Nửa tiếng sau, anh gõ cửa phòng Ngư Thính Đường, tiếp tục chịu ấm ức:
“Cô Ngư, tôi có làm đồ ăn khuya, cô có muốn ăn một chút không?"
Sáng sớm hôm sau, Ngư Thính Đường toại nguyện được ăn bánh bao trắng, ăn kèm với đồ ăn kèm gặm sạch ba cái mới dừng tay.
“Cô Ngư, tôi nghe nói Dụ Chấp trước khi được đưa đến bệnh viện tối qua đã luôn ở cùng cô."
Tang Khanh Khanh đi tới, dịu dàng bắt chuyện, “Lúc đó hai người đang làm gì thế?
Mà lại khiến người ta vào tận bệnh viện vậy."
Nói xong, cô ta đặc biệt nhìn xem phản ứng của Yến Lạn Thanh.
“Rắc."
Một quả dưa hấu to đùng bị bổ làm đôi dưới tay Yến Lạn Thanh, nước dưa tràn trề.
Anh không cắt tiếp mà đặt cái thìa lên nửa quả dưa hấu, đẩy đến trước mặt Ngư Thính Đường.
Tang Khanh Khanh có chút nhìn không thấu rồi.
Chẳng lẽ Yến Lạn Thanh tối qua không nhìn thấy Dụ Chấp vào phòng Ngư Thính Đường?
Nếu không sao có thể không có phản ứng gì?
“Nhắc đến chuyện này, tôi cũng đang định tìm cô đây."
Ngư Thính Đường vừa nhai dưa hấu vừa nhìn về phía Tang Khanh Khanh, “Dụ Chấp là nghệ sĩ của cô đúng không?"
Tang Khanh Khanh gật đầu:
“Phải, sao vậy..."
“Vậy thì đúng rồi.
Tối qua anh ta xông vào phòng tôi, vì thổ lộ tình cảm với vách tường không thành nên chọn cách cùng nó đồng quy vu tận —— cái vết hình người trên vách tường chính là bằng chứng thép hùng hồn nhất!
Cô là ông chủ của anh ta, chẳng lẽ không nên giúp anh ta bồi thường tiền sao?"
Ngư Thính Đường vỗ bàn một cái, lý trực khí tráng đòi nợ:
“Còn cả phí tổn thất tinh thần của tôi nữa, cũng phải tính vào luôn!"
Tang Khanh Khanh:
?
“Cô đang đùa à?
Dụ Chấp sao có thể đi sàm sỡ... một bức tường được?!"
“Tôi có thể làm chứng."
Yến Lạn Thanh chống tay lên cạnh bàn, thong dong nói, “Dụ Chấp thật sự đã làm như vậy, còn là được khiêng lên xe cấp cứu đấy."
Tang Khanh Khanh tối qua không dậy canh chừng tiến độ nên không rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhân vật mấu chốt Dụ Chấp cũng không có mặt, không có chỗ để hỏi.
Tuy nhiên, việc Dụ Chấp làm hỏng bức tường là điều không thể bàn cãi.
“Cô là con gái mà đêm hôm khuya khoắt tùy tiện cho người đàn ông khác vào phòng, có phải là quá tùy tiện rồi không?"
Kỳ Vọng cau mày, giọng điệu không vui.
Chỉ thiếu nước nói thẳng Ngư Thính Đường phẩm hạnh không đoan chính thôi.
Ngư Thính Đường trợn trắng mắt:
“Tôi lấy giấy quỳ tím chạm vào anh một cái chắc đen luôn quá, đúng là kiềm (kiềm trong tiếng Trung đồng âm với hèn/rẻ tiền) hết chỗ nói."
“...
Tôi hảo tâm nhắc nhở, cô có cần phải đ.â.m chọc như thế không?"
“Sao hả?
Con ch.ó ăn phân trước mặt tôi, tôi còn phải khen nó ăn ngon ăn giỏi, có muốn thêm một bãi nữa không à?"
Kỳ Vọng tức khắc bị cô làm cho nghẹn họng không nói nên lời.
Yến Lạn Thanh khẽ cười thành tiếng:
“Hóa ra thầy Kỳ có chứng dị thực à."
Kỳ Vọng đen mặt rời khỏi nhà ăn, nhưng không kéo theo Tang Khanh Khanh cùng đi.
Vì chiếc váy tối qua mà hai người đang giận dỗi nhau.
Ăn xong bữa sáng, Ôn Nhã đề nghị mọi người cùng đi bệnh viện thăm Ngư Thê Chu và Dụ Chấp.
Ngư Thính Đường không hưởng ứng, từ lần trước bị trẹo cổ, đốt sống cổ của cô thỉnh thoảng lại khó chịu, còn phải tiếp tục tập các bài tập vật lý trị liệu.
Chủ yếu là lấy một sợi dây buộc lên cây, rồi treo cổ lên đó.
Dù nhìn hơi rợn người nhưng lại có tác dụng.
Yến Lạn Thanh thì ôm con thú cưng từ trong phòng ra:
“Hôm nay thật sự không rảnh, tôi phải dẫn nó đi dạo."
Nói xong liền dắt con gián khổng lồ của mình ra cửa.
Những người khác:
“..."
【Những người khác vẻ mặt:
Hai người có bệnh phải không?】
【Bài tập vật lý trị liệu này của Ngư hoàng ai làm thì biết, tuần trước tôi làm ở ban công, đôi tình nhân đang cãi nhau ở tòa đối diện nhìn thấy tôi là hết muốn cãi luôn, còn báo cảnh sát nữa】
【Tôi làm ở nhà, mẹ tôi bảo nếu không muốn sống nữa thì cút ra ngoài mà ch-ết】
【Con gián khổng lồ này của Quý phi Yến rốt cuộc làm thế nào vậy?
Đã hơn một tuần rồi mà vẫn chưa thấy ai làm nhái được】
【Nghĩa Ô:
Ván này là trình độ cao rồi】
【Em trai ruột nằm viện, Ngư Thính Đường nhìn cũng không thèm nhìn còn có tâm trạng ở đây chơi bời, đúng là người chị tốt nha】
Ngư Thính Đường làm xong vật lý trị liệu thì đeo ba lô ra ngoài, mãi đến chiều tối mới về.
Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy cặp đôi “Ôn Cố Tri Tân" vốn sáng nay đi ra còn rất hài hòa, giờ lại đang nảy sinh mâu thuẫn.
“Ánh mắt cô nhìn anh ta không hề đơn thuần, cô cũng có cảm tình với anh ta phải không?"
Sắc mặt Cố Thần biến ảo khôn lường.
Ôn Nhã lập tức phản bác:
“Tôi không có, tôi chỉ là quan tâm đến thương tích của anh ấy thôi.
Anh chẳng phải cũng nói chuyện rất vui vẻ với Đường Mật Nhi sao, tôi gọi anh mấy tiếng anh cũng không thèm để ý đến tôi?"
“Người khác nói chuyện với tôi, chẳng lẽ tôi phải coi như không nghe thấy sao?"
“Cho nên anh có thể phớt lờ tôi à?"
Cố Thần im lặng vài giây, bỗng nhiên bật cười:
“Cô ghen à?"
Mặt Ôn Nhã đỏ bừng, quay mặt đi chỗ khác:
“Tôi thèm vào!"
Ngư Thính Đường đang vui vẻ hóng hớt, thấy không khí thay đổi, trước khi “miếng dưa" này bị biến chất, cô liền chuồn lẹ.
Nhờ việc sửa cốt truyện của Tang Khanh Khanh, giờ mọi người đều chen chúc trong một căn Nhà Nấm.
Mâu thuẫn cũng vô hình trung tăng lên.
Trong lúc Ngư Thính Đường đang mài thảo d.ư.ợ.c, cô nghe thấy bên ngoài lại cãi nhau.
Sức lực tốt thật đấy.
Cô vừa nghe vừa đi tìm đồ đựng để đựng bột thảo d.ư.ợ.c, lát nữa mang đến bệnh viện đắp lên vết thương cho Ngư Chu Chu, có thể giúp vết thương mau lành hơn.
Đợi đến khi cô quay lại đây, tốn công tốn sức mài hơn một tiếng đồng hồ bột thu-ốc, thế mà lại bị rắc vung vãi đầy đất.
“Ái chà, tớ trượt tay mất rồi."
Đường Mật Nhi nhìn qua với ánh mắt vô hại, chớp chớp mắt, “Vất vả cho cậu dọn dẹp nhé."
Nói xong trực tiếp quay người bỏ đi.
Ngư Thính Đường vô cảm đứng đó.
“Đại soái, xem em mua được món đồ tốt gì này?"
Giang Hải Lâu hưng phấn từ bên ngoài về, đúng lúc giẫm một chân lên bột thu-ốc, tay vung vẩy một con d.a.o phay.
Anh ta hoàn toàn không phát hiện ra biểu cảm của Ngư Thính Đường có gì đó không đúng, giơ d.a.o phay c.h.é.m một nhát vào đầu mình.
Con d.a.o phay lập tức lún vào trong tóc anh ta, trên trán chảy xuống chất lỏng đỏ tươi.
Giang Hải Lâu làm một mặt quỷ:
“Đại soái xem này, đi hù người kiểu này chắc chắn là 'vỡ tim' luôn đúng không?"
Nói xong, anh ta nhìn thấy phía sau Đại soái bùng lên ngọn lửa đen cao hai mét.
Ngư Thính Đường vẻ mặt “hiền từ":
“Khỉ con à, anh đi hù người kiểu đó có 'vỡ tim' hay không tôi không biết."
“Nhưng cái chân ch.ó của anh mà còn không nhấc ra, chắc chắn là đi gặp Diêm Vương đấy."
Giang Hải Lâu:
∑(;°Д°)!
Sau một tiếng vang lớn, khỉ con bị sưng một cục to đướng trên đầu ngã xuống đất, nghi là bất tỉnh.
Ngư Thính Đường dọn dẹp bãi chiến trường trên mặt đất, để bột thu-ốc bị bẩn sang một bên, “côm cốp" mài mẻ mới.
Lần này chỉ mất mười phút.
【Ngư Thính Đường có phải quá tính toán rồi không, chỉ là một đống bột thôi mà, làm gì mà hung dữ thế】
【Nếu là bột bình thường, Ngư hoàng có thể ngồi đây mài một tiếng đồng hồ à?
Đường Mật Nhi một câu xin lỗi cũng không có, rõ ràng là cố ý chọc tức người ta mà?】
【Có thể trách Mật Nhi nhà chúng ta sao, ai bảo Ngư Thính Đường không để cẩn thận?】
【Chủ nào tớ nấy, Dụ Chấp thì dâm, Đường Mật Nhi thì phát bệnh, còn cả đám fan các người nữa, phát điên】
【Phá án rồi, hóa ra đống bột thu-ốc này của Ngư hoàng là mài cho Ngư Chu Chu】
Trong bệnh viện.
Bản thân Ngư Chu Chu thì vẻ mặt xoắn xuýt:
“Vết thương của em cũng đâu có nghiêm trọng thế, cần gì chị phải đặc biệt mài bột thu-ốc cho em, tốn sức..."
“Không cần thì đưa đây."
Ngư Thính Đường dứt khoát đưa tay ra.
Ngư Thê Chu vội vàng ôm c.h.ặ.t cái lọ:
“Không được!
Chị đã cho em rồi!"
“Kiểu cách."
Ngư Thính Đường vẻ mặt ghét bỏ, “Thu-ốc này ngày bôi ba lần lên vết thương, mau lành mà không để lại sẹo."
“Chị còn biết chế thu-ốc à?
Lấy đơn thu-ốc ở đâu thế?"
“Một người tên là Cơ Hoãn ở dưới đất đưa cho đấy."
Cơ Hoãn?
Ngư Thê Chu ngẩn người một lát, bật cười thành tiếng:
“Ngư Đường Đường chị có phải thấy em ở bệnh viện quá buồn chán nên cố ý kể chuyện cười trêu em không?
Đó chẳng phải là Biển Thước sao?"
Đó đều là người cổ đại từ bao nhiêu năm trước rồi, sao có thể còn sống...
Đợi chút.
Chị ấy vừa nói ở đâu?
Dưới đất á??
Sống lưng Ngư Thê Chu bỗng chốc thấy hơi lạnh lẽo.
Là anh ta nghĩ nhiều rồi đúng không?
Ngư Thính Đường chẳng rảnh rỗi mà đùa giỡn với anh ta, đưa thu-ốc xong liền chuẩn bị về Nhà Nấm.
“Ơ, đợi chút."
Ngư Thê Chu gọi cô lại, “Đống thảo d.ư.ợ.c lần trước em hái chị đã dùng chưa?
Có hiệu quả không?"
“Giờ tôi đâu có nôn ra m-áu, ăn cái thứ đó làm gì?"
Ngư Thính Đường một nửa thân người đã ở ngoài cửa, “Đợi bao giờ nôn m-áu rồi ăn sau."
Nói xong liền đóng cửa phòng bệnh lại, chặn luôn câu nói “Đợi chị nôn rồi mới ăn thì có còn kịp không" của Ngư Thê Chu ở bên trong.
Ngư Thính Đường từ nhỏ đã không thích uống thu-ốc.
Hồi nhỏ là anh cả anh hai thay phiên nhau dỗ dành, nghĩ đủ mọi cách để bón, mới miễn cưỡng uống được vài hớp.
Sau này người đuổi theo khắp núi đồi để bón thu-ốc cho cô là sư huynh.
Sau khi đi giao hàng, tố chất cơ thể của cô tăng lên, không bao giờ uống nữa.
Hiện tại so với việc nôn hay không nôn ra m-áu, cô còn có việc khẩn cấp hơn cần phải làm.
Trong Nhà Nấm lớn, các khách mời khác đang ăn cơm tối.
Đường Mật Nhi và Tang Khanh Khanh nhắc đến chuyện làm đổ bột thu-ốc, phàn nàn nói:
“Cậu không biết đâu, ánh mắt cô ta lúc đó đáng sợ lắm, chỉ là một đống r-ác thôi mà, có cần thiết thế không?
Chẳng trách trên mạng nhiều người mắng cô ta như vậy."
“Em tự dưng đi chọc vào cô ta làm gì?"
Tang Khanh Khanh khẽ nhíu mày.
Cô ta đã để Dụ Chấp đi xử lý Ngư Thính Đường rồi, Đường Mật Nhi lại còn làm chuyện thừa thãi.
Cô ta đâu phải là đối thủ của Ngư Thính Đường.
“Em không có mà."
Đường Mật Nhi lộ ra biểu cảm vô hại, “Chỉ là không cẩn thận trượt tay ——"
“Ào!!"
Một xô m-áu gà dội thẳng lên đầu Đường Mật Nhi.
Tang Khanh Khanh và Kỳ Vọng ngồi cạnh cô ta cũng không thoát được kiếp nạn.
Màn kịch bất thình lình này khiến tất cả mọi người có mặt tại chỗ đều bật dậy, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía Ngư Thính Đường vừa xách xô đi vào.
“Á!!"
Mắt Đường Mật Nhi bị m-áu gà làm nhòe đi, ngửi thấy mùi vị này liền không ngừng buồn nôn, “Cái gì thế này...
Ghê tởm quá!"
Tang Khanh Khanh khó chịu đến cực điểm:
“Thính Đường cô điên rồi sao?
Tại sao lại dội m-áu lên người chúng tôi?!"
“Làm sao thế được."
Ngư Thính Đường cười không hở răng, “Tôi chỉ là không ~ cẩn ~ thận ~ trượt ~ tay ~ thôi ~ mà ~"
Kỳ Vọng lấy chăn quấn lấy Tang Khanh Khanh, đôi mắt đen lạnh lùng lườm cô:
“Cả một xô to thế này mà cô bảo trượt tay?
Ai tin!?"
Ngư Thính Đường hoàn toàn không thèm để ý đến anh ta, mỉm cười nhìn Đường Mật Nhi:
“Cô Đường chắc là có thể hiểu được nhỉ, dù sao tôi cũng chỉ là không ~ cẩn ~ thận ~ thôi ~ mà ~"
Toàn thân Đường Mật Nhi khẽ run rẩy, nhận ra Ngư Thính Đường đang trả thù cho việc cô ta “trượt tay".