"Ba nguyên tắc vàng khi đi thuê nhà: Nhắm mắt, ngậm miệng, đóng cửa."
Ba năm trước, lúc đang mài m.ô.n.g tìm kinh nghiệm thuê trọ trên mạng, tôi đã đọc được câu này. Bên dưới là hàng loạt bình luận bổ sung của cư dân mạng:
"Nhắm mắt, đừng nhìn nhiều, chỗ có nát đến mấy cũng ở được."
"Ngậm miệng, đừng nói nhiều, người có phiền đến mấy cũng dễ sống."
"Đóng cửa, đừng hỏi nhiều, chặn đứng mọi thứ ngưu ma xà thần bên ngoài."
Tôi bán tín bán nghi chụp màn hình lại, lưu vào album ảnh. Vài ngày sau, tôi tìm được căn phòng trọ ghép đầu tiên trong đời.
Cậu môi giới thao thao bất tuyệt giới thiệu về căn phòng như học thuộc lòng, nhưng lọt vào tai tôi chỉ có đúng cụm từ: "Tiền thuê 300 tệ". Sau đó thì tôi chẳng nghe lọt thêm chữ nào nữa.
Thuê nhà, nhất là nhà trọ ghép, làm gì có cái gọi là ưu điểm, ưu điểm duy nhất chính là rẻ.
Nộp tiền, ký tên, nhận chìa khóa. Cậu môi giới kéo tôi vào nhóm chat WeChat của cả nhà rồi vội vã xuống lầu. Lúc đi cậu ta còn chẳng thèm khép cửa, cứ như sợ tôi đổi ý chạy mất.
Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa lớn vào, lúc này mới nhìn thấy ba dòng chữ to đùng dán sau cánh cửa:
"Cấm mang người lạ về qua đêm"
"Cấm hút t.h.u.ố.c trong nhà"
"Cấm nấu nướng trong phòng ngủ"
Điện thoại báo tin nhắn từ nhóm chat:
Tạ Thanh Thanh: "Điện nước chia đều, bếp và nhà vệ sinh dùng chung."
Cát Thu: "Bếp dùng chán lắm. Tốt nhất là tự mua bếp từ."
Trang Nghiên: "Sắp phải đóng tiền sưởi rồi đấy."
Chu Ngư: "Cuối cùng cũng được chia năm rồi."
Tôi gửi vài cái icon mặt cười để chào hỏi. Trong nhóm còn một quản trị viên, nhìn ảnh đại diện thì chính là cậu môi giới vừa chạy mất dép ban nãy.
"Rầm"
Cửa phòng bên cạnh tôi bật mở.
Một cô gái mặc đồ ngủ, hai tay ôm khư khư cái điện thoại, đầu không ngẩng lên, va vào vai tôi rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Tôi đứng ngẩn tò te giữa hành lang, không biết nên đợi cô ấy ra để chào một tiếng hay chui tọt về phòng mình.
Lát sau, tiếng nước xả vang lên, cô gái bước ra, lại lướt qua tôi lần nữa. Lần này cô ấy nghiêng người né, gật đầu với tôi một cái.
"Rầm"
Cánh cửa lại đóng c.h.ặ.t.
Ting ting!!!
Tạ Thanh Thanh: "Vừa nãy là tôi. Va phải bà, ngại quá, đau bụng."
Chu Ngư: "Quen là được, cái nhà này nó đi vệ sinh chăm nhất đấy." Kèm theo đó là mấy cái hình hoạt hình cười đểu.
Tôi do dự một chút rồi nhắn: "Không sao, tôi tên Từ Thiết."
Chu Ngư: "Khỏi cần giới thiệu, đổi tên hiển thị là được."
Sống lâu dần, tôi cũng quen với kiểu giao tiếp chỉ tồn tại trên nhóm chat này. Mỗi người một việc, tuy sống cùng dưới một mái nhà nhưng ra vào chạm mặt cùng lắm chỉ gật đầu xã giao.
Ngay đêm đầu tiên dọn vào, tôi đã nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt tong tong. Cậu môi giới không lừa tôi, ban công đúng là bị dột. Vì dột quanh năm nên mảng tường bong tróc lở loét, nhìn đến là t.h.ả.m thương.
Câu nói trên mạng quả nhiên có lý: "Nhắm mắt, đừng nhìn nhiều, chỗ có nát đến mấy cũng ở được."
Chu Ngư: "@Từ Thiết, bà có hút t.h.u.ố.c không?"
Tôi: "Không."
Chu Ngư: "Trong nhà cứ có mùi khói t.h.u.ố.c."
Cát Thu: "Lại còn có tiếng đàn ông ho nữa."
Chu Ngư: "Chắc chắn có đứa nào dẫn trai về rồi." Kèm theo icon cười nhếch mép để giảm bớt sự gay gắt nhưng lại nhấn mạnh hàm ý mỉa mai.
Trang Nghiên: "Tôi độc thân."
Tôi để ý thấy chỉ có Tạ Thanh Thanh - người ở ngay vách tường bên cạnh tôi - là im lặng.
Rất khó để không nghi ngờ rằng âm thanh và mùi khói đó phát ra từ phòng cô ấy. Tuy chưa nói chuyện bao giờ, nhưng cô ấy là gương mặt đầu tiên tôi gặp trong căn nhà này, tự dưng tôi lại muốn nói đỡ cho cô ấy.
"Chắc là ai đó hút t.h.u.ố.c ngoài hành lang thôi," tôi nhắn.
"Khói t.h.u.ố.c thì phải bay lên trên chứ, sao lại chui vào nhà mình được," Chu Ngư phản bác, rồi bồi thêm một câu, "Chẳng lẽ cái nhà này là vật sống, nó cũng biết hít thở à?"
Đêm đó, lúc đi vệ sinh trước khi ngủ, tôi lại nghe thấy tiếng đàn ông ho khù khụ trong nhà. Tôi quay đầu nhìn ba dòng chữ sau cánh cửa lớn, rồi nhìn sang phòng Tạ Thanh Thanh.
"Cấm mang người lạ về qua đêm"
"Cấm hút t.h.u.ố.c trong nhà"
"Cấm nấu nướng trong phòng ngủ"
Tôi bật cười chua chát. Thế giới người lớn là vậy, quy định có cứng rắn đến đâu, chỉ cần không có hình phạt thì cũng chỉ là quả hồng mềm để người ta bóp nát.
Đêm ấy ban công dột nặng hơn, trong tiếng nước nhỏ giọt tí tách, tôi thức trắng đêm. Và Tạ Thanh Thanh cũng không hề chạy ra đi vệ sinh lần nào.
Tôi nghi ngờ cô ấy vốn dĩ không có nhà.
Nhưng nếu cô ấy không có nhà, thì tiếng ho kia là của ai?
Đóng tiền sưởi xong, chẳng mấy chốc là đến Tết.
Môi giới liên tục nhắn trong nhóm: "Người nào về quê cuối cùng nhớ phải khóa cửa, ngắt cầu d.a.o điện."
Về quê ăn Tết? Đương nhiên là không.
Về nhà là phải đối mặt với hai màn tra khảo: công việc và người yêu. Cả hai thứ đó tôi đều thất bại t.h.ả.m hại.
Thế là trước Tết, tôi gửi về nhà 3 vạn tệ, bảo công việc bận rộn không về được.
Làm vậy cũng chỉ để chứng minh bản thân sống vẫn ổn. Tiền vừa chuyển đi, tin nhắn báo số dư ngân hàng hiện lên. Tôi tắt màn hình cái rụp, nhìn khuôn mặt phản chiếu trên mặt kính đen ngòm, cười bất lực.
Ting, ting, ting!!!
Các bạn cùng phòng lần lượt báo ngày về.
Người đi muộn nhất là Tạ Thanh Thanh. Tôi nói dối là có việc bận, sẽ đi sau cô ấy một ngày.
Thực ra tôi chỉ muốn mọi người chia đều tiền điện nước cho những ngày tôi ở lại một mình - cái thói khôn vặt này tôi có từ bé.
Năm hết Tết đến, hàng quán đóng cửa, tôi tranh thủ lúc siêu thị chưa đóng cửa mua ít đồ dùng và thức ăn dự trữ.
Đẩy cửa lớn vào nhà, đèn cảm ứng hành lang bỗng "bụp" một cái tắt ngúm.
Tôi khựng lại, mò mẫm trong bóng tối để mở cửa phòng mình. Cắm chìa, vặn, đẩy. Tôi vứt túi đồ xuống đất, đưa tay phải lên tường mò công tắc, nhưng mò mãi chẳng thấy gì.
Bật đèn pin điện thoại lên soi, căn phòng bỗng chốc biến dạng.
Không.
Đây không phải phòng của tôi.
Tôi lùi lại, đứng ở cửa nhìn dáo dác.
Đây không phải phòng tôi, đây là phòng Tạ Thanh Thanh.
Tôi hoảng hốt rút chìa khóa, xách đồ chạy thục mạng về phòng mình, dùng gót chân đá cửa "rầm" một cái đóng lại.
Hoàn hồn nghĩ lại, may mà mọi người đều về quê hết rồi, ở đây ngoài tôi ra chẳng còn ai.
Tôi mò thấy công tắc phòng mình, "tách" một tiếng, đèn sáng.
Vừa ngẩng đầu lên, trên công tắc in hằn mấy vệt đen sì, trông như dấu ba ngón tay.
Tôi theo phản xạ giơ tay phải lên, đen thui như vừa bốc than.
Quỷ tha ma bắt, chẳng biết quệt vào đâu. Tôi xách đồ ăn vào bếp định nấu cơm.
Nhưng vừa bật lửa bếp ga, cửa sổ liền gió lùa, bật lần nữa lại một cơn gió khác.
Cảm giác như lời Chu Ngư nói là thật, căn nhà này biết hít thở, như một con quái vật khổng lồ đang sống.
Đóng cửa sổ, bật lại, đến tia lửa cũng chẳng thấy đâu.
Cố bật mấy lần, bếp lò trào ra dầu mỡ, bốc khói đen kịt, khói làm cay mắt, tôi định đưa tay lên dụi thì lại thấy bàn tay đen sì.