Lúc mở cửa, cả cái đầu của Bùi Hủ đều gục trên vai tôi, hơi thở phả vào vành tai khiến tôi ngứa ngáy.

Vừa né hơi thở của anh, tôi vừa lẩm bẩm:

“Cả người toàn mùi rượu...”

Ai ngờ câu nói ấy lại khiến người nào đó không vui.

Tôi chỉ cảm thấy cơ thể mình bỗng nhẹ bẫng.

Quay đầu lại thì Bùi Hủ đã đứng ngay ngắn bên cạnh, cố hết sức mở to mắt, đầy vẻ không phục.

“Đây không phải mùi rượu.”

“Đây là... mùi đàn ông.”

Vẻ mặt nghiêm túc đột ngột của anh khiến tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

Tôi vừa mở cửa vừa đẩy anh vào trong, thuận miệng đáp:

“Đúng đúng đúng, là mùi đàn ông.”

Sau khi bị tôi nửa kéo nửa đẩy vào nhà, Bùi Hủ bỗng quay người lại.

Anh đứng đối diện tôi, chớp chớp mắt, cố gắng tập trung ánh nhìn.

Đúng lúc tôi còn đang cố hiểu xem anh định làm gì thì trên eo bỗng có thêm một đôi tay.

Bùi Hủ ôm lấy eo tôi, kéo mạnh tôi về phía mình, thuận thế đưa cả hai ngã xuống chiếc sofa cạnh cửa.

Anh đè lên người tôi, ghé sát bên tai, khẽ thì thầm:

“Mùi đàn ông... không ngửi ra được đâu.”

“Phải nếm thử mới biết.”

Vừa dứt lời, anh nâng mặt tôi lên.

Đôi môi chạm vào nhau, hơi thở của anh truyền sang tôi.

Mang theo chút chát của men rượu...

Và cả một chút ngọt ngào không thể gọi tên.

...

Tôi đờ người mất nửa phút.

Sau đó đẩy anh ra rồi bỏ chạy.

12

Tôi mất ngủ.

Là mất ngủ thật sự.

Cả đêm trằn trọc mãi không sao ngủ nổi, chỉ cần nhắm mắt lại là những hình ảnh kia lại hiện lên trong đầu.

Không biết tâm sự với ai, tôi chỉ đành nhắn cho mẹ một tin.

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá.”

Kết quả sáng hôm sau bị mẹ gọi điện mắng một trận.

“Thẩm Lạc Di, con làm công ăn lương thì nửa đêm nửa hôm tự nhiên buồn bã cái gì hả?”

“Con xem con đi. Một mình chạy đến nơi khác làm việc, bảo ở nhà thì nhất quyết không chịu, giờ thấy chưa?”

“Nửa đêm buồn cũng chẳng có ai để nói chuyện.”

“Nhất định phải đi xem mắt cho mẹ. Có một người ở bên cạnh cùng nương tựa mới được.”

Biết thế đã chẳng nhắn.

Mỗi lần tôi kiếm cớ từ chối xem mắt là mẹ lại sốt ruột, dọa sẽ bay sang tận nơi bắt tôi về.

Hết cách, tôi chỉ đành đồng ý.

Chỉ là...

Thời gian hẹn hơi sớm.

Nếu tan làm mới đi thì sẽ khá gấp.

Với tinh thần tôn trọng đối phương, tôi không muốn đến muộn.

Thế nên trước giờ tan làm, tôi xin phép quản lý.

Nói rằng nhà có chút việc, muốn về sớm một lúc.

Anh ấy đồng ý rất nhanh.

Buổi xem mắt được hẹn ở một nhà hàng khá sang trọng.

Đối tượng là một chàng trai thư sinh tên Chu Tuấn.

Nghe nói anh ấy là quản lý cấp cao của một công ty, tuổi trẻ tài cao.

Anh ấy lịch sự kéo ghế cho tôi, rồi nhã nhặn đưa thực đơn sang.

Phải thừa nhận...

Nhìn qua đúng là một người đàn ông rất tốt.

Chỉ tiếc...

Không phải gu của tôi.

Trong lòng tôi đang tính xem lát nữa nên dùng lý do gì để từ chối khéo.

Chu Tuấn rất biết quan tâm.

Thấy tôi cầm thực đơn còn chần chừ, anh ấy lập tức nói:

“Cô Thẩm cứ gọi những món mình thích là được, tôi không kén ăn.”

Tôi mỉm cười với anh ấy rồi gọi vài món đơn giản.

Trong lúc chờ phục vụ mang đồ ăn lên, anh chủ động bắt chuyện.

Chu Tuấn rất biết dẫn dắt câu chuyện.

Cho dù tôi không nói nhiều, anh ấy vẫn khiến bầu không khí luôn thoải mái.

“Đúng rồi, cô Thẩm có mẫu đàn ông mình thích không?”

Tôi theo phản xạ gật đầu.

“Có... chắc là có.”

Vừa hay có thể lấy đó làm lý do từ chối anh ấy.

Tôi nghĩ một lúc.

Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của Bùi Hủ.

Không nghĩ nhiều, tôi bắt đầu miêu tả theo hình tượng của anh.

“Cao ráo, đẹp trai, tính cách hơi lạnh lùng một chút, nhưng lúc mạnh miệng lại rất đáng yêu...”

Mải mê miêu tả Bùi Hủ, tôi hoàn toàn không để ý vẻ mặt Chu Tuấn khẽ thay đổi.

Anh ấy bỗng đứng dậy, nhìn về phía sau tôi rồi lên tiếng chào.

“Ơ, tổng giám đốc Bùi.”

Tôi cũng quay đầu theo ánh mắt của anh ấy.

Chỉ thấy Bùi Hủ đang nhìn chằm chằm về phía chúng tôi, ánh mắt cực kỳ không vui.

“Thẩm Lạc Di, em nói trong nhà có việc nên xin tan làm sớm...”

“Hóa ra là đi xem mắt?”

C.h.ế.t rồi.

Tôi đâu có xin phép anh.

Sao anh lại biết chứ?

13

Nhất thời, tôi cũng không biết rốt cuộc ai mới là người ngượng hơn.

Tóm lại, cả tôi lẫn Chu Tuấn đều vô cùng gượng gạo.

Bởi vì...

Bùi Hủ tham gia buổi xem mắt của chúng tôi.

Đúng vậy.

Là tham gia.

Bởi tôi giải thích với anh rằng mình không đi xem mắt, chỉ là gặp một người bạn.

Dù sao thì hình tượng hiện giờ của tôi là đang thích anh.

Đã thích anh rồi thì sao có thể đi xem mắt được?

Bùi Hủ chẳng nói chẳng rằng, kéo ngay một chiếc ghế đến ngồi cạnh tôi.

“Nếu vậy thì... chắc không ngại thêm một đôi đũa chứ?”

Tôi cười gượng hai tiếng, vừa điên cuồng nháy mắt với Chu Tuấn vừa đáp:

“Không ngại... đương nhiên là không ngại...”

Có lẽ Chu Tuấn từng hợp tác với Bùi Hủ nên cũng không nói gì nhiều.

Thậm chí còn cùng tôi trò chuyện về Bùi Hủ, nhắc đến vụ làm ăn trước đây hai người tiếc nuối vì không thể hợp tác.

Nào là chuyện trước kia, nào là thủ đoạn quyết đoán, tác phong sấm rền gió cuốn của Bùi Hủ.

Chỉ thiếu nước tâng bốc anh lên tận trời.

Thế nhưng trong suốt bữa ăn, Bùi Hủ lại có vẻ rất kỳ lạ.

Chu Tuấn chuẩn bị sẵn bát nước chấm cho tôi.

Anh liền quay sang, điên cuồng đổ giấm vào bát của mình.

Chu Tuấn đứng dậy múc cho tôi một bát canh.

Anh lập tức gọi nhân viên phục vụ.

“Ở đây có nước mơ chua không?”

Chu Tuấn gắp cho tôi một miếng thức ăn, bảo tôi ăn nhiều một chút.

Anh bỗng lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình:

“Sườn xào chua ngọt gì mà chẳng cho đường vậy?”

...

Chương 6 - Lời Tỏ Tình Chệch Hướng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia