu vẻ mặt kỳ lạ:
“Còn có cha mẹ đặt cho con cái tên này à?
Cô là nhặt được đúng không?"
Thịnh Mạt:
?
【Anh trai ngầu lòi em gái ngọt ngào, cặp khách mời mới này đều là gu của tôi】
【Nói thật lòng, khỉ (mã lâu) có thể sống đến bây giờ toàn nhờ ôm đùi đúng người】
【Yến mỹ nhân hôm nay sao im lặng thế, thế mà không lén nói chuyện riêng với Ngư hoàng】
【Còn vì sao nữa, vì cái thằng Lộ Kim Bạch này lại tranh lại cướp kìa】
Ngư Khải Chu lên tiếng lần nữa:
“Tiếp theo, mời mọi người chia thành hai nhóm, tự chủ lựa chọn đội trưởng."
Lời này vừa nói ra, Yến Lan Thanh và Lộ Kim Bạch quả đoạn đứng ngay sau lưng Ngư Thính Đường.
Ninh Giai Nhân ôm lấy tay Ngư Thính Đường, một mặt đẩy Giang Hải Lâu ra:
“Nam nữ thụ thụ bất thân, anh cách xa Đường Đường ra một chút!"
Giang Hải Lâu:
“Đại soái cũng đâu phải của một mình cô!"
“Thế cũng không phải của anh, xéo đi!"
Hai oan gia lại bắt đầu cãi vã.
Lâm Nhất Quán chậm hơn họ một bước, buộc phải gia nhập vào nhóm của Tang Khanh Khanh.
Sau khi chia nhóm thành công, ba lô mang theo bên người của họ cũng phải nộp lên, chỉ có thể chọn hai món đồ mang theo, không được là ví tiền và điện thoại.
Ngư Thính Đường đau lòng chọn d.a.o phay và sữa dâu.
Nhà kho di động:
Tôi có điểm nào không bằng con d.a.o đó cơ chứ QAQ
Yến Lan Thanh nhìn vẻ mặt đau như cắt của cô, suy nghĩ vài giây, lấy kẹo và khoai tây chiên.
Đợi những người khác lần lượt chọn xong, ba lô của họ cũng bị xe chuyên dụng của tổ chương trình chở đi.
Ngư Khải Chu lúc này mới tuyên bố:
“Tiếp sau đây tôi tuyên bố, các bạn đã tái nghèo rồi!"
“Từ bây giờ, vốn khởi đầu của mỗi nhóm chỉ có năm mươi tệ, trải qua một tuần quý báu ở thị trấn nhỏ!"
“Các bạn có thể dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm tiền, cũng có thể bán sức lao động.
Nhưng mà —— bất kể các bạn kiếm được bao nhiêu tiền, chi tiêu mỗi người mỗi ngày không được vượt quá một trăm tệ."
“Tập đặc biệt 'Yêu đương không bằng ăn cơm' chính thức bắt đầu!"
Ầm đoàng!!!
Những lời này giống như sét đ.á.n.h ngang tai, trực tiếp đ.á.n.h cho tất cả khách mời ngơ ngác.
Năm mươi tệ, năm con người, sống một tuần?!!
Các người rõ ràng có thể bỏ đói chúng tôi, vậy mà còn bố thí cho chúng tôi chút tiền này sao??
Giang Hải Lâu là người đầu tiên không kìm được:
“Thiếu gia tôi ăn một bữa sáng cũng tốn cả nghìn tệ rồi, năm mươi tệ của anh là định đuổi khéo ai đấy hả?!"
“Vốn khởi đầu chỉ có năm mươi tệ, chúng ta e là không sống nổi qua ngày hôm nay mất."
Ninh Giai Nhân vẻ mặt đau khổ.
Ngư Thính Đường thốt ra lời bạo lực:
“Hay là ăn phân đi, bà ăn tôi ỉa, nó ăn bà ỉa."
Lộ Kim Bạch phản đối:
“Vạn nhất có người ăn xong mà không ỉa thì sao?"
Yến Lan Thanh:
“............"
【Ha ha ha ha ha Ngư hoàng và Lộ tiểu bạch rốt cuộc có biết mình đang nói gì không vậy??】
【Yến mỹ nhân vẻ mặt:
Các người ăn đi, cơ thể tôi có chút không thoải mái lắm, đi ch-ết trước đây】
【Cười đến nỗi tôi phọt ra hai cái rắm thối, làm đồng nghiệp ngồi ghế sau ngất xỉu luôn rồi】
Giang Hải Lâu bày tỏ ý kiến khác về kế sách này:
“Đại soái, vạn nhất ở giữa có người bị tiêu chảy thì tính sao??"
Ninh Giai Nhân lập tức rùng mình một cái.
Không, cô đã bỏ lỡ khâu nào rồi à?
Họ cứ thế qua loa quyết định việc ăn uống của những ngày sắp tới sao??!
Ngư Thính Đường cho rằng phát ngôn của khỉ rất có lý, lại nghĩ ra một ý tồi:
“Các người còn nhớ chủ đề của cái show này là gì không?"
“Làm ruộng?"
“Sai, là yêu đương!"
Ngư Thính Đường tiếp tục nói:
“Thay vì ch-ết đói ở đây, chi bằng đi tham gia một cuộc tình oanh oanh liệt liệt mà mẹ của đối phương sẽ ném cho chúng ta tờ chi phiếu năm trăm tệ bắt chúng ta chia tay rồi cút xéo ấy!"
Yến Lan Thanh đăm chiêu.
Lộ Kim Bạch vẻ mặt kiểu đã học được rồi.
Giang Hải Lâu tự tin vuốt cằm:
“Với nhan sắc của bản thiếu gia, nói thế nào cũng phải lấy được năm trăm tệ chứ nhỉ?"
Hắn chính là tiểu thiếu gia lấp lánh ánh vàng của tập đoàn Hải Thịnh mà!
Ninh Giai Nhân:
“Anh dẹp ý định đó đi, ai mà thèm nhìn trúng một con khỉ chứ."
Giang Hải Lâu:
“..."
“Cái nơi khỉ ho cò gáy này sân bay còn sắp dừng hoạt động rồi, còn muốn tìm kẻ ngốc có thể bỏ ra một nghìn tệ cho các người sao?
Nằm mơ cũng không nhìn xem hoàn cảnh."
Giọng nói mỉa mai lạnh lùng của Kỳ Vọng phá hỏng bầu không khí vừa mới sôi nổi bên này.
Đúng là làm mất hứng.
Giang Hải Lâu tặng anh ta một cái liếc mắt:
“Lại có chuyện của anh à?
Voice chat nội bộ đội chúng tôi anh xen mồm vào làm gì?"
“Mỗi lần nhìn thấy anh, lại làm tôi liên tưởng đến từ 'Thanh xuân bức người' (Thanh xuân rạng ngời/
ép người)."
Ngư Thính Đường đ.á.n.h giá Kỳ Vọng từ trên xuống dưới.
“Tiếc là bây giờ thanh xuân mất rồi, chỉ còn lại mỗi chữ 'ép người' thôi."
Kỳ Vọng:
?
Yến Lan Thanh cười nhạt một tiếng:
“Có những người đứng ở đó giống như thuyền cỏ (trong điển tích Thuyền cỏ mượn tên), toàn thân cắm đầy những mũi tên đếm không xuể."
Kỳ Vọng:
???
Sau ba chiêu liên hoàn, ánh mắt Kỳ Vọng trở nên lạnh lẽo.
“Sao nào, nói vài câu sự thật mà dễ dàng bị 'vỡ phòng' (break down) thế à?"
Anh ta phản pháo lại.
Ngư Thính Đường chê bai:
“Anh chính là cái kiểu cùng bạn hẹn nhau ăn phân, nhưng sẽ lén giấu hai cục đi để tự mình ăn ấy, không khác gì kẻ tiểu nhân, chẳng thèm chấp anh."
Kỳ Vọng:
“............"
Mặt anh ta xanh mét, ẩn ẩn buồn nôn.
Nghĩ đến điều gì đó, anh ta nhanh ch.óng bình tĩnh lại, ánh mắt ẩn chứa sự đắc ý:
“Thật sao, vậy thì để xem các người có thể đi được đến bước nào."
So với sự giả nhân giả nghĩa trước đây.
Kỳ Vọng hiện tại lại mang đến một cảm giác ma mị “bài ngửa rồi, tôi không diễn nữa".
Dường như...
đối với cái gì đó đã nắm chắc phần thắng vậy.
Từ lúc nghi ngờ thế giới này thực sự là sự dung hợp của hai cuốn tiểu thuyết, Ngư Thính Đường đã đoán Kỳ Vọng có thể là nhân vật chính của cuốn sách kia.
Cái hệ thống trên người anh ta, giấu còn sâu hơn cả của Tang Khanh Khanh.
Lúc nào không hay sẽ đ.â.m cho người ta một đao sau lưng.
Vậy câu hỏi đặt ra là, trong cuốn sách lấy góc nhìn của Kỳ Vọng làm chủ, kết cục của cô là gì?
Ngư Thính Đường gương mặt nhỏ nhắn nghiêm trọng.
Sự đã đến nước này...
“Về vấn đề nan giải của thế kỷ là trưa nay ăn gì, các bạn có đề xuất gì rẻ mà thực tế không?"
Ngư Thính Đường quay đầu hỏi các bạn đồng hành.