Nỗi sợ hãi và sự tò mò quấy nhiễu khiến tôi không sao ngủ được.
Qua một đêm, tin tức về dịch bệnh tràn ngập mạng xã hội. Trong khu dân cư dán đầy những thông báo giật gân.
Cổng lớn treo băng rôn: "Nội bất xuất, ngoại bất nhập."
Điều này có nghĩa là, tôi sẽ phải sống chung một nhà với anh ta, không biết đến bao giờ.
Tôi trốn trong phòng, không dám ra ngoài, đến đi vệ sinh cũng rón rén, sợ anh ta nghe thấy tiếng động.
Nhưng ngoại trừ mùi khói t.h.u.ố.c và tiếng ho thi thoảng vọng lại, anh ta chưa từng lộ diện.
Như thể cố tình tránh mặt tôi.
Điều này làm tôi bớt cảnh giác. Nhưng trong hoàn cảnh này, thức ăn mới là vấn đề cấp bách.
Đồ ăn trong phòng đã hết sạch, tôi cầm gói mì tôm dốc ngược lên, đổ những vụn mì cuối cùng vào miệng, sặc đến ho sù sụ.
"Cót két"
Cửa phòng bị đẩy ra.
"Cô đói rồi hả."
Tôi nhìn anh ta, lại một lần nữa đi chân đất xông vào không gõ cửa, cảm thấy hơi phản cảm, không đáp lời.
"Phòng khác có đồ ăn đấy." Anh ta giơ tay, chỉ về phía phòng đối diện.
"Tôi có phải ăn trộm đâu, sao có thể ăn trộm đồ người khác..." Vừa dứt lời thì bụng tôi réo lên ùng ục.
Anh ta quay người đẩy cửa phòng người khác. Lấy ra hai gói bánh mì và hộp sữa tươi, đi tới.
"Đói thì ăn đi." Anh ta nói.
"Tôi không đói." Tôi nói.
"Thật à?" Anh ta hỏi.
"Tôi không phải loại người đó." Tôi cứng rắn.
"Tôi ăn cùng cô." Anh ta nói.
Việc xấu một khi có d.ụ.c vọng chống lưng thì sẽ có gan làm.
Việc xấu một khi có đồng phạm thì dường như bớt xấu đi.
Việc xấu một khi đã làm, sẽ có lần một, lần hai, lần ba.
"Mấy gói quà vặt thôi, chẳng ai tính toán đâu." Nói rồi anh ta xé vỏ bánh đưa cho tôi.
Vẫn câu nói đó, quy tắc của người lớn, không có hình phạt thì chỉ là quả hồng mềm.
Mấy ngày sau đó, chúng tôi lục soát từng phòng để tìm đồ ăn.
Bánh mì, sữa, nước trái cây, que cay, bánh quy, mì tôm... tất cả được anh ta sắp xếp quy hoạch đâu ra đấy.
Nhưng đồ ăn có nhiều đến mấy cũng có ngày hết.
Vì cậu môi giới đã xác nhận nhiều lần là mọi người đều về quê ăn Tết cả rồi. Nên trong danh sách của ban quản lý, căn hộ này không có người ở, chúng tôi không thể xin phiếu đi chợ 2 ngày 1 lần được.
Nhưng kỳ lạ là đồ ăn cứ như không bao giờ hết, cứ ăn hết lại tìm thấy cái mới.
Anh ta ăn rất ít, toàn nhét sô-cô-la, sữa, mấy thứ nhiều calo cho tôi.
"Đừng bảo không đói, giờ không ăn, sớm muộn gì cô cũng ăn vụng thôi. Giống như trước kia..."
"Tôi ăn..." Tôi ngắt lời anh ta, không muốn hình ảnh mình lẻn vào phòng người khác ăn trộm hiện lên trong đầu.
Cái cảm giác xấu hổ đến mức ngón chân co quắp, nóng ran từ tai đến má cứ quất vào tôi không ngừng.
Lúc ăn, anh ta ít nói, chỉ ngồi xếp bằng, lặng lẽ nhìn bức tường ngăn cách phòng tôi và phòng Tạ Thanh Thanh. Có lúc thấy tôi ăn ngấu nghiến, anh ta dứt khoát không ăn miếng nào.
Phải thừa nhận, anh ta đúng là người tốt. Điều này khiến tôi hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.
Thậm chí, tôi bắt đầu tò mò về anh ta.
"Sao hai người... lại chia tay?"
"Trẻ con, đừng hỏi nhiều."
"Làm như anh lớn lắm ấy." Tôi nhìn khuôn mặt non choẹt của anh ta.
Anh ta lắc đầu, tiếp tục im lặng nhìn bức tường. Ba vết cào trên mặt vẫn chưa có dấu hiệu lành, thậm chí vì câu hỏi của tôi mà đỏ tươi hơn.
"Bức tường này, trước kia không có." Anh ta nói.
"Ừ, nhà trọ ghép toàn thế, xây thêm tường là có thêm phòng cho thuê." Tôi đáp.
Hệ thống sưởi về đêm càng lúc càng nóng, lưng tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Tôi mở cửa sổ để không khí lạnh lùa vào.
Chưa thoải mái được bao lâu thì ban công lại bắt đầu dột, tí tách, tí tách, không dứt.
Ngay sau đó, một cơn gió mạnh, một tiếng "xoảng", kính cửa sổ vỡ tan tành.
Căn phòng lập tức tràn ngập không khí ẩm lạnh.
Anh ta vẫn chỉ mặc chiếc sơ mi đen, gió thổi qua, áo dán c.h.ặ.t vào người.
Nhưng anh ta vẫn thản nhiên, miệng mũi hơi mở, từ từ thưởng thức không khí lạnh, biểu cảm như đang uống rượu ngon.
Tôi chẳng còn tâm trí để ý đến anh ta, vội vàng dọn đống kính vỡ, tìm bìa các tông và băng dính dán cửa sổ lại.
Lúc sắp xong, gió lại nổi lên, khung cửa sổ chưa kịp cố định đập mạnh về phía tôi.
Đúng lúc đó, anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, xoay người, dùng lưng chắn những mảnh kính vỡ vụn.
Cánh tay anh ta nổi đầy gân xanh, vặn vẹo như dây thừng, trông như đang gồng hết sức, nhưng tôi lại không cảm nhận được chút lực nào.
Kỳ lạ, anh ta mặc mong manh thế, sao người lại ấm vậy.
Anh ta gầy gò thế, sao người lại mềm vậy.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trán, sau tai và gáy tôi lấm tấm mồ hôi.
Gió vẫn rít, anh ta buông tôi ra, rồi bất ngờ nắm lấy tay tôi.
"Móng tay dài quá." Anh ta nói.
"Lâu rồi chưa cắt." Tôi đáp.
"Tôi cũng lâu chưa cắt." Anh ta nói.
Tôi liếc thấy móng tay anh ta không dài quá đầu ngón tay là bao, nhưng trong kẽ móng tay đầy bùn đất đen sì.
"Có bấm móng tay không?" Anh ta dường như không định tha cho bộ móng của tôi.
"Có."
Tôi lôi chùm chìa khóa quê nhà dưới gầm giường ra, trên đó có treo cái bấm móng tay tróc sơn.
Anh ta giật lấy, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, không nói không rằng bắt đầu cắt.
Tôi muốn nói lại thôi, nhìn anh ta phồng má, nghiến răng, cắt móng tay cho tôi mà như mang theo cả cơn thịnh nộ.
Mỗi nhát bấm xuống đều như đang gắng sức cắt đứt thứ gì đó.
Móng tay vụn b.ắ.n tung tóe xuống sàn.
Móng tay tôi trong tiếng "tách tách" giòn tan trở nên trọc lốc, anh ta còn xoay cái dũa bên trong ra, mài cho móng tay tôi nhẵn thín.
Lúc này tôi để ý thấy ngón út tay trái anh ta đeo một chiếc nhẫn bạch kim.
"Kiểu nữ mà."
Anh ta nhướng mày, rồi cúi đầu, có vẻ muốn lảng tránh.
"Của cô ấy à?"
Anh ta lắc đầu.
"Vốn định tặng cô ấy sao?" Tôi gặng hỏi.
Anh ta buông tay tôi ra, lại nhìn về phía bức tường kia.
"Cái này tặng cho tôi được không?"
Anh ta cầm cái bấm móng tay, lắc lắc giữa không trung, chùm chìa khóa bên dưới đung đưa, va vào nhau leng keng.
"Được, nhưng cái đó cũ lắm rồi."
Tôi chưa nói hết câu, anh ta đã tháo cái bấm móng tay ra khỏi chùm chìa khóa, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, đi chân trần ra khỏi phòng tôi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, chiếc áo sơ mi đen đã ướt đẫm mồ hôi, dính c.h.ặ.t vào lưng, từng đốt sống lưng hằn lên như chực chờ xuyên qua da thịt.
Tôi đứng dậy, chân dẫm phải thứ gì đó cộm cộm, nhấc chân lên xem, là móng tay.