Người xung quanh ta còn cảm động thay ta.
Ai cũng nói thế t.ử đối với phu nhân tình sâu nghĩa nặng.
Chỉ vì con nối dõi nên mới miễn cưỡng thân cận thông phòng.
Thật ra người hắn đặt trong lòng vẫn là ta.
Khi ấy, ta tin thật.
Ngay cả lúc hắn ôm ta vào lòng, ta còn cảm thấy mình được thương yêu.
Nhưng bây giờ, nhìn vẻ mặt thỏa mãn sau khi trở về từ viện Vãn Tình của hắn.
Ta chỉ cảm thấy buồn nôn.
Hắn vừa đến gần, một mùi hương ngọt đến hăng, ngấy đến mục nát liền vờn quanh ch.óp mũi.
Ta không nhịn được nữa, cúi người nôn khan một tiếng.
Mặt Triệu Hành lập tức sầm xuống.
Đợi nha hoàn thu dọn cho ta xong.
Ta mới dựa vào gối, yếu ớt nói:
“Mấy ngày nay tỳ vị ta không yên, thế t.ử vẫn nên nghỉ ở thư phòng thì hơn.”
Ta và Triệu Hành làm phu thê ba năm.
Hắn hiểu nét mặt của ta hơn ai hết.
Hắn nhìn ra sự xa cách và ghét bỏ ta đang cố giấu.
Hắn ngồi xuống bên giường, thở dài.
“Ta đến chỗ Vãn Tình, thật sự chỉ vì chuyện con nối dõi.”
“Nếu nàng để bụng đến vậy… ta đuổi nàng ta đi, mặc nàng ta sống c.h.ế.t bên ngoài, được không?”
Miệng nói vậy, nhưng mắt hắn vẫn không rời sắc mặt ta.
Hắn sợ ta thật sự đồng ý.
Ta biết rõ.
Cho dù ta gật đầu, hắn cũng sẽ âm thầm thu xếp cho Vãn Tình ở bên ngoài, nuôi nàng ta như cất vàng trong nhà kín.
Nghĩ đến đây, ta rốt cuộc không kìm được nữa.
“Bụng ta vô dụng, đáng lẽ đã nên tự xin rời khỏi vị trí này từ lâu. Hay là… chàng cùng ta hòa ly đi.”
Mỗi khi ở gần hắn.
Ta đều nhớ đến gương mặt dữ tợn của hắn trong đời trước.
Ta nhớ đến những ngày bị hắn hành hạ đến không còn hình người.
Ta thật sự không chịu nổi nữa.
Triệu Hành lại như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, giọng trở nên kích động.
“Nàng nói gì vậy!”
“Nàng và ta là phu thê ân ái, sống cùng chăn, c.h.ế.t chung huyệt. Chỉ là không có con thôi, Vãn Tình sinh ra rồi đưa đến cho nàng nuôi là được!”
“Dung Nhi, dù c.h.ế.t ta cũng không buông nàng.”
Sống cùng chăn, c.h.ế.t chung huyệt.
Ngày xưa nghe câu ấy, lòng ta từng mềm như nước xuân.
Bây giờ nghe lại, chỉ thấy lạnh hơn cả lời nguyền.
Đêm đó, ta thức trắng.
Ta nhìn bầu trời ngoài cửa sổ từ đen đặc chuyển sang xanh nhạt.
Đến lúc trời sáng hẳn, ta cũng đã nghĩ thông.
Ngồi chờ c.h.ế.t không thể cứu được ta.
Ta phải tự tìm một con đường sống.
Mà người từng là chướng ngại của ta trong đời trước, lúc này lại chính là người có thể giúp ta.
Trong Tĩnh An Hầu phủ này, ai mong ta rời đi nhất?
Dĩ nhiên là mẫu thân của Triệu Hành.
Cũng chính là Tĩnh An Hầu phu nhân.
Ta thay một bộ xiêm y thanh đạm.
Trong đầu lặng lẽ sắp xếp lại những lời cần nói, rồi đi thẳng đến chính viện.
Vừa gặp bà mẫu, ta liền cúi đầu nhận lỗi.
“Chuyện Vãn Tình, suy cho cùng là tức phụ không chu toàn.”
Ta bày ra vẻ áy náy, giọng cũng mềm xuống.
“Người như thế t.ử, tài mạo phẩm hạnh đều đáng được sánh đôi cùng một danh môn thục nữ tốt hơn, rồi sinh hạ trưởng t.ử dòng chính tôn quý cho Hầu phủ.”
“Là bụng tức phụ không có phúc, tự thấy hổ thẹn, không dám tiếp tục chiếm lấy vị trí bên cạnh quân t.ử. Từ nay về sau, con chỉ mong áo vải trâm thô, nương nơi đèn xanh mõ Phật, yên lặng hết đời.”
Nói xong, ta còn để nước mắt rơi xuống hai giọt.
Bà mẫu nhìn ta, ánh mắt khẽ động.
Những ngón tay cầm chén trà của bà ấy hơi siết lại đến trắng bệch.
Bà ấy vốn hận ta không sinh được con.
Càng hận ta chiếm hết tâm tư của Triệu Hành.
Nhưng thật sự nói đến hòa ly, bà ấy vẫn không khỏi chần chừ.
“Con đã bằng lòng để Hành nhi nạp người, vậy con của thiếp thất ôm về nuôi cũng chẳng khác gì con mình.”
“Hơn nữa con và Hành nhi là phu thê kết tóc, nó sao nỡ để con đi.”
Ta biết lòng bà ấy đã d.a.o động.
Chỉ cần thêm một câu nữa là đủ.
Ta che mặt, nức nở nói:
“Tức phụ chỉ thấy mình có lỗi với trưởng bối, cũng có lỗi với tổ tông Hầu phủ.”
“Con của thiếp thất sinh ra, nói thế nào cũng không thể đẹp mặt. Chẳng lẽ trưởng t.ử của thế t.ử lại phải là thứ xuất hay sao?”
Quả nhiên, câu này chạm đúng vào điều bà ấy kiêng kỵ nhất.
Tĩnh An Hầu gia vốn có một thứ trưởng t.ử tên Triệu Hân.
Hắn do nha hoàn thông phòng sinh ra trước khi bà mẫu vào cửa.
Vì là trưởng t.ử, lại được Hầu gia thương yêu, hắn từng được không ít người trong tộc ủng hộ.
Tuy sau cùng vị trí thế t.ử vẫn rơi vào Triệu Hành.
Nhưng chuyện trong đó cũng từng khiến bà mẫu hao tổn không ít tâm sức.
Bà ấy tất nhiên không muốn con cháu đời sau của Triệu Hành lại lặp lại vết xe cũ ấy.
Bà mẫu trầm mặc rất lâu.
Sau cùng, bà ấy nói:
“Cha mẹ con chưa chắc đã đồng ý.”
Ta thở dài.
“Đời này không có con, con còn trông cậy vào điều gì nữa. Từ lâu lòng con đã nguội lạnh.”
“Trong nhà con không còn tỷ muội chưa xuất giá, thanh danh của con cũng không làm liên lụy ai. Phụ thân mẫu thân con nhất định sẽ hiểu.”
“Chỉ cầu mẫu thân thay thế t.ử ký hòa ly thư. Con sẽ tự chọn một ngày thế t.ử không ở phủ, lặng lẽ rời đi, tuyệt đối không khiến Hầu phủ khó xử.”
Bà mẫu nhìn ta thật lâu.
Cuối cùng bà ấy hỏi:
“Con thật sự nghĩ kỹ rồi?”
Hầu phu nhân nói cần thêm vài ngày suy xét.
Nhưng ta biết, chuyện này hơn phân nửa đã thành.
Trong nhà cao cửa rộng, hòa ly tất nhiên không phải chuyện vẻ vang.
Nhưng nếu nguyên do là ta vô t.ử, tự nguyện xin rời.
Người ngoài cũng chỉ thở dài một câu mệnh ta bạc.
Thanh danh Tĩnh An Hầu phủ chẳng tổn hại bao nhiêu.