“Những người khác bị sự tàn nhẫn của cậu ta trấn trụ, không dám nảy sinh ý đồ với Ngư Thính Đường nữa, chỉ có thể đi tìm người khác.”

Ngư Thính Đường có chút bất ngờ.

Cô nhìn dáng vẻ Ngư Tê Chu như một con sói con hung hãn chắn trước mặt mình, rồi nhìn về phía những oán linh đang ngày càng giận dữ ở đằng xa.

Nếu không dìm ch-ết kẻ chủ mưu, những oán linh này sẽ không chịu bãi nảy.

Nhớ lại lời sư huynh đã từng nói, Ngư Thính Đường “rắc" một tiếng nhai nát viên kẹo trong miệng.

Mất mặt thì mất mặt vậy.

Chẳng có gì ghê gớm cả.

Ngư Thính Đường đứng dậy, vén tà váy vướng víu lên.

Ngư Tê Chu bị nước từ tà váy cô b-ắn đầy mặt, chớp mắt đang định nói gì đó.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cậu ta bỗng ngẩn người.

Ngư Thính Đường tiện tay xé tà váy đi, chiều dài lê đất trong nháy mắt chỉ còn đến mắt cá chân, rũ xuống không theo quy tắc nào.

Cô ném tà váy xuống khỏi sân thượng, nói với Ngư Tê Chu:

“Tôi cá là cậu sẽ không thua."

Ngư Tê Chu lại ngẩn ra lần nữa.

Cô... cô đang làm gì thế??

Những người khác đồng loạt ngây người.

Không biết là ai ngập ngừng hỏi:

“Cô ta đang làm gì vậy?

Nước truyền điện khiến cô ta bị giật à?"

“Trông giống như bị trúng độc... cảm giác có chút kỳ quái?"

“Tôi từng học khiêu vũ, hình như cô ấy đang nhảy, hình như là sự kết hợp giữa nhảy Breakdance và Popping, lại còn mang chút khí chất độc đáo của nhảy quảng trường..."

Ngư Thính Đường đang nhảy:

?

Cô nhảy rõ ràng là Vũ điệu Vu Chúc!

Một loại điệu nhảy mang vẻ đẹp cổ điển nhất, kết hợp giữa thần tính và quỷ tính!

Thời cổ đại có thần vu thông qua điệu nhảy có thể giao tiếp với đất trời.

Nay có Ngư Thính Đường với một bài nhảy quảng trường khiến danh tiếng quét sạch xuống đất.

Tứ chi của cô giống như mới được lắp vào, chẳng ai phục ai, không cẩn thận còn có thể tự đ.á.n.h nhau.

Ai biết thì bảo cô đang nhảy.

Ai không biết, còn tưởng sàn nhà đang c.ắ.n chân cô.

Tuy nhiên, trong tình hình này, căn bản không ai có tâm trí để nghiên cứu xem cô đang nhảy điệu gì, chỉ muốn nhanh ch.óng chiếm lấy vị trí trên sân thượng để giữ mạng.

Kỳ Vọng lạnh lùng nói:

“Lúc này rồi còn ở đó làm trò hề, đúng là chê ch-ết không đủ nhanh."

Không thấy những người này đã gấp đến đỏ cả mắt rồi sao?

Tang Khanh Khanh không nói gì, trong lòng hỏi hệ thống:

“Cô ta có phải bị dọa đến phát điên rồi không?"

Hệ thống:

“Ký chủ, đây là một loại trong Vu vũ, nữ phụ này không đơn giản đâu."

Tang Khanh Khanh nghi ngờ:

“Có loại điệu nhảy này sao?"

Hệ thống:

“Cô nên đọc nhiều sách vào."

“..."

Cuối cùng có người không nhịn được, thừa dịp loạn lạc xông lên định kéo Ngư Thính Đường xuống.

Ánh mắt Ngư Tê Chu lạnh đi, tay đưa ra sau hông lấy ra một vật, chỉ vào trán người đó.

Họng s-úng đen ngòm nhắm thẳng vào hắn.

Người đó run b-ắn cả người, đồng t.ử co rút lại, giơ hai tay lên:

“Xin... xin lỗi... tha cho tôi..."

Ngư Tê Chu lùi lại nửa bước, đứng vững vàng ở vị trí phía dưới Ngư Thính Đường, ánh mắt sắc bén như sói.

“Tất cả lui lại cho tôi, tôi xem ai dám lại gần cô ấy."

Mấy người đàn ông vây quanh ở đây lộ vẻ sợ hãi, không cam lòng lùi lại.

“Ngư Thính Đường."

Ngư Tê Chu giơ s-úng về phía trước, lời là nói với Ngư Thính Đường đang nhảy múa sau lưng mình, giọng điệu bất cần đời:

“Chị cứ nhảy việc của chị, tôi bảo vệ cho chị."

Dù là cô đột nhiên nảy ra ý tưởng trước khi ch-ết cũng được.

Hay là muốn tự tìm niềm vui cũng được.

Muốn nhảy thì cứ nhảy đi.

Dù sao cậu cũng canh giữ ở đây.

Ngư Tê Chu chỉ đơn thuần nghĩ rằng Ngư Thính Đường nhất thời hứng chí, chứ không biết điệu nhảy của cô có tác dụng gì.

Bỗng nhiên, có người phát hiện ra sự bất thường của nước sông.

“Mọi người nhìn kìa!

Mực nước có phải đang giảm xuống không?!"

“Tôi nhớ lúc nãy vừa mới ngập qua eo tôi, bây giờ đã đến m-ông rồi!!"

“Mưa rồi?!!"

Đúng vậy, mưa rồi.

Bài tập phục hồi chức năng của Ngư Thính Đường vẫn chưa dừng lại, cô nhảy qua nhảy lại một cách cứng nhắc trong màn mưa.

Càng nhảy, tiếng mưa càng lớn.

Càng nhảy, nước sông rút càng nhanh.

Nước b-ắn tung tóe đập vào xung quanh hội quán, cuốn lên từng lớp sóng trào, giống như đang làm sự giãy giụa cuối cùng.

Cho đến khi, hoàn toàn bị xoa dịu, từ từ rút xuống.

Tất cả những người có mặt đột nhiên nhận ra điều gì đó, nín thở nhìn cô gái đang nhảy múa trên sân thượng.

Quá đỗi trùng hợp, khiến họ muốn không liên tưởng đến nhau cũng không được.

“Thực ra..."

Có người nhỏ giọng nói, “Bỏ qua động tác kỳ quái như dẫm phải dây điện của cô ấy ra, thì trông cũng khá đẹp đúng không?"

“Đúng đúng đúng, lúc nãy tôi cũng cảm thấy thế rồi, ai bảo giống nhảy quảng trường chứ?

Đây là mang đầy tính thẩm mỹ nghệ thuật mà!"

“Tôi là một vũ công, từng biểu diễn đơn nam tại nhà hát lớn.

Tôi làm chứng, cô gái này là một thiên tài vũ đạo!"

Ngư Tê Chu:

“...?"

Đây là chị ruột cậu mà cậu còn chẳng thể thổi phồng ra được những lời nhảm nhí phi lý đến mức này.

Nhưng Ngư Thính Đường lại tin là thật.

Trong lòng cô vui phơi phới, cô đã bảo là cô có năng khiếu vũ đạo mà, sư huynh còn lừa cô bảo cô nhảy múa đòi mạng người ta.

May mà cô không tin là thật.

Cuối cùng kết thúc, Ngư Thính Đường đá cao chân xoay người hạ thấp trọng tâm.

Ào——

Nước sông cuồn cuộn có thể thấy rõ bằng mắt thường rút xuống tầng ba, tầng một, hoa viên, cây cầu nổi bị ngập cũng dần hiện ra.

Mưa, đột nhiên ngừng lại.

Một chiếc trực thăng từ xa bay đến, vừa vặn thu hết cảnh tượng trên tầng thượng vào tầm mắt.

Ánh mắt phi công lộ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm:

“Tín hiệu từ trường đã khôi phục rồi?"

Anh ta bay qua đó, hạ cánh xuống tầng thượng.

Ngư Thính Đường vẫn giữ tư thế hạ thấp trọng tâm đứng trên sân thượng.

Không biết là ai bắt đầu trước, vang lên những tràng pháo tay giòn giã.

“Nhảy đẹp quá!

Tôi chưa từng thấy điệu nhảy nào kinh diễm...

ờ, kinh tâm động phách như vậy!"

“Xem điệu nhảy kinh người của tiểu thư đây, khiến tôi vô cùng chấn động, tôi quyết định sau này cũng để con gái tôi đi học piano!"

“Cô ấy vừa nhảy là mưa, điệu nhảy dừng thì mưa cũng dừng, nói một cách khoa học thì, giống như cô ấy có thể điều khiển phong ba bão táp vậy..."

“Anh khen quá lời rồi, cô ấy có phải Lôi Công Điện Mẫu đâu, chỉ là may mắn tốt thôi."

“Dù sao đi nữa, thật sự cảm ơn cô ấy, con gái tôi có thể đi bệnh viện rồi..."

Mọi người có mặt bàn tán xôn xao, nói gì cũng có.

Ngư Tê Chu thở hắt ra một hơi, thấy Ngư Thính Đường vẫn còn đang tạo dáng ở đó, bèn tiến lên nhắc nhở:

“Đừng tạo dáng nữa, sàn nhà trơn lắm, mau xuống đi."

Ngư Thính Đường ánh mắt vô thần:

“Đỡ tôi một tay, sụm bà chè cái lưng rồi."

Ngư Tê Chu:

“...

Phụt!"

Với cái kiểu nhảy như robot bị lỗi của cô, không sụm lưng mới là lạ.

Ngư Tê Chu nhét s-úng lại sau hông, trực tiếp bế Ngư Thính Đường từ trên đó xuống.

Đừng thấy cậu nhỏ hơn Ngư Thính Đường hai tuổi, chiều cao lại cao hơn cô một đoạn dài, bế một người đúng là dễ như trở bàn tay.

Vừa xuống dưới, Ngư Thính Đường đã bị những người đó vây quanh.

Hỏi cô lúc nãy nhảy là điệu gì, ngoài việc rút nước ra, có tác dụng kéo dài tuổi thọ, làm đẹp dưỡng nhan gì không?

Ngư Thính Đường chống eo vẻ mặt không cảm xúc.

Ngư Tê Chu làm bộ lại định rút s-úng.

Những người này lập tức biết điều lùi lại.

Lúc này, một người đàn ông mặc đồng phục phi công màu đen, đeo kính râm đi về phía này, lấy ra một bức ảnh mở miệng hỏi:

“Chúng tôi nhận được sự ủy thác của tiên sinh Ngư Chiếu Thanh, đến đón một người."

“Cho hỏi, ai là tiểu thư Tang Khanh Khanh?"

Trong nháy mắt, những ánh mắt ngưỡng mộ ghen tỵ căm ghét đều hướng về phía Tang Khanh Khanh.

Bãi đỗ xe bị ngập nước, bọn họ còn phải tự mình đi qua cầu nổi để rời khỏi đây.

Còn Tang Khanh Khanh, đã có người cử trực thăng đến đón cô ta rồi.

Đãi ngộ khác biệt một trời một vực, sao có thể không khiến người ta ngưỡng mộ?

Tang Khanh Khanh cảm nhận những ánh mắt xung quanh, khóe môi hơi nhếch lên, nắm lấy Kỳ Vọng bước lên phía trước.

“Là tôi..."

Lời vừa ra khỏi miệng, người đàn ông đeo kính râm làm một cử chỉ “mời" với Ngư Thính Đường:

“Tiểu thư Tang, mời đi cho."

Ngư Thính Đường:

“Cái giề?”

Tang Khanh Khanh:

?

“Hình như các anh nhầm rồi, tôi mới là Tang Khanh Khanh."

Sợ Ngư Thính Đường cướp mất hào quang của mình, Tang Khanh Khanh lập tức giải thích.

Người đàn ông đeo kính râm cúi đầu nhìn ảnh, khẳng định nói:

“Không nhầm, giống hệt trên ảnh, người chúng tôi muốn đón chính là tiểu thư Tang này."

Anh ta chỉ vào Ngư Thính Đường.

Ngư Thính Đường cũng tự chỉ vào mình, “Tôi?"

“Đúng, chính là cô."

Người đàn ông đeo kính râm gật đầu, “Mời lên trực thăng, thời gian chúng tôi có thể dừng lại không nhiều."

Ngư Tê Chu không nhịn được cũng tự chỉ vào mình, “Còn tôi thì sao?"

Người đàn ông đeo kính râm:

“Trong lời ủy thác của tiên sinh Ngư, chỉ nói đón Tang Khanh Khanh, không nhắc đến người khác."

Ngư Tê Chu:

???

Ngư Thính Đường cười, Ngư Chiếu Thanh ngay cả việc muốn đón em gái nào cũng có thể nhầm lẫn, thì đừng trách cô chiếm tiện nghi.

Trực thăng miễn phí, không ngồi thì phí.

“Đợi đã, tôi mới là Tang Khanh Khanh, các anh thật sự nhầm rồi."

Giọng điệu Tang Khanh Khanh gấp gáp, “Không tin anh gọi cho anh cả tôi, anh ấy có thể chứng minh thân phận của tôi."

Kỳ Vọng đau lòng bảo vệ cô ta, “Tôi cũng có thể chứng minh, cô ấy mới là Tang Khanh Khanh.

Người này tên là Ngư Thính Đường, căn bản không phải người các anh muốn đón!"

Người đàn ông sắc mặt không đổi, “Chúng tôi chỉ nhận lời ủy thác của tiên sinh Ngư và ảnh, xin đừng lãng phí thời gian của chúng tôi."

Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu nhìn nhau một cái, đồng thời mở miệng:

“Đúng vậy không sai, tôi tên là Tang Khanh Khanh."

“Đúng vậy không sai, tôi cũng tên là Tang Khanh Khanh."

Để được ngồi trực thăng, họ có thể là bất cứ ai!

Tang Khanh Khanh c.ắ.n môi dưới, suýt nữa thì bị họ làm cho phát khóc.

Người đàn ông đeo kính râm đưa Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu lên trực thăng.

“Lão đại, thừa một người, cậu ta nói mình cũng tên là Tang Khanh Khanh."

Anh ta nhấn tai nghe, thật thà báo cáo.

Trong tai nghe im lặng một thoáng, ngay sau đó truyền ra một giọng nam trầm thấp dễ nghe như tiếng suối chảy đá ngọc:

“Đi thôi."

“Rõ, lão đại."

Phi công ngồi ở ghế lái hơi nheo mắt, kính râm che khuất đôi mắt đen sâu thẳm kia, bên trong tĩnh lặng như giếng cổ không gợn sóng.

Đôi môi mỏng dày vừa phải luôn mím lại, toát ra vài phần bạc bẽo lại nghiêm nghị.

Chương 37 - Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia