Ta vào cung với thân phận đích trưởng nữ của Liễu phủ.

Đối ngoại tuyên bố rằng sau khi ta chào đời đã được ghi danh dưới danh nghĩa đại phu nhân, trở thành đích trưởng nữ.

Chỉ vì từ nhỏ nhiều bệnh tật, một vị cao nhân đắc đạo từng nói rằng ta nhất định phải sống thanh tu trong chùa mới có thể bình an trưởng thành.

Phụ mẫu vì bất đắc dĩ nên đành nén đau đưa ta đến chùa.

Nay đã hơn mười năm trôi qua, ta tích được đầy người phúc khí, vì thế mới truyền ra lời đồn ta mang mệnh phượng.

Cách giải thích ấy, có người tin cũng có người không tin nhưng điều đó chẳng hề quan trọng.

Ta lấy thân phận Tiệp dư bước vào hậu cung.

Trước lúc lên đường, phụ thân nói với ta câu đầu tiên trong suốt cuộc đời này:

"An phận thủ thường. Nếu ngươi dám có bất kỳ ý đồ gì khác, ta sẽ khiến ngươi c.h.ế.t không có chỗ chôn!"

11

Ngay trong ngày ta nhập cung, hoàng thượng đã lật thẻ bài của ta.

Đó cũng là lần đầu tiên ta được diện kiến đương kim hoàng thượng.

Ngài có khuôn mặt chữ điền rất đỗi bình thường nhưng dung mạo đường bệ, khí chất hiên ngang.

Dù đã bốn mươi tuổi, ngài không hề có chút vẻ già nua như lời đồn, ngược lại càng toát lên vẻ tôn quý.

Khi nhìn thấy ta, đôi mắt ngài khẽ sáng lên, rõ ràng rất hài lòng với dung mạo của ta. Điều đó cũng chẳng có gì lạ.

Ta lớn lên giống phụ thân, ông ta dung mạo tuấn mỹ, nếu không thì năm xưa cũng chẳng được điểm làm Thám hoa trong kỳ thi điện.

Mà đại phu nhân chịu hạ mình gả cho ông ta, phần lớn cũng vì dung mạo ấy.

Chuyện thị tẩm diễn ra thuận theo lẽ tự nhiên.

Không biết có phải hoàng thượng muốn chứng tỏ thân thể mình vẫn khỏe mạnh hay không, mà đêm ấy ngài giày vò ta đến tận lúc trời sáng mới để ta trở về viện.

Vừa về đến viện, ta đã thấy một ma ma đứng chờ sẵn.

Ta nhận ra bà ta.

Đó là ma ma Hoàng bên cạnh Hoàng hậu nương nương.

Hoàng ma ma vừa nhìn thấy ta, trong mắt đầy vẻ kiêu ngạo, giọng điệu cũng vô cùng bất thiện.

"Chúc mừng Liễu Tiệp dư được thị tẩm. Hoàng hậu nương nương có vài món quà ban thưởng cho Liễu Tiệp dư."

Nói xong, hai cung nữ mỗi người bưng một chiếc hộp gấm bước lên, Hoàng ma ma trực tiếp mở nắp hai chiếc hộp ra, bên trong là hai món đồ.

Một cây gậy to bằng cánh tay trẻ con và một đôi giày thêu tinh xảo.

Chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng ta đã cuộn trào sóng gió.

Hoàng ma ma hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của ta, chỉ tự mình nói tiếp:

"Cây gậy này là Liễu phu nhân sai người đưa tới. Nghe nói đây là món đồ mà Liễu Tiệp dư yêu thích nhất khi còn ở trong phủ, nên đặc biệt mang vào cung để giải nỗi nhớ nhà cho người."

"Còn đôi giày thêu này là do Hoàng hậu nương nương chuẩn bị. Nương nương nghe nói mẫu thân của Liễu Tiệp dư vì đi đứng không vững nên ngã xuống hồ sen mà c.h.ế.t đuối.”

“Nương nương nhân từ, đặc biệt ban cho người đôi giày này. Có đôi giày của nương nương, sau này Liễu Tiệp dư đi lại sẽ vững vàng hơn, nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ của lệnh đường."

Cây gậy ấy chính là cây gậy mà đại phu nhân dùng để đ.á.n.h mẫu t.ử ta trong phủ.

Suốt bao năm qua, cây gậy từ màu vàng nhạt đã chuyển thành màu nâu sẫm, đó là vì m.á.u của mẫu t.ử ta đã thấm vào từng thớ gỗ.

Hai món quà này đều là lời đe dọa.

Cây gậy là muốn nói với ta rằng, cho dù ta đã vào cung, vẫn không thể thoát khỏi sự khống chế của đại phu nhân.

Còn đôi giày thêu thì càng rõ ràng hơn.

Nếu ta dám có bất kỳ ý đồ gì khác, kết cục của ta sẽ giống hệt mẫu thân ta.

Lửa giận cuồn cuộn dâng lên trong lòng nhưng ngoài mặt, ta không dám để lộ chút nào.

Bởi lúc này trong mắt bọn họ, ta vẫn chỉ là một kẻ có thể bị bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

Ta cũng hoàn toàn hiểu được câu nói phụ thân dành cho ta trước khi nhập cung có ý gì.

Ta khom người hành lễ cảm tạ, sai người nhận lấy hai chiếc hộp gấm, rồi nói với Hoàng ma ma:

"Phiền ma ma thay thiếp tạ ơn Hoàng hậu nương nương. Thiếp nhất định sẽ an phận thủ thường..."

Hoàng ma ma hiển nhiên rất hài lòng với thái độ của ta.

Bà ta cười lạnh một tiếng rồi dẫn người rời đi.

12

Hoàng thượng không phải là người ham mê sắc đẹp.

Tuy người hài lòng với dung mạo của ta nhưng cũng không triệu ta thị tẩm mỗi ngày.

Thế nhưng sức khỏe của hoàng thượng lại càng lúc càng tốt hơn.

Dù chưa chắc điều đó có liên quan đến ta nhưng hoàng thượng lại tính công lao ấy lên đầu ta, nên sủng ái ta nhiều hơn các phi tần khác đôi chút.

Suốt ba tháng liên tiếp, ngoài những lần thị tẩm, mỗi ngày ta đều ở yên trong viện của mình, bày ra dáng vẻ an phận thủ thường.

Phía Hoàng hậu và phụ thân dường như cũng yên tâm về ta, không còn cố ý gây khó dễ nữa.

Ta cũng không cố tìm cách báo thù Liễu phủ, dù sao ta cũng chưa có cơ hội.

Mãi đến khi ta nghe được một tin.

Ta biết cơ hội phản công của mình đã đến.

Đó là vương t.ử của bộ tộc Kha Khánh Nhĩ trên thảo nguyên đến Đại Lương dâng cống phẩm cuối năm.

Bộ tộc Kha Khánh Nhĩ đã thần phục Đại Lương suốt trăm năm, là nước bang giao thân thiết nhất của Đại Lương. Đương kim hoàng thượng cũng vô cùng coi trọng bộ tộc này.

Bởi có bộ tộc Kha Khánh Nhĩ trấn giữ trên thảo nguyên, cũng đồng nghĩa với việc Đại Lương có thêm một con mắt giữa mênh m.ô.n.g thảo nguyên.

Những năm trước, đều là đại hãn của bộ tộc Kha Khánh Nhĩ đích thân đến dâng lễ. Lần này nghe nói đại hãn lâm trọng bệnh nên mới để vương t.ử thay mặt đến kinh thành.

Một hôm, khi ta ở ngự thư phòng mài mực cho hoàng thượng, ta nghe thấy người cùng các triều thần bàn luận về bộ tộc Kha Khánh Nhĩ.

Từ đó ta biết được một tin tức vô cùng quan trọng.

Đó cũng là bước đầu tiên quan trọng nhất trong kế hoạch đ.á.n.h đổ đại phu nhân và phụ thân.

Nhưng trước đó ta cần phải tìm cho mình một đồng minh.

Mà trong hậu cung này, lựa chọn thích hợp nhất chính là Tào Quý phi.

Tào Quý phi và Hoàng hậu nương nương vốn như nước với lửa.

Hai người vì sao kết oán thì không còn ai biết rõ nhưng hiện nay, mâu thuẫn lớn nhất giữa họ chính là ngôi vị hoàng đế.

Dưới gối Hoàng hậu là Thái t.ử, còn Tào Quý phi cũng có một nhi t.ử, đó chính là Lương vương.

Thái t.ử và Lương vương vì tranh đoạt ngôi vị mà từ lâu đã coi nhau như kẻ thù không đội trời chung.

Kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu.

Tào Quý phi là đồng minh duy nhất mà lúc này ta có thể hợp tác.

13

Đêm ta đến cầu kiến Tào Quý phi tại điện Cảnh Thái, bà ta không khỏi kinh ngạc.

Bởi từ khi nhập cung đến nay đã ba tháng, ta chưa từng bước chân ra khỏi viện.

Trong cung ai nấy đều nói ta nhát gan như chim sẻ, chỉ dám co rúm trong chiếc l.ồ.ng của mình.

Sau lưng, bọn họ đều gọi ta là Điểu Tiệp dư.

"Không biết đêm khuya Liễu Tiệp dư đến điện Cảnh Thái của bản cung là có việc gì?"

Tào Quý phi nhìn ta đầy vẻ đề phòng.

4 - Liễu Hậu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia