Hắn đã bị ta dồn đến chỗ không thể thu lời trước mặt Tô Liên, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nói quản thì quản.
Hắn còn cố tỏ ra hào sảng, nói mấy vạn lượng bạc không thể làm khó một Thái t.ử đường đường.
Sau đó hắn quay sang dịu giọng dỗ Tô Liên rằng cứ yên tâm, những khoản nợ kia hắn nhất định sẽ nghĩ cách.
Ta chỉ mỉm cười, nói thần thiếp xin chờ tin lành.
Đến ngày thứ ba Tô Liên nắm quyền quản gia, tiêu chuẩn cơm nước trong Đông cung đã bị hạ từ suất riêng của Ngự thiện phòng xuống thành cơm rau bình dân.
Cố Dục Bạch còn cố chống chế, nói gần đây hắn quan tâm quốc nạn dân sinh, muốn cùng bách tính đồng cam cộng khổ nên chủ động ăn chay.
Ta không buồn vạch trần, chỉ dặn tiểu trù phòng dùng nguyên liệu do ta mua bằng của hồi môn để nấu riêng vài món ta thích.
Ngày thứ bảy, chưởng quầy Tụ Bảo Trai cầm giấy nợ đến chặn ngay trước cửa Đông cung, ầm ĩ đòi Thái t.ử trả tiền.
Để giữ dáng vẻ hào phóng trước mỹ nhân, Cố Dục Bạch lén mang đôi ngọc như ý do hoàng hậu ban thưởng đi cầm cố.
Không ngờ đó là cống phẩm có mã hiệu riêng, hiệu cầm đồ vừa nhìn đã không dám nhận.
Tin tức truyền đến Ngự sử đài, lập tức có người dâng sớ đàn hặc hắn bán tháo tài sản hoàng thất, phẩm hạnh bại hoại.
Hoàng đế nổi giận, triệu Cố Dục Bạch vào cung mắng cho một trận.
Lúc hắn trở về, Tô Liên còn bưng một bát chè hạt sen do chính tay mình nấu, đứng đợi trước cửa.
Nàng ta vừa gọi một tiếng điện hạ, Cố Dục Bạch đã quát tránh ra rồi đá văng bát chè.
Nước nóng b.ắ.n đầy người Tô Liên, khiến nàng ta sợ đến không dám động đậy.
Cố Dục Bạch cáu đến mất khôn, mắng nàng ta cả ngày chỉ biết khóc, giao việc quản gia thì lại khiến danh tiếng của hắn càng thêm thối nát.
Ta ngồi dưới hành lang cách đó không xa, vừa rắc thức ăn xuống hồ vừa bình thản xem hết cảnh ấy.
Tiểu Thúy đứng bên cạnh hả hê, cho rằng phen này điện hạ hẳn phải biết ta tốt hơn Tô Liên rất nhiều.
Ta nhìn đàn cá chép tranh nhau dưới nước, chỉ đáp rằng ta tốt hay không, chẳng cần hắn phán xét.
Cố Dục Bạch trút giận xong, quay đầu bắt gặp ta thì lập tức thu bớt sắc mặt dữ tợn.
Hắn chỉnh lại y phục, cố gượng ra vẻ hòa nhã rồi bước đến bên ta.
Hắn nói mấy ngày nay đã khiến ta vất vả, nghĩ kỹ lại thì Tô Liên xuất thân tiểu môn hộ, không hiểu việc đời, Đông cung vẫn nên giao lại cho ta quản.
Vừa nói, hắn vừa ra hiệu cho Tô Liên.
Tô Liên chịu đau vì bị bỏng, mắt đỏ hoe, dâng xâu chìa khóa cùng một xấp giấy nợ còn dày hơn trước lên trước mặt ta.
Nàng ta lại gọi ta là tỷ tỷ, tự nhận bất tài, cầu ta thu hồi quyền quản gia.
Ta chỉ nhìn đống rối ren ấy chứ không đưa tay nhận.
Ta nói với Cố Dục Bạch rằng nước đã đổ thì khó hốt lại, mà ta từ trước đến nay là người giữ chữ tín.
Quyền đã trao đi, không có chuyện muốn lấy lại là lấy.
Ta còn nhắc hắn rằng trước đây chính hắn từng nói Đông cung giống một cái l.ồ.ng khiến hắn ngột ngạt.
Nay chiếc chìa khóa của cái l.ồ.ng ấy đã được ta giao đi, hắn đáng lẽ phải cảm thấy tự do mới đúng.
Sắc mặt Cố Dục Bạch lập tức cứng lại.
Hắn nổi giận, mắng ta đừng được voi đòi tiên, còn nói hắn đã hạ mình rồi mà ta vẫn không biết đủ.
Hắn gằn giọng rằng đừng tưởng thiếu sự chống lưng của nhà họ Vương thì hắn sẽ sống không nổi.
Ta nhướng mày, hỏi vậy chẳng hay điện hạ đã nghĩ ra cách trả khoản nợ năm vạn lượng mới phát sinh hay chưa.
Hắn lập tức nghẹn lời.
Ngay lúc ấy Tô Liên bỗng chen vào.
Nàng ta có lẽ nhìn ra Cố Dục Bạch đang khó xử, cũng hiểu mình cần nắm lấy cơ hội để lấy lòng hắn.
Nàng ta c.ắ.n môi rồi nói nghe đồn trong tay ta có đôi vòng ngọc huyết từ tiền triều, giá trị liên thành.
Nếu đổi lại là nàng ta, nàng ta nhất định sẽ vì điện hạ mà lấy ra cứu nguy, chứ không đứng bên cạnh buông lời lạnh lẽo.
Mắt Cố Dục Bạch lập tức sáng lên.
Hắn vội nói đôi vòng ấy ngày thường ta cũng không dùng, chi bằng đưa cho hắn cầm tạm, đợi sau này có tiền sẽ chuộc lại trả ta.
Ta lạnh lùng nhìn hai kẻ trước mặt rồi nói đó là của hồi môn của ta, cũng là di vật mẫu thân để lại.
Cố Dục Bạch lại cau mày, cho rằng suy cho cùng chỉ là một món đồ c.h.ế.t, để đó cũng chẳng có ích gì.
Hắn còn nói đường đường Thái t.ử mà bị chủ nợ ép đến cùng đường, truyền ra ngoài chẳng phải khiến thiên hạ cười nhạo hay sao.
Trước kia vì đại cục, ta đã từng nhẫn nhịn hắn hết lần này đến lần khác, bởi thanh danh của Vương thị trăm năm luôn được đặt lên hàng đầu.
Nhưng lần này ta chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói phu thê vốn là một thể.
Cố Dục Bạch nghe vậy mừng rỡ, còn khen ta là người hiểu lý lẽ nhất.
Ta thuận thế nói tiếp rằng nếu hắn muốn mượn của hồi môn của ta, vậy ta cũng muốn mượn một món đồ của hắn để cho công bằng.
Hắn sững người, nói trên người hắn hiện giờ không còn bao nhiêu bạc.
Ta nâng chén trà, bảo ta không cần tiền, chỉ muốn mượn ấn tín của Thái t.ử.
Cố Dục Bạch lập tức lùi lại một bước, ánh mắt đầy đề phòng, hỏi ta muốn lấy ấn tín làm gì.
Ta giải thích rất thản nhiên rằng hắn lấy vòng ngọc của ta đi trả nợ, vốn là dùng vật để đổi vật.
Còn ta cầm ấn tín của hắn tới Hộ bộ vay chút ngân lượng, tiện thể vá luôn những cái hố sau này, cũng xem như hợp tình hợp lý.
Hắn lập tức biến sắc, quát tự tiện sử dụng ấn tín là trọng tội.
Ta lạnh mặt hỏi lại, vậy tự tiện lấy của hồi môn của chính thê đi bán thì là tội gì.