Liễu Liễu

Chương 7

Chương 7

Chị lùi lại nửa bước, nhìn tôi từ trên xuống dưới:

"Được rồi, được rồi, đừng làm như sinh ly t.ử biệt vậy, chẳng phải chỉ là đi Mỹ thôi sao."

"Đúng rồi, một trăm nghìn tệ kia, bên Cố Thời Bạch em chuẩn bị xử lý thế nào?"

Bàn tay cầm thẻ lên máy bay của tôi siết c.h.ặ.t:

"Em đã nói với anh ấy rồi, sau này mỗi tháng sẽ định kỳ trả một lần."

Lúc này, loa phát thanh đã vang lên tiếng thúc giục lên máy bay.

Tôi xách ba lô, vẫy tay với chị Lưu.

Nhưng sau khi lên máy bay, trong khoang lại rất xóc.

Tôi thở dài, đang buồn bực vì mình không mang gối chữ U thì bên cạnh đưa tới một chiếc.

Tôi ngẩng đầu nhìn, sững sờ.

Hôm nay Cố Thời Bạch ăn mặc rất thoải mái, mỉm cười với tôi:

"Thật trùng hợp, bên Mỹ Cố thị đã mở rộng nghiệp vụ mới, vừa hay cần phái tôi qua đó."

Tôi nhìn anh ba giây:

"Trùng hợp như vậy sao?"

Nhưng vẻ mặt Cố Thời Bạch rất tự nhiên:

"Ở Los Angeles có quán hoành thánh nào ngon, tôi đều biết."

Còn tôi nhìn anh, cuối cùng vẫn không nhịn được bật cười.

17

Sau khi đến Mỹ, không biết Chu Dư Bạch biết tin tôi ra nước ngoài từ đâu, thỉnh thoảng lại tới tìm tôi.

Có lúc anh ta xách một bát hoành thánh:

"Đây là anh tự tay làm, không biết có hợp khẩu vị của em không."

Tóc anh ta ướt dính trên trán, trông hơi chật vật.

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên nhớ lúc mới ở bên nhau, ngay cả lát gừng anh ta cũng cắt không đều.

"Thời Bạch đã mua cho tôi một quán hoành thánh do người Hoa mở, muốn ăn lúc nào cũng có thể qua đó."

Biểu cảm anh ta cứng lại trong chớp mắt, hơi lúng túng đứng tại chỗ:

"Liễu Liễu, anh bay hơn mười tiếng, vừa hạ cánh đã vội đi gói hoành thánh cho em—"

Nhưng tôi ngắt lời anh ta:

"Đừng tới tìm tôi nữa, Chu Dư Bạch."

Sau đó tôi đóng cửa.

Qua khe cửa, tôi nhìn anh ta dựa vào tường, chậm rãi trượt xuống.

Nhưng tôi không mở cửa nữa.

Lại qua một thời gian, anh ta mang những bức ảnh cũ trước đây của chúng tôi tới:

"Liễu Liễu, có thể cho anh thêm một cơ hội không?"

Nhưng tôi vẫn lắc đầu:

"Bây giờ tôi có bạn trai rồi, không giống anh, lúc nào cũng có thể ngoại tình."

"Những bức ảnh này chẳng qua đều là lúc anh đang diễn kịch, tôi khuyên anh cũng đừng giữ lại nữa."

Chu Dư Bạch há miệng, cuối cùng đứng tại chỗ, không nói ra lời nào.

Có một lần, anh ta thậm chí mặc một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, cầm một chiếc hộp tìm tới:

"Lần này anh đến Mỹ tìm em, đã cãi nhau một trận lớn với gia đình. Chiếc nhẫn này là anh cọ nhà vệ sinh nửa năm mới mua được."

"Trước đây em luôn nói anh lừa em, nhưng bây giờ anh thật sự chỉ còn em."

Tôi nhìn anh ta, giọng rất nhẹ:

"Lúc đầu anh đã lừa tôi, bây giờ anh nói đã không còn gì nữa."

"Làm sao tôi biết đây không phải lần thứ hai anh lừa tôi?"

Chu Dư Bạch há miệng, không nói ra được gì.

Tôi tiến lên một bước:

"Anh còn nhớ trước đây câu anh nói với tôi nhiều nhất là gì không?"

"Anh nói sau này trả hết nợ rồi, nhất định sẽ để tôi sống những ngày tháng tốt đẹp."

Cuối cùng hốc mắt tôi hơi nóng lên:

"Vì lời thề anh thuận miệng nói ra, tôi cứ thế chen chúc sống cùng anh trong một căn phòng trọ."

"Nhưng anh vẫn luôn lừa tôi, lời thề còn tính là gì?"

Môi Chu Dư Bạch run rẩy, không phát ra được âm thanh.

Tôi xoay người rời đi, lại nghe phía sau truyền tới tiếng nức nở.

Nhưng tôi không quay đầu.

18

Vào năm thứ ba ở Mỹ, tôi tốt nghiệp cao học.

Trong lễ tốt nghiệp, Cố Thời Bạch ôm hoa ngồi ở hàng đầu tiên.

Sau khi tôi bước xuống sân khấu, anh quỳ một gối xuống.

Tôi hơi kinh ngạc, do dự ba giây rồi nghiêm túc gật đầu.

Toàn hội trường đều vỗ tay.

Đến khi tôi chuẩn bị bay về nước, tôi đã cùng Cố Thời Bạch tới gặp cha mẹ anh.

Chu Dư Bạch lại tới.

Ba năm trôi qua, người thanh niên vốn thanh tú đẹp trai đã tiều tụy đến mức không còn ra dáng.

Dưới mắt anh ta đầy quầng thâm, nhìn tôi lên tiếng:

"Liễu Liễu... bây giờ anh cũng đã hủy hôn với vị hôn thê trong nước rồi, lần này em có thể đồng ý với anh chứ?"

"Bây giờ anh rửa đĩa ở nhà hàng Trung Quốc, nói là sau nửa năm có thể thăng lên quản lý."

Tôi nhìn người mình từng yêu sâu đậm như vậy, bây giờ trong lòng lại không hề gợn sóng.

Hẳn là có người đã nói cho anh ta chuyện năm đó giữa tôi và Cố Thời Bạch, Chu Dư Bạch nói tiếp:

"Gia đình đã khóa hoàn toàn tất cả thẻ của anh. Liễu Liễu, bây giờ em cũng nên không còn băn khoăn nữa chứ?"

"Nếu em bằng lòng, lại ăn hoành thánh với anh một lần được không?"

Nhưng tôi nghiêm túc lắc đầu:

"Không bằng lòng."

Chu Dư Bạch sững sờ tại chỗ:

"Tại sao... tại sao chứ?"

Tôi thở dài, giơ tay cho anh ta nhìn chiếc nhẫn kim cương lớn bằng trứng bồ câu trên tay.

Chu Dư Bạch mím môi dưới, không nói ra lời.

Tôi nhìn anh ta, sau đó lên tiếng:

"Người tôi yêu từ trước đến nay đều là Chu Dư Bạch sẵn lòng bỏ ra tất cả vì tôi."

"Nhưng khi biết ngay từ đầu anh đã lừa tôi, chúng ta đã không thể nào nữa."

Anh ta chậm rãi trượt xuống đất như mất hết sức lực.

"Nhưng anh thật sự biết sai rồi."

Lúc này Cố Thời Bạch lên tiếng:

"Công t.ử Chu, nếu ở Mỹ có nhà hàng nào thiếu người, tôi có thể giúp anh chào hỏi một tiếng."

"Dù sao anh ở nước ngoài một mình cũng không dễ dàng, có đúng không?"

Sắc mặt Chu Dư Bạch từ đỏ chuyển sang trắng, anh ta nghiến răng.

"Không cần."

Cố Thời Bạch gật đầu:

"Vậy đừng cản đường nữa, chúng tôi còn phải kịp chuyến bay về nước."

Tôi khẽ thở dài:

"Tôi của hiện tại đã không cần sự hối hận của anh nữa, trở về đi, Chu Dư Bạch."

"Trở về nhận lỗi với gia đình anh, nói không chừng mọi chuyện còn có cơ hội xoay chuyển. Đừng tới tìm tôi nữa."

Cố Thời Bạch đi tới ôm vai tôi, tôi gật đầu, theo anh xoay người đi vào đại sảnh sân bay.

Cuộc đời hoàn toàn mới cũng chỉ vừa bắt đầu.

HẾT

Chương 7 - Liễu Liễu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia