“Bốc cháy xong, nó đến bệnh viện băng bó. Anh đoán xem thế nào?”
Bùi Hủ: “...”
Tôi ngả người ra ghế.
“Sau đó nó biến thành... tăm bông… Ha ha…”
“Tiếp theo, nó lại đi cắt tóc. Anh đoán xem sao?”
Bùi Hủ: “...”
Tôi ngửa mặt cười lớn.
“Rồi nó biến thành... cây tăm… Ha ha ha ha…”
Đúng lúc tôi đang cười sặc sụa thì gặp đèn đỏ.
Bùi Hủ phanh gấp, suýt nữa hất tôi văng khỏi ghế.
Tôi ôm n.g.ự.c thở hổn hển.
“Trời ơi, hù c.h.ế.t tôi rồi.”
Bùi Hủ bỗng quay sang nhìn tôi, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
“Hay là... em ngủ một giấc đi?”
6
Đến công ty, Tiểu Triệu vô tình nhìn thấy tôi bước xuống từ xe của Bùi Hủ.
Đợi Bùi Hủ vào văn phòng, cậu ấy lập tức tò mò ghé lại hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi giằng co một lúc lâu, cuối cùng vẫn xấu hổ giải thích:
“Tôi đang... theo đuổi tổng giám đốc Bùi.”
Mắt cậu ấy mở to như chuông đồng.
“Đây là... cậu theo đuổi anh ấy á?”
Tôi gật đầu.
“Đúng vậy.”
Cậu ấy lẩm bẩm, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Đúng là... mới lạ thật.”
Khó khăn lắm mới chịu đựng được hai ngày, cuối cùng tôi cũng nghênh đón ánh sáng của cuối tuần.
Cuối tuần thì không phải đi làm.
Cũng không phải gặp Bùi Hủ nữa.
Tôi đi làm tóc, đi dạo phố, còn ăn một bữa thịt nướng thật ngon.
A...
Cuộc sống vốn phải phong phú và muôn màu như thế này mới đúng.
Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong niềm vui tự do tự tại, điện thoại bỗng hiện lên một tin nhắn.
Là Bùi Hủ gửi tới.
Ngay khi mở ra đã là một câu chất vấn đầy bất ngờ.
“Thẩm Lạc Di, rốt cuộc em có thật lòng thích tôi không?”
Tôi ngây người.
Anh bị cái gì vậy?
Nhưng tôi vẫn nhanh ch.óng trả lời qua loa.
“Có chứ! Tấm lòng của tôi dành cho anh, trời đất đều có thể làm chứng.”
Anh gửi lại một biểu cảm không tin.
“Vậy tại sao cuối tuần đã trôi qua một ngày rồi mà em vẫn chưa hẹn tôi?”
Tôi sững sờ.
Theo đuổi một người đúng là phiền phức thật.
Đến cả thời gian cuối tuần của tôi cũng phải hy sinh.
Tôi suy nghĩ suốt một tiếng đồng hồ.
Giữa việc bị sa thải và hy sinh ngày nghỉ cuối tuần...
Cuối cùng, tôi c.ắ.n răng chọn vế sau.
“Bây giờ hẹn anh... vẫn còn kịp chứ?”
Bùi Hủ trả lời rất nhanh.
“Còn kịp.”
7
Đến ngày hẹn hò.
Tôi và Bùi Hủ đang đi trên đường. Tôi vừa đi vừa kể chuyện cười nhạt cho anh nghe thì chẳng biết từ đâu xuất hiện một cô gái xinh đẹp.
Ngực đầy, eo thon, da trắng, gương mặt mỹ miều.
Vừa nhìn thấy Bùi Hủ, mắt cô ấy đã sáng rực, lập tức lao đến.
“A Hủ, em nhớ anh c.h.ế.t mất.”
Tôi vội vàng lùi sang một bên, sợ làm phiền chuyện tốt của hai người.
Ai ngờ cô gái kia nhanh tay túm lấy tôi.
“Ê, cô là ai vậy? Sao vừa thấy tôi đã quay người đi?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào, đành cầu cứu nhìn sang Bùi Hủ.
Anh liếc tôi một cái, chậm rãi giải thích:
“Người đang theo đuổi tôi.”
Cô gái chớp chớp mắt.
“Vậy chẳng phải là tình địch của tôi sao?”
Tôi giật nảy mình.
Làm tình địch với một mỹ nhân thế này, tôi nào dám chứ?
Nhận ra cả hai đều đang nhìn mình, tôi chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Cô gái cau mày.
“Sao cô không nói gì?”
Tôi thật sự không biết nên nói gì, chỉ đành đáp một câu chẳng liên quan.
“Tôi thấy cô đẹp quá.”
Cô gái ngơ ngác mất hai giây.
“Đẹp? Ý cô là l.à.m t.ì.n.h địch với tôi nên thấy áp lực lắm đúng không?”
Thấy trong ánh mắt cô ấy thấp thoáng vẻ đề phòng, tôi lập tức thân thiện khoác lấy cánh tay cô.
“Mỹ nữ à, không thể nói vậy được.”
“Cô thích tổng giám đốc Bùi, tôi cũng thích tổng giám đốc Bùi, vậy chẳng phải chúng ta cùng một phe sao?”
Có lẽ cô ấy không ngờ tôi lại nói như vậy nên nhất thời sững sờ, ngơ ngác nhìn sang Bùi Hủ.
Bùi Hủ cũng ngẩn người.
Trong đôi mắt đẹp của anh dâng lên vô vàn cảm xúc khó diễn tả.
Hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, có thể thấy tâm trạng lúc này vô cùng phức tạp.
Tôi tiếp tục ra sức thuyết phục.
“Giữa biển người mênh m.ô.n.g, sở thích của hai chúng ta lại giống nhau đến thế, đây phải là duyên phận hiếm có mới đúng.”
Cô gái đầy vẻ khó hiểu, như đang cố tiêu hóa những lời tôi nói.
Tôi biết chắc cô ấy vẫn chưa cảm nhận được thiện chí của mình.
Đành nắm lấy cánh tay Bùi Hủ, rồi đặt tay hai người họ khoác vào nhau, tiếp tục phát tín hiệu hữu nghị.
“Tổng giám đốc Bùi, anh thấy có đúng không?”
Tôi đầy mong đợi chờ phản ứng của hai người.
Bùi Hủ khẽ hé môi, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói, chỉ dùng ánh mắt u oán nhìn tôi.
Cô gái ngẫm nghĩ hồi lâu rồi giơ ngón cái về phía tôi, sau đó vỗ vai Bùi Hủ.
“Anh Bùi, cô ấy đặc biệt thật đấy.”
“Chuyện này em giúp anh không nổi rồi.”
“Anh tự cầu nhiều phúc đi.”
Nói xong, cô ấy xoay người rời đi.
8
Tiễn cô gái kia xong, tôi và Bùi Hủ nhìn nhau không nói nên lời.
Cuối cùng, anh là người phá vỡ sự im lặng trước.
“Đi thôi.”
Lần đầu hẹn hò, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Chỉ biết nghe theo sự sắp xếp của Bùi Hủ.
Anh bảo đi mua đồ uống trước, thế là tôi đi xếp hàng.
Đang đứng giữa chừng thì một cô trung niên chẳng nói chẳng rằng chen thẳng lên trước mặt tôi.
Tôi nhẹ nhàng nhắc bà ấy đừng chen hàng, bà ấy lập tức sa sầm mặt, mắng tôi không biết tôn trọng người lớn.
Thậm chí còn định gào to lên, gọi người qua đường tới phân xử.
Đã có không ít người nhìn sang.
Tôi dứt khoát im lặng, lười tranh cãi.
Dù sao thì người tiếp theo cũng đến lượt tôi rồi.
Ngay lúc bà ấy chuẩn bị cất tiếng la hét, trên vai tôi bỗng có thêm một bàn tay.
Là Bùi Hủ.