Nhị Nương lăm lăm cây búa trong tay xông thẳng vào linh đường.
Bà ta vung một búa làm nứt đôi nắp quan tài.
Từ bên trong quan tài, một làn sương đen đặc như mực tràn ra cuồn cuộn.
Nén chút hơi tàn cuối cùng, Công công mới chịu nói ra bí mật động trời.
Dưới đáy hồ sen của Lâu Đông Phương gia đang chôn giấu mười bảy bộ hài cốt.
Cứ mỗi ba mươi năm trôi qua, gia tộc lại phải hiến tế một vị đương gia chủ mẫu sở hữu đôi mắt âm dương để duy trì mạng sống.
Ngày Bà mẫu thắt cổ tự sát, mây đen đè nặng cả kinh thành, mưa trút xuống như trút nước.
Hàng trăm con quạ đen đậu kín trên mái nhà Phương gia, chúng cất tiếng kêu khàn đặc suốt cả đêm dài, mãi đến khi trời hửng sáng mới chịu bay đi.
Mưa tạnh mây tan, từ trong phòng Nhị Nương đột nhiên vang lên một tiếng thét thất thanh, thê lương đến rợn người.
Bà ta xõa bung tóc tai, lao thục mạng về phía phòng ngủ của Bà mẫu.
Bà ta quỳ sụp xuống đất, trán đập bôm bốp xuống sàn gạch.
Miệng bà ta lặp đi lặp lại một câu nói vô thức:
"Bùi tỷ tỷ tha mạng, Bùi tỷ tỷ tha mạng."