Đào Tịch suy nghĩ một chút: "Hắn có thể còn có thân phận khác, đặc biệt là thân phận trà trộn vào trong số các dị nhân được ghi nhận của nước ta."
Bạch Thiên Quyết vừa nghĩ tới, liền vỗ vỗ trán.
Triệu ca gật đầu: "Ngày mai chúng tôi sẽ bắt đầu rà soát lại hồ sơ tài liệu của các dị nhân đã được Cục Quốc gia ghi nhận."
Nói xong, anh ta đứng dậy, chỉnh lại nếp nhăn trên bộ vest.
"Cũng cảm ơn Đào quan chủ đã cho biết thông tin về pháp trận và nữ quỷ, thời gian không còn sớm nữa, chúng tôi xin phép xuống núi trước."
Đào Tịch biết mục đích của họ là điều tra mối liên hệ giữa nữ quỷ và pháp trận.
Hiện tại, Long mạch vừa nhờ Long Cốt hoàn thành việc tu bổ, nhưng trong tối không biết còn bao nhiêu rắn rết chuột bọ đang chờ thời cơ hành động.
Cục Quốc gia rất bận.
Có ở lại Huyền Vi Quan thêm nữa, thì cũng chỉ nói mấy lời nhàn rỗi mà thôi.
Đào Tịch liền không giữ lại, đứng dậy, tiễn họ ra ngoài cổng núi.
Khi quay lại sân viện, Long Nguyên Nguyên đang mềm nhũn vắt vẻo trên cành cây, thè chiếc lưỡi rắn màu đỏ ra, lên tiếng: "Sao bọn họ tối muộn mới đến vậy?"
Nếu ban ngày đến, cậu hóa thành hình người, nói không chừng cũng có thể ké được một chút hương hỏa của người đàn ông trung niên kia.
"Huyền Vi Quan giờ đã thành địa điểm du lịch bắt buộc phải ghé khi đến Đàn Kinh rồi, lãnh đạo người ta đâu có ngốc, mắc mớ gì phải chọn lúc đông người mà đến." Đàm Ngọc Đường vừa nói, vừa ném ra một đôi, bài poker trong tay bà chỉ còn lại con 7 và con phăng teo.
Bà mặt không cảm xúc, nhìn Ngưng Mịch rút đi lá phăng teo, rồi mới cười ha hả.
Ngưng Mịch ngửa mặt lên trời kêu gào loạn xạ.
*
Hiệu suất của Triệu ca rất nhanh, 5 giờ chiều ngày hôm sau, vào lúc khách hành hương lục tục xuống núi, các công nhân xây dựng đã lái xe tải lớn chở đèn đường đến, lắp đặt dọc theo con đường.
Đào Tịch biết chuyện, liền bảo Lão Quách nấu canh đậu xanh, lúc tan làm xuống núi tiện thể mang theo, cho các công nhân uống.
Họ còn đứng tán gẫu vài câu.
Đại ca công nhân nói để lắp đặt toàn diện xong xuôi, chắc cần khoảng ba buổi tối.
Bốn người Lão Quách nói một câu vất vả rồi, sau đó xuống núi trước.
Tối thứ hai, bốn người tan làm muộn hơn một chút.
Lúc khiêng thùng nước inox đựng chè đậu xanh xuống, trời đã rất tối.
Dưới ánh đèn đường vừa lắp đặt thu hút một lượng lớn muỗi bay.
Họ nán lại lâu hơn một chút.
Không vì gì khác, chỉ vì dưới sắc trời này, họ mới nhìn thấy sát khí nhàn nhạt trên người các đại ca công nhân.
Rất kỳ lạ, làm công trường chứ có phải làm lò mổ chăn nuôi đâu, sao trên người lại có sát khí?
Bốn người Lão Quách nhìn nhau, đều không nhịn được có chút nghi hoặc.
Cổn Cổn suy nghĩ một chút, dò hỏi tình báo: "Đại ca, bình thường các anh làm công việc gì vậy?"
Công nhân trên thang gấp và các đại ca công nhân giữ thang đội mũ bảo hộ màu cam, rất đồng loạt quay đầu lại, u ám nhìn họ.
"..." Ba người Lão Quách cạn lời.
Hách Chiêu Tài cười gượng "Ha, ha, ha" một tiếng: "Người anh em nhỏ này của tôi đang đùa với các anh đấy."
Các đại ca công nhân cũng bị chọc trúng điểm cười.
Trong núi, vang lên tiếng cười sảng khoái.
Nhưng cười xong, vẫn nghiêm túc trả lời: "Công ty xây dựng của chúng tôi thường xuyên thầu các công trình của thành phố, coi như là một nửa công ty nhà nước."
"Thành phố cần chúng tôi ở đâu, thì chúng tôi đi đến đó thôi."
Thì ra là thế.
Bốn người Lão Quách vừa ăn no ở đạo quán, không cần phải về ký túc xá sớm như vậy, liền ở lại tán dóc với các công nhân.
Lại lắp xong ba cái đèn đường nữa, các đại ca công nhân từ trên thang bước xuống.
Cổn Cổn liền phối hợp mở nắp thùng nước, dùng bát nhựa trong suốt dùng một lần múc canh đậu xanh cho họ.
Canh đậu xanh hôm nay là Lão Quách đã nấu xong từ buổi trưa, ướp lạnh cả một buổi chiều, rất giải khát cũng rất xua tan mệt mỏi.
Một đại ca công nhân uống nửa bát, kinh ngạc vui mừng nói: "Ra cát rồi, tôi thích nhất là uống canh đậu xanh ra cát."
Cổn Cổn lại múc thêm một muôi vào bát anh ta: "Vậy anh uống nhiều một chút."
Các đại ca bưng bát trong suốt, ngồi trên bậc thang núi, nói: "Vẫn là đạo quán của các cậu tốt nha, mát mẻ."
Họ không biết khen phong cảnh thế nào, chỉ biết xuất phát từ cảm nhận của bản thân.
Làm công trường, mát mẻ chính là thoải mái nhất, những điều kiện môi trường khác có khắc nghiệt đến đâu cũng chỉ là thứ yếu.
Kim Yêu Đái không nói gì.
Cậu ta đang suy nghĩ xem trong tình huống nào, sẽ khiến phần lớn công nhân bị nhiễm sát khí.
Chắc chắn phải là nơi họ ở lại lâu.
Công ty vận chuyển vật liệu xây dựng?
Một công trường không sạch sẽ trước đó?
Hay là... nơi ở?
Khả năng là nơi ở khá cao, vì thời gian ở lại rất lâu.
Nghĩ vậy, Kim Yêu Đái cũng ngồi xổm xuống, hỏi họ: "Đại ca, các anh tan làm đều về nhà sao?"
Một đại ca cười cười: "Biết về đâu chứ, vợ con đều ở quê, chúng tôi đều ở ký túc xá do công ty sắp xếp."
Một đại ca khác gật đầu, bắt đầu kể chuyện nhà: "Công ty thuê nguyên một tòa nhà dân cũ, làm ký túc xá cho chúng tôi hết, môi trường ngủ nghỉ cũng không tồi, chỉ là buổi tối nếu không làm việc ở công trường thì không bao ăn, mọi người chúng tôi đều về ký túc xá nấu một nồi mì sợi lớn, cùng nhau ăn."
Câu trả lời đã sắp hiện ra rồi.
Kim Yêu Đái và ba người Lão Quách nhìn nhau.
Hách Chiêu Tài khoác vai một đại ca: "Đại ca tốt, tối nay dẫn bọn tôi đi ăn một miếng với được không?"
Đại ca công nhân liên tục gật đầu: "Thế thì tốt quá, các cậu mời chúng tôi uống chè đậu xanh, chúng tôi mời các cậu đi ăn khuya uống bia thì sao? Gần ký túc xá chúng tôi có một quán vỉa hè ngon lắm!"
"Không được không được, chúng tôi chỉ thèm miếng đồ ăn các anh tự nấu thôi, cứ đến ký túc xá của các anh là được rồi!" Lão Quách cũng nói.
"Được được được!"
Cứ quyết định như vậy.
Các đại ca công nhân uống xong bát chè đậu xanh này, xếp rác của bát dùng một lần nhét vào túi đồ nghề, đỡ phải làm xong việc lại quên mang đi, xả rác ra núi của người ta.
Họ tràn đầy năng lượng, hoàn thành đoạn đường lắp đặt hôm nay trước nửa tiếng, thu dọn đồ đạc cùng nhau xuống núi.
Ba đại ca công nhân ngồi trên chiếc xe tải nhỏ của công ty dẫn đường phía trước.
Phía sau, là chiếc xe tải nhỏ Wuling của Lão Quách, ngoài bốn người họ, còn chở thêm hai công nhân.
Dọc đường hát hò trở về ký túc xá công nhân.
Môi trường không tồi, nằm ở khu vực sầm uất, có khá nhiều khu tập thể cũ.
Đầu ngõ còn có một công viên thể thao nhỏ, sạp hoa quả sạp ăn vặt đều không ít.
Họ lái xe đến dưới lầu ký túc xá.
Lúc đoàn người xuống xe, đèn đường nhấp nháy một cái.
Một đại ca dùng cờ lê gõ gõ vào cột đèn, sau đó chỉnh lại mũ: "Đừng để người ta nói chúng ta làm nghề này, mà ngay cả đèn đầu ngõ nhà mình cũng không sửa được nha."
Bốn người Lão Quách trơ mắt nhìn dưới đèn đường có bốn nam quỷ đang đứng.
Hai người trung niên, một thanh niên, một đứa trẻ thoạt nhìn khoảng 13, 14 tuổi.
Bốn nam quỷ kia quanh thân có âm khí, nhưng bị sát khí nồng đậm che lấp.
Nhìn một cái là biết rất hung dữ.
Cực kỳ hung dữ.
Các nam quỷ sắc mặt xanh xao, ánh mắt trống rỗng, quần áo trên người rách rưới không nhìn ra hình thù gì, dường như đã trải qua vô số kiếp nạn.
Nam quỷ trung niên thể hình còn coi như tráng kiện.
Nam quỷ thanh niên và quỷ trẻ con thân hình gầy gò, như que củi, giống như kiếp trước ăn không đủ no.
Khuôn mặt quỷ xanh xao dưới sự phản chiếu của ánh đèn đường nhấp nháy càng lộ vẻ âm sâm.
Trong lòng bốn người Lão Quách: Tiêu rồi, không mang theo đồ nghề kiếm cơm.
Nhìn nhau một cái.
Cổn Cổn dùng ngón tay làm một động tác vẽ vời biên độ nhỏ.
Ý là, cùng lắm thì c.ắ.n nát ngón trỏ vẽ bùa giữa không trung.
Ba người Lão Quách gật đầu.
Tạm thời án binh bất động.
Một đại ca khác nói: "Mặc kệ đi, hỏng thật rồi hẵng sửa, lên ăn cơm trước đã."
Sau đó họ nhiệt tình ôm lấy bốn người Lão Quách đi lên lầu.