Ngày kỳ thi đại học kết thúc, chàng trai mà tôi theo đuổi suốt ba năm đã tự thiêu.
Những người dân làng tốt bụng đã kéo từ trong đống đổ nát ra ba t.h.i t.h.ể cháy đen như than củi.
Trong đó có hai người đã ch/ết hẳn.
Người còn lại là Tư Nhạn, cậu ấy gắng gượng mở mắt ra, đẩy tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào người cậu ấy, nhưng chưa đầy mười giây, cậu ấy đã dùng hết sức đẩy tôi ra xa.
“Tránh xa tôi ra một chút, tôi bẩn thỉu lắm."
Cậu ấy luôn luôn không thích bị người khác chạm vào, cũng luôn luôn bảo tôi hãy tránh xa cậu ấy ra.
Tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian ngắn sau khi khai giảng năm lớp mười, tôi bị mấy tên côn đồ chặn đường trong một con hẻm tối ngoài trường học.
Chúng xuyên qua lớp áo đồng phục để cởi dây áo lót bên trong của tôi, thọc tay vào miệng tôi để kẹp lấy lưỡi tôi...
Tôi đến cả tiếng kêu cứu cũng không thể phát ra được.
Ngay vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một người đã đột ngột xuất hiện.
Động tác của cậu ấy lưu loát, ra tay tàn nhẫn giống như muốn dồn người ta vào chỗ ch/ết vậy.
Mãi đến khi bọn chúng quỳ xuống đất xin tha, chật vật chạy trốn.
Tôi mới nhận ra cậu ấy chính là Tư Nhạn, người bạn cùng lớp, cũng là học thần nổi tiếng khắp trường Trung học số 1, người luôn bỏ xa người đứng vị trí thứ hai toàn khối với số điểm cách biệt một trời một vực.
Cậu ấy lại càng là một kẻ lập dị mà không một ai trong trường dám đến gần.
Lạnh lùng, cố chấp, cô độc và tách biệt với thế giới.
Tôi từng tận mắt chứng kiến người bạn cùng bàn của cậu ấy nói đùa rồi khoác vai cậu ấy một cái, cậu ấy liền bẻ gãy cổ tay của người đó một cách tàn nhẫn.
Cho dù là bạn học xung quanh vô tình chạm phải cậu ấy, cũng sẽ bị cậu ấy đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Sau đó, cậu ấy đã chủ động yêu cầu giáo viên cho mình ngồi một mình, không cần bạn cùng bàn nữa.
Thế nhưng cái ngày cậu ấy cứu tôi, rõ ràng cậu ấy lại rực rỡ và ấm áp như ánh mặt trời.
Tôi bắt đầu thường xuyên đi theo sau lưng cậu ấy.
Cho dù cậu ấy có vô số lần tăng tốc bước chân hòng cắt đuôi tôi;
Cho dù cậu ấy có hết lần này đến lần khác cảnh cáo, bắt tôi phải tránh xa cậu ấy ra;
Tôi vẫn luôn mặt dày mà thốt lên một câu:
“Tôi không đi đấy."
Về sau, cậu ấy giống như đã từ bỏ việc xua đuổi, coi tôi như một người vô hình.
Sự bám đuôi này kéo dài ròng rã gần ba năm trời.
Cậu ấy quá đỗi bí ẩn, bí ẩn đến mức khi tôi muốn tìm hiểu về cậu ấy, tôi lại chẳng biết phải bắt đầu hỏi từ câu hỏi nào.
Thế nhưng giờ đây, vào khoảnh khắc sinh mệnh của cậu ấy đi đến hồi kết, lớp màn bí ẩn kia đã bị x.é to.ạc ra.
2
Cảnh sát đã tìm thấy một cuốn sổ tay màu tím từ trong đống di vật còn sót lại.
Đó là cuốn sổ trước đây tôi đã tặng cho Tư Nhạn.
Cuốn sổ tay ấy đã ghi lại trọn vẹn cuộc đời của cậu ấy.
Tuyệt vọng và xám xịt.
Cậu ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống nương tựa vào bà nội.
Ngày tháng tuy có nghèo khó, thanh bần nhưng dù sao cũng vẫn tràn đầy hy vọng và đáng để mong chờ.
Cho đến năm mười hai tuổi, cậu ấy bị hai người chú trong làng lôi vào căn nhà tranh rách nát đầy mảng nhện giăng lối.
Cậu ấy đã luôn nghĩ rằng, loại chuyện như thế này thì phải là giữa một nam một nữ mới làm được với nhau chứ.
Cậu ấy giống như một con súc vật, phải quỳ, phải bò, bị bọn chúng cưỡi lên người...
Chỉ cần có một chút phản kháng nhỏ nhoi, cậu ấy sẽ bị bọn chúng đ.á.n.h cho ngất đi, hoặc là bị bọn chúng dùng bà nội ra để đe dọa.
Cậu ấy thầm nghĩ, c.ắ.n răng nhịn một chút rồi sẽ qua thôi.
Chờ đến khi cậu ấy lớn thêm một chút, cao hơn một chút, thì mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.
Thế nhưng những ngày tháng ác mộng ấy lại kéo dài đằng đẵng suốt ba năm trời.
Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp hai, Tư Nhạn ra ngoài làm thuê kiếm sống.
Cậu ấy đã cao lên rất nhiều, điên cuồng luyện tập thể lực trong một thời gian dài, cuối cùng cũng có thể không còn chịu sự thao túng, ép buộc của hai kẻ đó nữa.
Hai kẻ đó dường như theo sự tăng lên của tuổi tác, d.ụ.c vọng cũng không còn mãnh liệt như xưa.
Chỉ là mỗi lần nhìn thấy cậu ấy, bọn chúng luôn phải dùng những lời lẽ nhục mạ, dơ bẩn để kích động tinh thần cậu ấy.
Cậu ấy sợ, sợ bọn chúng sẽ nói ra những chuyện nhơ nhuốc, nhục nhã kia, sợ bị bà nội biết được, sợ bị những người xung quanh hay tin.
Ngày qua ngày, trạng thái tinh thần của cậu ấy ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Thực ra cậu ấy đã sớm đổ bệnh từ lâu rồi đúng không.
Cậu ấy chỉ đang gồng mình lên chống đỡ, chống đỡ để tiễn đưa bà nội đi về cõi vĩnh hằng, chống đỡ để kết thúc kỳ thi đại học.
Dòng chữ cuối cùng trên cuốn sổ tay là:
【 Lạc Đồng, tôi không trụ vững được nữa rồi. 】
Cậu ấy đã đi rồi.
Sinh mệnh kết thúc trong một trận mưa như trút nước tại ngôi làng Mặc Sơn.
Tiếng sấm chớp đùng đoàng kéo dài quá lâu, tôi hầu như không còn phân biệt nổi đâu là ngày đâu là đêm nữa.
Trong mơ hồ, tôi nghe thấy một đoạn nhạc vang lên, ai oán và thê lương đến tột cùng.
Âm thanh ngày một lớn hơn, cho đến khi át đi cả tiếng mưa rơi xối xả ngoài kia.
Tôi đang đứng trên sân khấu của một buổi hòa nhạc có vạn người tham dự, cất tiếng hát bài 《 Liệt Vũ 》.
【 Cậu đi một bước tôi đuổi theo một bước rưỡi, chưa từng để lạc mất cậu bao giờ. 】
【 Mưa rào quấn quýt lấy gió trong, thổi không đứt làn khói xanh từ củi gỗ. 】
【 Có thể đến trong giấc mơ của tôi không?
Có thể gọi tên tôi thêm một lần nữa không? 】...
Đó là bài hát tôi viết dành tặng cho mối tình đầu của mình.
Là bài hát viết riêng cho Tư Nhạn.
Buổi hòa nhạc kết thúc, tôi mới sực nhận ra, đây đã là năm thứ ba kể từ ngày Tư Nhạn qua đời.
Tôi đã đỗ vào trường đại học một cách bình thường, tình cờ được một nhà sản xuất âm nhạc phát hiện, rồi chính thức bước chân vào giới giải trí với tư cách là một ca sĩ.
Ngay khi album đầu tay được phát hành, đĩa đơn 《 Liệt Vũ 》 đã nhanh ch.óng càn quét khắp các bảng xếp hạng lớn nhỏ, tôi cũng nhờ đó mà nổi tiếng chỉ sau một đêm.
Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, tôi đi đến viếng mộ Tư Nhạn.
Thế nhưng trước mộ của cậu ấy lại có một ông lão tóc trắng xóa đang đứng đó, cụ tự xưng mình là Sứ giả Thời gian.
“Cháu nhìn thấy rồi chứ?
Tương lai của cháu vô cùng rực rỡ và rộng mở, sau khi trở về thì tuyệt đối đừng có mãi suy sụp, tinh thần sa sút như trước nữa nhé."
Tôi không hiểu:
“Trở về?
Ý của cụ là sao ạ?"
“Hiện tại cháu đang ở trong không thời gian tương lai của chính mình, sau c/ái ch/ết của Tư Nhạn, cháu luôn sống trong cảnh sa sút tinh thần, ta nhìn không nổi nữa nên mới dẫn cháu đến tương lai để nhìn ngắm một chút đấy thôi.
Hãy nhìn xem tương lai của cháu tốt đẹp biết bao, vừa có danh tiếng lại vừa có tiền tài."
Tôi giật nảy mình:
“Cụ đưa cháu đến tương lai sao?
Vậy thì, liệu cụ có thể đưa cháu quay trở về quá khứ được không?"
Ông lão nghi ngờ liếc nhìn tôi một cái:
“Sao thế?
Chẳng lẽ tương lai này của cháu còn chưa đủ tốt hay sao?
Trời quang mây tạnh thế này, cháu còn muốn đòi hỏi cái gì nữa?!"
Tôi lắc đầu:
“Không, nơi này không có ánh mặt trời."
3
Khi có ý thức trở lại, có những đóa hoa ngô đồng khẽ rụng xuống trên vai tôi.
Đó chính là cây ngô đồng nằm ở ngay đầu làng Mặc Sơn.
Tôi mới chỉ đến làng Mặc Sơn đúng một lần duy nhất, cái ngày mà trận mưa như trút nước ấy diễn ra.
Còn lần này, xung quanh lại tràn ngập sương mù dày đặc.
Đây chính là trạng thái thường thấy của làng Mặc Sơn, nơi này địa thế hẻo lánh, quanh năm ẩm ướt và âm u, khó mà nhìn thấy được ánh sáng của trời cao, kéo theo đó là con người nơi đây cũng mang thêm vài phần khí chất u ám, trầm uất.
Thực ra trước đây tôi từng nghe qua vài lời đồn đại, nói rằng ngôi làng nằm dưới chân núi Mặc Sơn kia là một nơi người ăn thịt người, Tư Nhạn với tư cách là học sinh cấp ba duy nhất bước ra được từ làng Mặc Sơn, thường xuyên trở thành đối tượng để người ta chứng thực cho những lời đồn thổi ác ý đó.
2.