Nhìn dải băng gạc vẫn còn lấm tấm vết m.á.u tươi, phải khâu tới 8 mũi của anh, tôi ngoan ngoãn tự nguyện đi theo lên tầng.

Tôi giúp anh xử lý đơn giản những việc sinh hoạt có thể gây bất tiện.

Thấy anh đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế sofa.

Nghĩ rằng hôm nay anh cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, tôi bước lại gần dịu dàng lên tiếng:

"Hôm nay cảm ơn anh nhé.”

"Bàn chải, khăn mặt các thứ em đều xếp sẵn cho anh rồi, em về trước đây, anh nghỉ ngơi sớm đi nha."

Đột nhiên, tôi bị anh kéo tọt vào lòng, bế xốc ngồi lên đùi.

E ngại vết thương trên tay anh, tôi ngoan ngoãn ngồi yên không dám nhúc nhích.

"Thời Nghi, tại sao lại phải nói cảm ơn? Người tôi cứu đâu phải là em."

Ngồi trên đùi anh, cảm nhận được hơi ấm cơ thể truyền qua lớp áo khiến tôi trong một khoảnh khắc chẳng dám ngước mắt nhìn anh.

"Em thay mặt bệnh viện cảm ơn anh mà, dù sao hôm nay nếu không có anh, người bị thương rất có thể là bác sĩ Chủ nhiệm hoặc là Lục Yến.”

"Bàn tay của bác sĩ mà bị thương thì phiền phức lớn lắm."

Lăng Tiêu lại bật ra tiếng cười khẽ bên tai tôi:

"Em có biết việc em đi lên nhà cùng tôi hôm nay có nghĩa là gì không? Chuyện lúc trước của chúng ta vẫn chưa nói xong đâu đấy."

Làn da tiếp xúc càng lúc càng nóng bừng: "Chuyện gì cơ?"

"Đừng có bỏ rơi người ta nữa, chúng ta nối lại duyên xưa nhé. Hửm?"

Tôi giả vờ giữ kẽ, khép c.h.ặ.t hai chân, không đáp lời anh.

Đột nhiên cơ thể bị nhấc bổng lên một nhịp, tôi cuống quýt ôm lấy bờ vai anh.

Tôi lườm anh một cái, vừa mới hé môi định nói thì nụ hôn đã bất ngờ giáng xuống, phong tỏa toàn bộ lời nói.

Từ nông đến sâu, từ từ thăm dò, anh càng lúc càng mãnh liệt, bá đạo đến mức tuyệt đối.

Cổ áo anh bị tôi vò đến nhăn nhúm cả vào.

Đến khi tôi tưởng như mình sắp ngạt thở đến nơi thì anh mới chịu buông tôi ra.

Tôi gục đầu lên vai anh, cố gắng điều hòa lại nhịp thở dồn dập.

Lúc này mới hậu tri hậu giác cảm nhận được sự cứng cáp và rực cháy ngay bên dưới nãy giờ.

"Không phải bảo là... muốn xem tôi cởi sạch sao?”

"Muốn xem chỗ nào trước?”

"Em cởi giúp tôi đi."

Không phải chứ, nhịp điệu nhanh thế này, gấp gáp thế này sao?

Tôi cảm thấy cơ thể mình càng lúc càng nóng bừng bừng.

"Hay là chúng mình từ từ thôi có được không? Tay anh vẫn đang bị thương mà."

Tuy rằng tôi hám sắc thật đấy, nhưng tôi vẫn chưa đến mức tha hóa thành loài muông thú đâu nhé.

Không thể nào ra tay "xơi tái" vị đại anh hùng vừa ra tay nghĩa hiệp cứu thiên thần áo trắng vào lúc này được.

Lăng Tiêu lại nhấc nhấc hông xốc tôi lên một chút, bật cười trêu chọc:

"Em đang nghĩ cái gì đấy? Tôi muốn đi tắm, tay đang bị thương nên không tiện tự cởi quần áo thôi mà."

"Chẳng phải em cũng muốn xem sao? Tiện tay thôi mà."

!!!!

Nói rồi, anh nắm lấy tay tôi đặt lên hàng cúc áo.

Nhìn vẻ trêu chọc trong mắt anh, cơ thể anh giỏi thì thành thật chút đi xem nào!

Cái bên dưới đừng có chọc vào người em nữa!

Tôi lườm anh một cái sắc lẹm nhưng chẳng có chút uy h.i.ế.p nào, thở dài một tiếng, giơ tay ra giải thoát từng chiếc cúc áo cho anh.

Vòng eo lại bị siết c.h.ặ.t, Lăng Tiêu lại cúi xuống hôn tới.

Lần này còn mãnh liệt hơn cả những lần trước.

Sau một nụ hôn nồng cháy, quần áo của anh cũng đã được cởi hết.

Còn tôi thì hoàn toàn nhũn ra như b.ún.

Tôi đẩy cái đầu đang liên tục hôn chọc lên vành tai mình ra: "Nhanh lên, em giúp anh cởi hết áo ra rồi đấy, anh mau đi tắm đi."

"Em phải về đây!"

Bên tai vang lên tiếng thì thầm trầm đục:

"Đừng đi mà, tôi không làm gì đâu.”

"Ở lại với tôi đi, tay tôi không tiện, vẫn còn hơi đau nữa."

Trai đẹp mà đi nũng nịu thì đúng là chí mạng nhất trên đời!

Tôi dùng nốt chút ý chí cuối cùng, đẩy Lăng Tiêu đã bị lột sạch gần hết vào trong nhà tắm.

"Bên dưới không cởi nốt à? Lần trước chẳng phải em còn phê bình tôi sao?"

Tôi bắt đầu mở điện thoại tìm Chú Chú Tâm cho thanh thản đầu óc.

Nhắc lại một lần nữa, tôi không thể ra tay với bệnh nhân đang thương tật được!

Cho dù anh nói tắm xong quên không cầm theo khăn tắm, tôi cũng kiên định nhắm tịt mắt lại đưa qua cho anh.

Sắc tức là không, không tức là sắc.

Tắm rửa xong xuôi bước ra, vẻ mặt Lăng Tiêu rất khó xử nhìn tôi:

"Nhà tôi chưa từng có khách tới chơi bao giờ, phòng khách không có chăn gối đâu, tối nay nằm tạm trên giường chen chúc với tôi nhé.”

"Tay tôi đang bị thương thế này, em đừng lo tôi sẽ làm gì em."

Tôi liếc nhìn dải băng gạc trắng tinh trên tay anh, chui tọt vào trong chăn, quay lưng lại phía anh.

"Tôi có thể ôm em một cái được không?"

Chẳng đợi tôi kịp phản hồi, cả cơ thể đã lọt tỏm vào một vòng tay ấm áp.

Bên cổ truyền đến từng đợt ngứa ngáy, rồi những nụ hôn lại nhè nhẹ rơi xuống.

Tôi không kìm được quay người lại, cẩn thận tránh vết thương trên tay anh, bắt đầu một nụ hôn triền miên đắm đuối.

"Lăng Tiêu."

Tôi nhìn vào mắt và khuôn mặt anh, vẫn cảm thấy anh đẹp trai đến mức khiến người ta phải đỏ mặt, giơ tay lên xoa xoa cằm anh.

"Lần này em rất nghiêm túc muốn ở bên cạnh anh đấy."

Lăng Tiêu nở nụ cười rất đậm với tôi, cúi đầu xuống, dời môi dọc theo cổ tôi, chầm chậm hôn dần xuống dưới.

Tôi không kìm được l.ồ.ng ngón tay vào mái tóc anh, trượt dần theo hành trình nụ hôn của anh xuống phía dưới.

Đột nhiên toàn thân tôi run lên bần bật, hai chân vô lực co lại, theo bản năng kẹp c.h.ặ.t lấy anh.