(1)

Tôi tên là Dư Hiểu Miểu, là một streamer, kiểu người chuyên bói toán online.

Nhà tôi đời đời làm nghề này.

Cũng từng có tiếng tăm lừng lẫy một thời.

Thời cụ cố tôi, không ít quan lớn quyền cao sẵn sàng vung cả núi vàng, lặn lội đường xa chỉ để đến nhờ ông nội tôi gieo một quẻ.

Họ Thẩm nhà tôi lúc đó, uy phong khỏi nói.

Đáng tiếc, ông nội mất đi, đến đời bố tôi thì bắt đầu sa sút.

Từ khi tôi biết nhớ, bố tôi đã không còn bói toán cho ai nữa.

Sau khi mẹ tôi qua đời, ông lúc nào cũng trong trạng thái say khướt.

Ông thích uống rượu, mà cứ say là lại lảm nhảm, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài câu:

“Miểu Miểu à, cái thứ đó, con tuyệt đối đừng đụng vào, nghiệp chướng đấy, nghiệp chướng đấy…”

(2)

Nhưng cuối cùng tôi vẫn đụng vào.

Không làm thì lấy gì mà ăn?

Ban ngày tôi làm công ăn lương, tối đến livestream.

Tuy tôi chỉ học được chút da lông, nhưng làm một streamer bói toán ban đêm thì vẫn thừa sức.

Tôi là một streamer có nguyên tắc.

Mỗi tối đúng mười giờ lên sóng, mười một giờ tắt máy.

Livestream cũng không cần lộ mặt, thay tôi lên hình là con mèo mướp tôi nuôi.

Mỗi tối khi livestream, tôi sẽ chọn ngẫu nhiên một người may mắn từ bình luận.

Giúp họ giải đáp thắc mắc, coi duyên phận, xem phong thủy… những chuyện lặt vặt kiểu đó.

Phần lớn những người được tôi trừ tà giải họa,

Cuối cùng đều sẽ gửi tặng tôi vài món quà nho nhỏ,

Xem như lời cảm ơn.

(3)

Mười giờ tối.

Tôi nhấn nút bắt đầu livestream.

Phòng livestream của tôi không đông người.

Đang giờ đêm khuya, phần lớn mọi người đều chạy qua xem mấy chị gái bên phòng bên hát hò nhảy múa.

Thế nên chỗ tôi thường khá vắng vẻ.

Tôi mở livestream, vừa đọc tiểu thuyết vừa ngồi đợi.

Hơn mười phút trôi qua, chỉ lác đác vài người ghé vào.

Tài khoản "Cấp bách như pháp lệnh": “Chủ kênh, trong nhà tôi có ma thì phải làm sao?”

Tài khoản "Cấp bách như pháp lệnh": “Đèn vừa tắt chưa được bao lâu lại tự bật lên, vòi nước trong bếp tự chảy, giày xếp ngay ngắn trên kệ thì sáng hôm sau bị vứt bừa bãi ngoài cửa.”

Tôi ngáp một cái, liếc qua màn hình bình luận.

“Người trẻ bây giờ phải tin vào khoa học, đừng hở tí là kêu có ma. Thế này đi, vào được phòng livestream của tôi cũng coi như có duyên, tôi chỉ cho cậu cách hóa giải. Mai đi mua hai căn biệt thự giấy, đốt trước cửa nhà là ổn.”

Tài khoản "Thân thân tương ái": “Chủ kênh coi giúp tôi với được không? Cái xích đu trước cửa nhà tôi cứ tự đung đưa, dọa c.h.ế.t người. Tôi để ý thấy mấy lần rồi, rõ ràng không có gió, mà tối đến là nó cứ ‘kẽo kẹt kẽo kẹt’ đong đưa, ghê muốn c.h.ế.t.”

“Cái đó không sao đâu, bên dưới chán quá nên bọn họ lên chơi tí, không ảnh hưởng gì đâu. Nếu sợ quá thì mang xích đu ra công viên để, như vậy sẽ không nghe thấy tiếng nữa.”

Tài khoản "Lão Hồ mê rượu": “Chủ kênh chủ kênh, rượu trong tủ nhà tôi cứ tự đổ xuống đất vỡ hết là sao?”

Tôi bấm ngón tay tính toán.

“Lần sau ra mộ bố cậu rưới thêm hai chai rượu nhé. Hai chai không đủ thì hai thùng cũng được.”

Tôi vừa trò chuyện với họ, vừa nói chuyện không đầu không đuôi.

Thấy cũng gần mười một giờ rồi.

Tôi vươn vai, chuẩn bị tắt livestream.

Hệ thống báo: Tài khoản “Lãng Tích Thiên Nhai” đã vào phòng livestream.

(4)

“Lãng Tích Thiên Nhai” là đại gia top 1 trong phòng tôi.

Anh ấy rất chịu chi, nhưng cũng rất xui.

Anh từng vào phòng tôi tìm tôi không biết bao nhiêu lần.

Lần đầu là khi bố anh bị t.a.i n.ạ.n xe.

Lần hai là mẹ anh ngã cầu thang.

Lần ba là chuột lang Hà Lan anh nuôi ăn mất cá vàng anh nuôi.

Lần bốn là em gái anh bị ngộ độc thực phẩm.

Lần năm là con rùa anh nuôi suốt năm năm đột nhiên biến mất.

Lần sáu là anh đạp trúng nắp cống, ngã thẳng xuống cống ngầm.

Dù những chuyện đó không đến mức nguy hiểm tính mạng, bố mẹ anh cũng chỉ bị thương ngoài da, nhưng gặp chuyện liên tiếp thế thì cũng khiến người ta mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Tôi đã giúp anh ấy sáu bảy tám chín lần gì đó rồi.

Anh cũng chẳng keo kiệt.

Mỗi lần đều ném ra hai mươi cái “tên lửa lớn” một lượt.

Đến mức tôi thở không nổi, mắt hoa ch.óng mặt.

Hoa vì tiền.

(5)

Thấy đại gia top 1 vào phòng.

Tôi lập tức hắng giọng, ngồi ngay ngắn lại.

Không hiểu sao, mỗi lần thấy anh ấy vào, tôi lại có cảm giác ngại ngùng y như mấy cô gái nhỏ.

Vừa mong anh ấy tới, lại vừa không muốn anh ấy tới.

Nói thật, trong lòng tôi thấy anh ấy thật sự quá t.h.ả.m.

Tốt nhất là đừng đến tìm tôi nữa thì hơn, nhưng nghĩ đến cảnh anh “ào ào” b.ắ.n tên lửa lớn thì lại thấy nên tới đi.

Đúng là mâu thuẫn, ai bảo anh ấy là “kim chủ ba ba” của tôi chứ.

Tôi đoán chắc là đại ca này phạm Thái Tuế.

Gọi anh là “đại thúc” là có lý do.

Vì biệt danh của anh na ná biệt danh của bố tôi.

Bố tôi đặt là “Viễn Tẩu Cao Phi”, còn anh ấy thì là “Lãng Tích Thiên Nhai”.

Trời ơi, đúng là xứng đôi vừa lứa.

Chuẩn gu trung niên rồi còn gì.

Tôi từng định tính thử tuổi anh ấy, nhưng bố tôi từng nói, chưa được sự đồng ý của chủ mệnh mà tự tiện xem tứ trụ bát tự là phạm cấm kỵ, sẽ bị tổn thọ.

Tổn thọ của tôi cơ.

Nên tôi nghĩ một hồi, vẫn là thôi vậy.

Chương 1 - Livestream Bói Toán: Vô Tình Gả Cho Tổng Tài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia