Ông ta đang nhìn ta.
Ông ta biết rõ là do ta làm.
Tối hôm đó ta bị phạt quỳ trong từ đường.
Cha sai người áp giải ta vào đây, cửa bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài.
Bài vị tổ tiên nhà họ Trần xếp san sát thành một bức tường lớn, ánh nến đốt sáng choang làm mắt ta đau nhói.
Ta quỳ trên tấm đệm bồ đoàn, đầu gối bị cấn đau điếng.
Cánh cửa khẽ cạch một tiếng.
Trần Thế Vinh bước vào, chốt c.h.ặ.t cửa lại.
“Là con làm."
Ông ta đứng trước mặt ta, bóng người kéo dài thườn thượt.
“Phải."
“Sao con lại quen biết đứa con gái đó?"
“Con tự đi tìm."
“Sao con biết trưởng phòng nha môn tuần phòng sẽ nghe theo lời con?"
“Hứa Minh Chi đã giúp con."
Trần Thế Vinh im lặng hồi lâu.
Ông ta quay người nhìn những bài vị kia, lưng hướng về phía ta.
“An An, con có biết không, từ nhỏ con đã chẳng giống con gái của ta chút nào."
Ta không đáp lời.
“Con không khóc, không quấy, ba tuổi đã biết lý luận với người lớn.
Ta luôn cảm thấy trên người con có một luồng tà khí."
“Con không có tà khí," ta bảo, “Con chỉ là thông minh mà thôi."
Trần Thế Vinh quay người lại.
Ông ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt ta.
Ánh nến chập chờn trên khuôn mặt ông ta, nốt ruồi đen sau tai trái lúc tỏ lúc mờ.
“Con nói thật cho ta biết," ông ta bảo, “Con rốt cuộc là đến đòi nợ hay là đến báo ân?"
Ta nhìn ông ta.
Năm đời rồi, đây là lần đầu tiên có người hỏi ta câu hỏi này.
“Con là người đến để sống," ta bảo, “Cha à, cha để con sống, con sẽ báo ân.
Cha muốn đẩy con vào con đường ch/ết, con sẽ đòi nợ."
Trần Thế Vinh đăm đăm nhìn ta.
Trong đôi mắt ông ta có thứ gì đó đang lay động, giống như ngọn nến bị gió thổi bạt sang một bên.
Sau đó ông ta đứng dậy.
“Con ra ngoài đi."
“Cha."
“Ra ngoài."
Ta đứng dậy bước ra ngoài.
Lúc đi đến cửa thì nghe thấy tiếng ông ta nói vọng từ phía sau:
“Chuyện của Trần Minh bỏ qua đi.
Con cũng không cần phải gả nữa."
Ta khựng chân lại một nhịp.
“Nhưng An An," giọng ông ta thấp xuống, “Đừng để ta phải hối hận vì đã giữ con lại."
Ta đẩy cửa bước vào trong màn đêm tĩnh mịch.
Hứa Minh Chi đã đợi sẵn ở ngoài từ đường.
Thấy ta ra, ông thở phào nhẹ nhõm, đưa cho ta một viên kẹo.
“Thành công rồi chứ?"
“Thành rồi."
Ta bóc vỏ kẹo, “Nhưng chưa xong đâu."
“Cái gì chưa xong?"
Ta ngoảnh đầu nhìn lại ánh sáng hắt ra từ trong từ đường.
“Ông ta sợ ta rồi."
Ta bảo, “Trần lão gia lại đi sợ đứa con gái tám tuổi của mình.
Ông nghĩ xem tiếp theo ông ta sẽ làm gì?"
Khuôn mặt Hứa Minh Chi dưới ánh trăng chợt trắng bệch ra.
Ba ngày sau, Trần Thế Vinh gửi thiếp, đưa ta đến một trường nữ sinh nội trú trên tỉnh lỵ.
“Nó ở nhà hoang dã quá rồi," ông ta nói với mẹ ta, “Gửi ra ngoài cho học quy củ hai năm."
Mẹ ta vừa khóc vừa thu xếp hành lý cho ta, đệ đệ ôm c.h.ặ.t lấy chân ta không chịu buông.
Ta ngồi xổm xuống vỗ vỗ đầu nó.
“Tỷ tỷ sẽ nhanh ch.óng về thôi."
“Thật không ạ?"
“Thật mà."
Ta nháy mắt ra hiệu với Hứa Minh Chi.
Ông đứng bên cạnh cỗ xe ngựa, khẽ gật đầu một cái.
Ta đi rồi.
Nhưng ta biết ta nhất định sẽ trở lại.
Mối nợ năm đời của Trần gia, vẫn chưa tính toán xong đâu.
Trường học trên tỉnh quản lý vô cùng nghiêm ngặt, ban ngày ta lên lớp, ban đêm thức khâu lưng đọc sách, ba năm trời nuốt trọn toàn bộ bài vở của bậc tiểu học.
Hứa Minh Chi mỗi tháng đều đến thăm ta một lần, mang theo tin tức ở nhà.
“Cha con với Đại phòng lại náo loạn một trận nữa rồi, vì chuyện tộc sản."
“Mẹ con thì sao?"
“Thân thể vẫn không tốt, nhưng có đệ đệ con ở đó, cha con đối xử với bà ấy cũng khách khí hơn trước vài phần."
“Trần Minh thì sao?"
Khóe môi Hứa Minh Chi nhếch lên đầy giễu cợt:
“Bị phạt tù hai năm, năm nay vừa mới ra ngục.
Cha gã bỏ tiền ra nên được giảm án.
Ra ngoài xong liền mở một tiệm buôn trên tỉnh lỵ, không dám bén mảng về vùng Trần gia nữa."
“Gã thế nào cũng sẽ trở lại thôi."
Hứa Minh Chi không phủ nhận.
Ông đưa cho ta một tờ báo:
“Cha con dạo gần đây đang dạm hỏi một mối hôn sự."
Ta đón lấy xem thử.
“Trần gia Tam phòng Trần Thế Vinh có thứ nữ tên An An, niên kỷ mười một, thông hiểu thư hương, ôn nhu hiền thục, hiện đang theo học tại trường nữ sinh tỉnh lỵ."
“Ông ta đang chọn rể cho con sao?"
“Không chỉ là chọn rể đâu."
Hứa Minh Chi cúi đầu hớp một ngụm trà, “Ông ấy đang tìm kiếm một Trần Minh thứ hai đấy.
Con phá hỏng một mối, ông ấy vẫn có thể tìm mối thứ hai.
Con ở tỉnh lỵ ba năm nay, ông ấy đã gặp qua sáu gia đình rồi."
Ta gấp tờ báo lại nhét vào túi áo.
“Tết năm nay con sẽ về một chuyến."
“Về sao?
Cha con có cho con về không?"
“Ông ta không cho, con tự về."
Ta bảo, “Đệ đệ năm nay đã năm tuổi rồi.
Chứng hở van tim của nó đến lúc phải tiến hành điều trị giai đoạn hai rồi."
Hứa Minh Chi gật đầu:
“Ta đã bốc thu/ốc cho nó rồi, nhưng phải có người đốc thúc uống thu/ốc đều đặn.
Mẹ con thân thể yếu ớt, không cáng đáng nổi."
Ngày Tết năm đó, ta bắt chuyến xe lửa chạy suốt năm canh giờ để trở về nhà cổ Trần gia.
Chẳng một ai ra đón, ta tự mình tay xách rương bước vào.
Mẹ nhìn thấy ta suýt chút nữa thì ngất lịm đi.
Đệ đệ lao tới ôm chầm lấy ta, nó đã cao lên một khúc lớn rồi.
“Tỷ tỷ!"
Ta xoa xoa đầu nó, nhịp tim rất ổn định, sắc môi cũng bình thường.
Hứa Minh Chi quả thực bốc thu/ốc rất mát tay.
Trần Thế Vinh trốn biệt trong thư phòng không chịu ra.
Ta đặt rương xuống, bước tới gõ cửa.
“Cha, con đã về rồi."