Trên đường đi, may mắn gặp được mấy người có lòng tốt cho tôi đi nhờ một đoạn đường, nên đến khoảng giữa trưa là tôi đã có mặt ở trên thị trấn.
Kết quả là tôi đã đi vòng quanh, tìm kiếm suốt cả một buổi chiều mà vẫn chẳng thể tìm ra được bất cứ một nơi nào có thể giúp mình kiếm ra tiền, tệ hơn nữa là trời lại đột ngột đổ một trận mưa lớn, tôi chỉ đành vội vàng chạy vào trong bến xe tìm một góc kín đáo để trú mưa.
Vừa đói lại vừa mệt rã rời, tôi cứ thế vô tri vô giác mà chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Đến khi tỉnh dậy thì trời đã bước vào lúc nửa đêm, chính Tư Nhạn đã vỗ vỗ vào người để đ.á.n.h thức tôi dậy.
Tôi giật nảy mình kinh ngạc nhìn cậu ấy:
“Sao em lại ở chỗ này?"
“Em mới là người phải hỏi chị xem tại sao chị lại ở chỗ này đấy?
Để lại một tờ giấy nhắn rồi cứ thế mà bỏ đi thẳng luôn sao?
Có biết là bà nội ở nhà đang lo lắng cho chị đến nhường nào không hả?"
Tư Nhạn một tay đỡ tôi đứng dậy khỏi mặt đất, giọng điệu mang theo vài phần bất lực và trách móc rõ rệt.
Tôi quả thực chưa từng nghĩ tới việc, bản thân mình chỉ mới ở lại nhà của cậu ấy vỏn vẹn đúng một đêm ngắn ngủi, vậy mà bà nội đã dành nhiều tình cảm và sự quan tâm cho tôi đến như vậy rồi.
Ban đầu tôi vốn dĩ đã dự định sau khi bản thân mình làm ăn phát đạt, kiếm được nhiều tiền rồi mới quay trở về đây để tìm hai bà cháu họ kia mà.
“Cho nên em là cố tình lặn lội đến đây để tìm chị sao?"
“Nếu không thì sao nữa?"
6
Mưa đã tạnh hẳn, đêm dài tăm tối mịt mùng, Tư Nhạn đem chiếc đèn pin buộc c.h.ặ.t vào phần tay lái của xe đạp, cứ như vậy mà chầm chậm, từ tốn chở tôi trên con đường quay trở về làng.
“Chị ơi."
Cậu ấy đột nhiên cất tiếng gọi tôi một câu.
“Ơi?"
“Có phải là chị đang rất cần tiền đúng không?"
Tôi khựng lại một chút, rồi quyết định nói ra sự thật:
“Phải."
“Em có tiền này, cho chị vay đấy."?
“Chúng ta mới chỉ vừa quen biết nhau có đúng một ngày thôi mà, vậy mà em đã dám tin tưởng cho chị vay tiền rồi sao?"
Cậu ấy khẽ bật cười thành tiếng:
“Mới chỉ quen biết nhau có một ngày thôi sao?
Nhưng sao em lại cứ có cảm giác giống như chúng ta đã quen biết nhau từ rất lâu rồi ấy nhỉ.
Giống như... kiếp trước đã từng quen biết nhau rồi vậy."
Trái tim tôi bỗng chốc hụt đi một nhịp, bàn tay đang túm lấy góc áo của cậu ấy bỗng nhiên dùng lực mạnh hơn, vô tình bấu c.h.ặ.t vào da thịt của cậu ấy.
Cậu ấy khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, chiếc xe đạp lập tức trở nên loạng choạng, lắc lư dữ dội, cậu ấy phải nhanh ch.óng dùng chân chống xuống mặt đường mấy cái liền mới có thể giữ cho chiếc xe thăng bằng trở lại.
Cậu ấy nghiến răng nghiến lợi lên tiếng đe dọa tôi:
“Chị có nhìn thấy cái rãnh nước sâu hoắm ở bên kia đường không?
Có tin là em sẽ thẳng tay ném chị xuống dưới đó luôn không hả?"
Tôi ngượng ngùng vỗ vỗ vào lưng cậu ấy mấy cái để xoa dịu, rồi lại tò mò hỏi tiếp:
“Nếu như chị ôm trọn số tiền này của em rồi bỏ trốn luôn thì sao?"
“Thì cứ coi như số tiền đó em đem đi cho ch.ó ăn rồi vậy."
“..."
“Đúng rồi, tờ giấy chị để lại cho em rốt cuộc là có ý gì thế?"
Tờ giấy tôi để lại kia, nội dung là nói rằng tôi đã mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ, mơ thấy hai gã đàn ông trong làng Mặc Sơn là Trần Quân và Lưu Tiến.
Bọn chúng đã ra tay tàn nhẫn hãm hại và gây tổn thương sâu sắc cho cậu ấy cùng với bà nội, cho nên tôi muốn nhắc nhở cậu ấy nhất định phải tránh xa hai gã đàn ông đó ra càng xa càng tốt.
“Thì chính là...
ý trên mặt chữ chứ sao."
“Ồ..."
Cậu ấy khẽ cười thành tiếng:
“Em lại cứ tưởng chị định nói mình là một người xuyên không từ tương lai trở về cơ đấy."...
Không thể không thừa nhận rằng, tư duy và suy nghĩ của cậu ấy quả thực là luôn đi trước thời đại.
Tư Nhạn đã giao trọn cho tôi số tiền một ngàn tệ.
Đối với một môi trường có năng suất lao động và mức sống thấp kém như ở làng Mặc Sơn, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi khoản tiền một ngàn tệ này, cậu ấy đã phải chắt bóp, tích cóp trong suốt bao nhiêu năm trời mới có được.
Tôi nhất định, sẽ dùng số tiền này để thay đổi hoàn toàn vận mệnh bi t.h.ả.m của cậu ấy.
Dựa theo những mốc thời gian được tính toán từ lúc tôi đến tương lai, bài hát 《 Liệt Vũ 》 kia kể từ thời điểm chính thức phát hành cho đến khi trở nên bùng nổ, nổi tiếng khắp nơi chỉ mất vỏn vẹn đúng nửa tháng trời, cộng thêm cả thời gian chuẩn bị cho khâu sản xuất ban đầu và tuyên truyền, quảng bá nữa thì sẽ cần khoảng một tháng rưỡi.
Nhưng vị nhà sản xuất âm nhạc mà tôi cần tìm kiếm thì lại vừa vặn có chuyến công tác ra nước ngoài, đợi cho đến khi ông ấy trở về nước thì thời gian cũng đã trôi qua mất nửa tháng rồi.
Cũng may là ông ấy vừa nhìn một cái đã lập tức ưng ý và đ.á.n.h giá rất cao bài hát 《 Liệt Vũ 》.
Khoảng thời gian sau đó, tất cả mọi chuyện đều diễn ra theo đúng như những gì tôi đã dự liệu trước.
Rời khỏi làng Mặc Sơn được hai tháng, đến khi quay trở về, tôi đã mang trên mình một thân phận hoàn toàn mới — một “ca sĩ nổi tiếng".
7
Nơi đầu tiên tôi tìm đến chính là ngôi trường học của Tư Nhạn.
Bởi vì số lượng trẻ em đi học ở trên thị trấn này không nhiều, cho nên cả ba cấp học tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông đều được gộp chung lại trong cùng một ngôi trường, trong trường cũng chẳng có mấy bảo vệ nghiêm ngặt, tôi có thể trực tiếp bước chân vào trong một cách dễ dàng.
Mọi thứ nơi đây trông đều có vẻ mới mẻ hơn đôi chút so với những gì tồn tại trong ký ức của tôi, trên khoảng sân thể d.ụ.c được bao quanh bởi những bức tường gạch đất nung, những đứa trẻ nhỏ đang vô tư đùa nghịch, chạy nhảy tung tăng.
Phía bên trong khu rừng nhỏ nằm ở hướng Nam của sân thể d.ụ.c, cũng có vài học sinh lớn tuổi hơn đang đứng tựa lưng vào gốc cây để trò chuyện, tán gẫu với nhau.
Tâm trí tôi bỗng chốc trở nên thẫn thờ, tôi và Tư Nhạn cũng từng là một thành viên trong khu rừng nhỏ này.
Tôi đặc biệt yêu thích những tiết học thể d.ụ.c, không phải là bởi vì bản thân có thể tự do vui chơi, chạy nhảy, mà là vì trong những tiết học đó tôi có thể danh chính ngôn thuận ngồi bên cạnh Tư Nhạn.
Cậu ấy thích ngồi nhất là ở bên dưới bóng mát của ba cây ngô đồng nằm sát cạnh bức tường kia.
Lần đầu tiên tôi chủ động tiến lại gần để tìm cậu ấy, cậu ấy đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên, dùng chất giọng vô cùng lạnh lùng, xa cách để nói:
“Đừng có qua đây."
Tôi đã sớm phát hiện ra quy luật rồi, chỉ cần không chủ động chạm vào người cậu ấy, cậu ấy sẽ tuyệt đối không ra tay đ.á.n.h người, cho nên tôi liền chọn ngồi xuống ở một bên cạnh cậu ấy, bắt chước theo dáng vẻ của cậu ấy, im lặng chăm chú đọc sách.
Lúc đó ánh nắng mặt trời đang vô cùng gay gắt và độc hại, chẳng mấy chốc mồ hôi đã lấm tấm đầy trên trán tôi, cậu ấy cuối cùng cũng không thể nhẫn tâm nhìn tiếp được nữa, đành phải đứng dậy rồi chủ động dịch chuyển cơ thể lui vào phía bên trong một chút.
“Chị ngồi lui vào phía bên trong này đi."
Cậu ấy vẫn như cũ không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, nhưng những lời nói thốt ra từ khuôn mặt lạnh lùng kia thì đã không còn mang theo cảm giác băng giá như trước nữa rồi.
Sau lần đó, đã có vô số lần tôi cầm cuốn vở bài tập đến tìm cậu ấy để nhờ cậu ấy giảng giải cho mình những bài toán khó.
Thiếu niên thiên tư trác tuyệt, thông minh xuất chúng, chỉ cần quẹt vài đường b/út cơ bản là đã có thể phác họa ra được một đáp án vô cùng dễ hiểu, rõ ràng.
Tôi liên tục trầm trồ khen ngợi:
“Mấy bài này thầy cô giảng trên lớp chị chẳng hiểu được chút nào cả, nhưng qua lời giảng của em thì chị lại hiểu được ngay lập tức, hay là sau này em làm thầy giáo của chị luôn đi nhé?"
Cậu ấy nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái:
“Vậy thì trước tiên chị hãy cất tiếng gọi một tiếng thầy giáo xem nào."
Ánh nắng mặt trời xuyên qua từng kẽ lá, rải những đốm sáng lốm đốm, loang lổ trên làn tóc mây của cậu ấy, có một tia sáng tinh nghịch rủ xuống, đậu ngay trên hàng lông mi dài của cậu ấy, lấp lánh rạng ngời, giống như đang nhảy múa vậy.
Đó là lần đầu tiên tôi được nghe thấy một câu nói đùa mang theo sự hồn nhiên, đúng nghĩa với lứa tuổi của cậu ấy phát ra từ chính khuôn miệng của cậu ấy.
Thế là tôi liền không ngừng nghỉ mà gọi vang hai tiếng “thầy giáo".
“Em chào thầy Tư Nhạn ạ."
“Thầy Tư tốt ạ!"
“Chào thầy giáo ạ!"
Cậu ấy rất nhanh đã phải đầu hàng xin tha:
“Lạc Đồng, chị đừng có gọi như vậy nữa mà."
Cậu ấy đứng phắt dậy rồi vội vàng chạy biến đi mất, dáng vẻ chạy trốn tràn đầy sự hoạt bát, năng động ngày hôm đó của cậu ấy, thực sự đã khiến cho tôi phải kinh diễm suốt một thời gian rất dài, rất dài về sau.
Một trăm ngày trước khi kỳ thi đại học diễn ra, cũng chính ở ngay bên dưới ba cây ngô đồng kia, lần đầu tiên tôi có được một cảm nhận vô cùng chân thực và rõ nét về việc hai chúng tôi sắp sửa phải đối mặt với cảnh chia ly mỗi người một ngả.
Ngày hôm đó tôi không mang bài tập đến nhờ cậu ấy giảng nữa, mà là trịnh trọng tặng cho cậu ấy một cuốn sổ tay màu tím.
Xuất phát từ chút tâm tư ích kỷ, thầm kín của riêng tôi, bởi vì tôi đặc biệt yêu thích sắc hoa ngô đồng màu tím tím, và cũng bởi vì tôi vẫn đang giữ một cuốn sổ ghi chép của cậu ấy từ lâu chưa trả lại.
Tôi nói:
“Tư Nhạn, chị nhất định sẽ cố gắng hết sức mình, chị và em cùng nhau thi vào chung một thành phố có được không?"
Cậu ấy mở miệng đáp lời đồng ý, im lặng một hồi lâu rồi lại nói tiếp:
“Em sẽ ở bên cạnh bầu bạn với chị cho đến tận khi kỳ thi đại học kết thúc."
Lúc đó tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi ẩn ý sâu xa đằng sau câu nói cuối cùng này của cậu ấy là gì.
Mãi cho đến ngày kỳ thi đại học kết thúc, khi tôi nhìn thấy t.h.i t.h.ể lạnh ngắt như tiền của cậu ấy nằm giữa trận mưa như trút nước kia, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra rằng, hóa ra ngay từ thời điểm đó, cậu ấy đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho mình một tâm lý sẽ cùng kéo theo hai con súc sinh kia đồng quy vu tận, ch/ết chung một chỗ rồi.
8
Tiếng chuông báo giờ tan học quen thuộc vang lên rộn rã.
Tôi đã ngồi thẫn thờ bên dưới gốc cây ngô đồng quá lâu rồi, đến khi đứng dậy thì đôi chân đã bị tê dại từ lúc nào, chỉ đành phải đứng im tại chỗ một lát để chờ cho cảm giác tê rần qua đi.
Trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ mình lại không gặp được Tư Nhạn hay sao?
Ngay giây tiếp theo, cậu ấy đã đột ngột xuất hiện ở ngay trước mắt tôi.
Cậu ấy là dùng tốc độ nhanh nhất của mình để chạy điên cuồng về phía này, thế nhưng khi còn cách vị trí của tôi tầm ba mét, cậu ấy giống như muốn xác nhận lại điều gì đó nên đã chủ động giảm tốc độ, bước chậm lại.
“Chị ơi?
Em cứ tưởng là chị sẽ không quay trở về đây nữa rồi chứ!"
Cậu ấy nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, rực rỡ như ánh ban mai.
Tôi chính là vì cậu ấy mà mới lặn lội đến tận nơi này, làm sao có thể không quay trở về cho được chứ.
Tôi chủ động đưa tay ra hướng về phía cậu ấy, cậu ấy liền phối hợp xoay lưng lại, vững vàng ngồi xổm xuống ở ngay trước mặt tôi.
4.