“Ngư Thính Đường lái môtô xuất hiện rực rỡ.”
Ngồi ghế sau là cậu em trai xinh đẹp nhưng thực sự rất dính người.
Cả hai cùng đeo kính râm và đội mũ bảo hiểm, nửa dưới khuôn mặt giống nhau đến mức quá đáng, vừa đứng đó đã là một bữa tiệc thị giác.
Khỏi phải nói cũng biết ngầu đến mức nào.
Phía trước có đèn đỏ, Ngư Thính Đường dừng lại, biểu cảm lạnh lùng như một nữ sát thủ trong phim điện ảnh.
Ngư Khê Chu vẻ mặt thâm trầm, đặt ngón trỏ bên cạnh sống mũi.
“Ba ơi, sao hai anh chị kia lại mặc đồ ngủ gấu dâu đi môtô thế?
Nhìn quê quá đi!"
Một cậu bé đi ngang qua chỉ vào hai chị em nhà họ Ngư, “Có phải bọn họ vừa mới trộm xe định bỏ chạy không?
Con muốn báo cảnh sát!"
Ngư Thính Đường:
“..."
Ngư Khê Chu:
“..."
Hai chị em đồng thời kéo kính râm xuống, nói với cậu bé:
“Bọn chị trộm xe của Ultraman đấy, anh ta vừa bị quái vật ăn thịt rồi, ánh sáng của em tắt ngóm rồi."
Cậu bé mặc áo thun hình Ultraman:
???
“Oa——!!!"
Tiếng khóc vang động cả phố.
Cậu bé vừa khóc vừa ném máy biến hình về phía Ngư Thính Đường để xả giận.
Ba cậu bé gọi điện xong quay lại, tát cho cậu hai cái, “Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc thôi!
Xem về nhà ba thu xếp con thế nào!"
Nói xong liền xách tai cậu bé đi mất.
Hai chị em lắc đầu một cái, lái xe rời đi.
Lần này địa chỉ giao hàng hơi xa, ở ngoại ô.
Đến nơi, Ngư Thính Đường xách đồ xuống xe, bảo Ngư Khê Chu đợi ở đây.
Tránh cho xe bị trộm.
Dự định giúp xách túi của Ngư Khê Chu vẫn tan thành mây khói.
Ngư Thính Đường vào khu biệt thự, nhìn qua một lượt thấy tối om, không có mấy nhà sáng đèn.
“A!!!!!"
Một tiếng thét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời.
Trong biệt thự, một cô gái hoảng hốt lo sợ, ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, khóa trái cửa phòng trốn vào trong.
Vừa rồi cô nhìn thấy một người đàn ông đã g-iết ch-ết cả gia đình ba người hàng xóm.
Hơn nữa tên hung thủ đã nhìn thấy cô, đang tiến về phía nhà cô.
Cô vừa báo cảnh sát rồi, chỉ cần trụ đến khi cảnh sát tới...
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng động.
“Chị ơi, có người xấu g-iết ch-ết ba mẹ em rồi, em sợ lắm, chị giúp em được không?"
“Chị ơi, cứu em với, em thực sự rất sợ."
Nghe ra là giọng của bé gái nhà hàng xóm, cô gái đang trốn định đẩy cửa ra.
Lúc này, cô nhìn thấy bóng người hắt qua khe cửa.
Trên tay cầm một cây rìu.
Căn bản không phải bé gái gì cả!
Cô gái bịt c.h.ặ.t miệng, nước mắt trào ra điên cuồng.
“Kít kít——"
Tiếng rìu kéo lê trên sàn tạo ra âm thanh ch.ói tai, giống như sự kiên nhẫn sắp cạn kiệt của hung thủ.
Tên hung thủ mặc áo mưa đen ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt càng thêm khủng khiếp trong bóng tối.
Hắn phát ra giọng nói của một bé gái trong cổ họng:
“Bị chị nhìn thấy rồi, vậy thì không còn cách nào khác."
“Nếu để tôi tìm thấy, chị sẽ t.h.ả.m lắm đấy."
“Hì hì hì——"
Cô gái cứ ngỡ hắn sẽ phá cửa xông vào, nhưng lại nghe thấy tiếng động dần xa.
Cô rón rén đi đến cạnh cửa, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
“Chị đang tìm tôi sao?"
Giọng của hung thủ đột nhiên vang lên sau lưng cô, “Chị ơi?"
Cô gái đột ngột quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy cảnh tượng cây rìu đang giáng xuống phía mình, hơi thở đình trệ.
“Ngồi xuống!"
Một giọng nữ quyết đoán lọt vào tai cô gái, khiến cô làm theo theo bản năng.
Ngư Thính Đường phá cửa sổ xông vào, khi hung thủ vừa quay người lại, cô đã tát mạnh vào mặt hắn một cái thật chuẩn xác!
“Bùm!"
Máy biến hình Ultraman nở hoa trên mặt tên hung thủ.
Trong nháy mắt, đầu tên hung thủ suýt nổ tung, ngã xuống đất co quắp cơ thể, hận không thể ngất xỉu ngay lập tức.
Ngư Thính Đường vẩy vẩy máy biến hình trên tay, cười khẩy:
“Tên hung thủ nhỏ bé, nực cười thật, dám múa rìu qua mắt nữ hiệp Ultraman."
Ánh mắt hung thủ trở nên hung ác, chộp lấy cây rìu định phản kích.
Ngư Thính Đường giơ tay chặn đứng, tung chân đá vào ng-ực hắn, đôi dép gấu dâu dùng sức ấn c.h.ặ.t vào cổ họng hắn.
“Muốn ch-ết à."
Khuôn mặt tái nhợt của hung thủ đỏ bừng lên, cũng không thể vùng vẫy thoát khỏi chân cô.
Ngư Thính Đường chê hắn vướng víu, lại bồi thêm một cước, đá cho hắn ngất xỉu luôn.
Sau đó cô nhìn về phía cô gái đang ôm đầu run rẩy, “Hello, lấy điện thoại ra đi."
Cô gái lắp bắp ngẩng đầu, “Báo... cảnh sát tôi báo rồi..."
“Ai hỏi cái đó, là bảo cô nhấn 'đã giao hàng' trên app ấy."
“Hả...?"
Cô gái bàng hoàng làm theo lời cô nói, và gửi kèm một bài cảm ơn dài năm trăm chữ.
Ngư Thính Đường nhận được đ.á.n.h giá tốt, lập tức phấn chấn hẳn lên.
Chỉ thiếu một cái đ.á.n.h giá tốt nữa thôi là cô có thể rút thưởng rồi!
Không uổng công cô vất vả dãi nắng dầm mưa đi giao đồ ăn!
Đợi đến khi cảnh sát tới đây, Ngư Thính Đường đã rời đi từ cửa sổ.
Cô không có thời gian lãng phí vào việc phối hợp điều tra, lát nữa đồ ăn khuya sẽ nguội mất.
Cô gái đuổi theo cô ra cửa sổ, hét lớn:
“Xin hỏi cô tên là gì?
Tôi nên báo đáp cô thế nào đây?"
Không có phản hồi nào.
Cô ấy giống như một cơn gió, đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột rời đi.
Không để lại dấu vết.
Giao xong đồ ăn, Ngư Thính Đường vui vẻ quay lại chỗ xe môtô, quăng đồ trên tay cho Ngư Khê Chu.
“Đi thôi, về nhà."
“Cái rìu này dùng làm gì thế?"
Ngư Khê Chu mặt đầy thắc mắc, “Trên đó còn có m-áu."
“Khách hàng tặng đấy, mặc kệ đi."
Đắm chìm trong niềm vui, Ngư Thính Đường không nhận ra có điểm gì bất ổn.
Hai chị em cứ thế mang theo hung khí rời khỏi hiện trường vụ án.
Vài phút sau...
“Píp bô píp bô——"
“Chiếc môtô phía trước dừng lại!
Nghe thấy không!
Mau dừng lại!"
“Còn không dừng lại thì tự chịu hậu quả!"
Hai đoàn xe cảnh sát dài dằng dặc đuổi theo sau chiếc môtô đen, thỉnh thoảng lại phát ra lời cảnh cáo.
Ngư Khê Chu ngây người, “Chị, hình như họ đang bảo mình dừng lại?
Tại sao chứ??"
“Chúng ta một không vi phạm luật giao thông, hai không phạm pháp, bọn họ đe dọa ai chứ?"
Ngư Thính Đường cảm thấy thật kỳ quặc, “Kệ đi, đi luôn!"
Cô vít ga kịch sàn, chiếc xe “v-út" một cái đã bay xa ba dặm.
Người đi đường nhìn thấy cảnh tượng này, cứ ngỡ cảnh sát đang truy đuổi tội phạm cướp ngân hàng, ai nấy đều né tránh.
Xe cảnh sát cứ thế đuổi theo suốt dọc đường cho đến tận dưới lầu căn hộ.
Bao vây hai chị em vào giữa.
Cùng lúc đó, trên lầu, Văn trưởng quan đang phê duyệt tài liệu thì nhận được điện thoại của Ngư Bất Thu.
“Anh cả tôi thỉnh thoảng lại lên cơn, anh không cần để ý đâu.
Còn em gái tôi, cảm ơn anh đã chăm sóc, phiền anh nhất định phải đưa con bé về nước an toàn."
Giọng điệu của Ngư Bất Thu rất trịnh trọng, bớt đi vài phần lả lướt thường ngày.
Văn Duật Hàn:
“Chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo."
“Ngoài ra."
Ngư Bất Thu nói tiếp, “Em gái tôi không ăn rau mùi, nấm hương, tỏi, hoa hiên, dị ứng với xoài nhưng xoài xanh thì ăn được, còn có hạt thông..."
Bài “kinh em gái" của anh kéo dài đủ mười phút.
Văn Duật Hàn ghi chép lại không sót một chữ, cảm thấy hơi bất ngờ:
“Cậu còn cầu kỳ hơn cả anh cả cậu đấy."
Đến cả loại kem đ.á.n.h răng có thành phần nào em gái không dùng được anh cũng dặn dò.
Ngư Bất Thu hừ một tiếng:
“Tóm lại anh cứ nhớ kỹ đi, nhưng đừng nói với nó là tôi dặn."
“Tại sao cậu không tự gọi điện dặn dò con bé?"
“Nó mà thèm nghe tôi thì mới là lạ đấy."
Ngư Bất Thu cười lạnh, cái đồ cá đầu to không có lương tâm đó chỉ nghe lời anh cả thôi.
Trong mắt con bé căn bản không có người anh thứ hai này.
Văn Duật Hàn lắc đầu, “Con bé không đến mức không hiểu chuyện như vậy, hơn nữa làm việc gì cũng rất có chừng mực."
Ngư Bất Thu không bình luận gì, cúp điện thoại.
Giao diện cuộc gọi nhảy về danh bạ, dòng đầu tiên có biệt danh được gắn sao đặc biệt nổi bật.
AAA Bé cưng của anh.
Ngư Bất Thu nhìn chằm chằm một lúc, hừ lạnh một tiếng rồi vứt điện thoại sang một bên.
Phiền thật.
Trong thư phòng, Văn Duật Hàn tiếp tục xem tài liệu, điện thoại lại vang lên.
Cục cảnh sát gọi tới.
Là cuộc điện thoại mách tội hai chị em g-iết người bỏ trốn còn mang theo hung khí diễu hành khắp phố trêu đùa cảnh sát.
Văn Duật Hàn:
?
G-iết cái gì?
Trêu cái gì?
Đây là lần thứ không biết bao nhiêu Ngư Thính Đường ghé thăm đồn cảnh sát rồi.
Chỉ là lần này rõ ràng có chút kích thích hơn.
Suýt chút nữa là phải “bóc lịch" rồi.
Cuối cùng làm rõ được kẻ g-iết người hàng loạt gần đây là do Ngư Thính Đường khống chế.
Hơn nữa cô còn cứu được cháu gái của một đại gia bất động sản.
Thái độ của cảnh sát quay ngoắt 180 độ.
Chưa đợi hai chị em kịp thở phào, rắc rối mới lại xuất hiện.
Một người đàn ông mặc đồng phục đi tới, chỉ vào họ:
“Vụ án lần này liên quan rất lớn, bây giờ giao cho bộ phận chúng tôi xử lý, tôi phải đưa hai người này đi."
“Nhưng Văn..."
“Đây là ý của cấp trên."
Người đàn ông ngắt lời, “Còng tay họ lại."
Hai chị em:
???
Ngư Khê Chu mặt lạnh lùng, “Chúng tôi không phạm pháp, càng không phải tội phạm, anh dựa vào đâu mà làm vậy?"
Người đàn ông liếc nhìn hai chị em, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt, “Cậu là cái thá gì mà đòi biết lý do?"
“Thẩm vấn các người là nể mặt lắm rồi, còn nói nhảm nữa là đưa thẳng vào tù luôn đấy."
Ngư Thính Đường lập tức bắt đầu làm phép, “Anh ta ch-ết rồi, tôi nói đấy."
“Ngư Đường Đường, chị đang làm gì vậy?"
Ngư Khê Chu không hiểu chiêu thức của cô.
“Đây gọi là pháp thuật kinh điển đoạt mạng vật dụng thiết yếu trong nhà—— Vẽ vòng tròn nguyền rủa anh ta."
Ngư Thính Đường lẩm bẩm, “Vận xui đi đi, vận xui đi đi, vận xui dồn hết lên người anh ta đi!"
Ngư Khê Chu hiểu ngay, “Vậy em cũng vẽ một cái, rủa anh ta nửa đêm đi tiểu vào mồm!"
Người đàn ông không để tâm, thấy viên cảnh sát trẻ đứng im, cau mày quát tháo:
“Thẩn thờ cái gì?
Còn không mau còng họ lại."
Viên cảnh sát trẻ bĩu môi, cầm còng tay tiến lên.
“Cạch" một tiếng, còng người đàn ông lại.
Người đàn ông không thể tin nổi, “Cậu làm cái gì vậy?
Tôi bảo cậu còng họ, cậu còng tôi làm gì?!"
“Thật xin lỗi, tôi đi lấy chìa khóa còng ngay đây!"
Viên cảnh sát trẻ vừa cúi đầu xin lỗi vừa chạy về phía văn phòng.