"Chúng tớ cũng có thể không ký mà."

"Anh Dã, cậu đừng lo cho bọn tớ nữa."

"Đúng đấy, cơ hội tốt như thế đổi lại là tớ thì tớ đã nhắm mắt lao lên rồi!"

Nhưng cậu ta nhất quyết không chịu.

Ở độ tuổi đó, tình nghĩa anh em quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Tôi hiểu.

Nhưng tôi càng hiểu rõ hơn, cơ hội hiếm có, thoáng cái là trôi mất.

Thời gian đó còn có một chuyện khác xảy ra.

Danh tiếng của Trì Dã ngày càng nổi như cồn, mỗi ngày có hàng ngàn hàng vạn người từ nền tảng video ngắn tự phát lan tỏa, bắt đầu đào xới những tài khoản mạng xã hội khác liên quan đến cậu ta.

Bức ảnh tôi cùng cậu ta đi ra đi vào bị người ta chụp được rồi đăng lên mạng.

Ban đầu chỉ là vài dòng bình luận tích cực kiểu tình anh em thân thiết tốt đẹp.

Cùng với việc sức hút của Trì Dã ngày càng bùng nổ, chiều hướng dư luận trên mạng cũng bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Một người quản lý tìm đến tôi.

"Trì Dã rất có tiềm năng. Cậu ấy cũng có ý định hợp tác sâu hơn với chúng tôi. Chỉ có điều ở một điểm này chúng tôi đã phát sinh bất đồng."

Người đến mặc vest đi giày da trông rất có dáng vẻ thanh lịch. Lời nói ra cũng vô cùng bài bản chuyên nghiệp, căn bản chẳng hề có chút tình người nào.

"Chúng tôi chỉ cần Trì Dã. Các thành viên khác trong ban nhạc không nằm trong phạm vi xem xét của chúng tôi. Sau khi ký hợp đồng, bản thân Trì Dã sẽ nhận được sự hỗ trợ rất lớn từ công ty chúng tôi, chúng tôi sẽ đo đạc, nâng đỡ, tạo cho cậu ấy một bộ phương án riêng. Cậu ấy sẽ trở thành đỉnh lưu." Người đàn ông quả quyết nói.

Ông ta nhìn tôi, ánh mắt kín đáo nhưng lạnh lẽo.

"Chúng tôi sẽ không hạn chế sự phát triển tình cảm cá nhân của cậu ấy. Cậu ấy có thể tự do yêu đương, cũng có thể có tin đồn tình cảm. Nhưng đối tượng không thể là một người đàn ông."

"…"

Trước khi đến, tôi đã dự đoán hầu hết các tình huống.

Tình huống tồi tệ nhất chẳng qua cũng chỉ là tình huống trước mắt này.

Ông ta đã chuẩn bị đầy đủ, dường như sớm đã tin chắc như đinh đóng cột về mối quan hệ giữa tôi và Trì Dã.

Phán đoán của ông ta hoàn toàn chính xác.

Tôi nghĩ đây cũng là lý do ông ta có thể xuất hiện ở đây.

Ông ta nắm trong tay một quân bài tẩy nhiều hơn người khác.

Quân bài này đồng thời cũng là một lời đe dọa không lên tiếng.

Cậu xem.

Tôi biết bí mật của hai người, cho nên ngoan ngoãn nghe lời đi, đừng tìm cách làm tôi tức giận. Tôi có thể ký với Trì Dã, trao cho cậu ta cơ hội, cũng có thể bóp c.h.ế.t cậu ta ngay từ trong trứng nước, làm cho cậu ta sống mòn cả đời cũng khó làm nên chuyện lớn.

Ánh mắt người đàn ông nhìn tôi rất lạnh nhạt, cho tôi thấy được sự tàn khốc của thực tế cùng sự vô tình của tư bản.

Ông ta không sai.

Tôi cũng không sai.

Tất cả mọi thứ chẳng qua chỉ là một bài toán lựa chọn.

Mọi điều kiện bày ra trước mặt tôi, đến cuối cùng chỉ còn lại một câu hỏi.

Lựa chọn của tôi là gì?

Tôi theo học ngành luật có rất nhiều phương pháp có thể khiến ông ta câm nín không nói được gì.

Nhưng người thực sự câm nín không nói được gì lại chính là tôi.

Tôi lấy danh thiếp, bảo với ông ta sẽ nói chuyện t.ử tế với Trì Dã.

Hôm đó, tôi rất bình tĩnh rời đi.

Nhưng trong vũng nước sau cơn mưa rào phản chiếu bóng lưng đó lại viết đầy sự cô đơn hụt hẫng.

Cùng thời điểm đó, vừa hay khoa có một suất thực tập đối ngoại.

Vì thành tích chuyên ngành luôn vô cùng nổi bật nên giảng viên hướng dẫn nghĩ ngay đến tôi đầu tiên.

"Chắc em cũng nghe tiếng văn phòng luật đó từ lâu rồi. Trong nước, chỉ có trường chúng ta xây dựng mối liên kết với họ, đây là một cơ hội rất tốt. Nhược điểm duy nhất là phải đi nước ngoài, chi phí đi nước ngoài phải tự chi trả, cho nên cô đến hỏi ý em trước."

Đây không chỉ là một cơ hội đi nước ngoài thực tập.

Đây lại càng là một cơ hội trao cho Trì Dã.

Tôi nghĩ, sự chủ động rút lui của tôi sẽ giúp cậu ta đưa ra lựa chọn một cách lý trí hơn.

Thế nên, ngày giảng viên hướng dẫn đến tìm tôi chuyện trò, hầu như tôi chẳng cần suy nghĩ gì đã gật đầu đồng ý.

Từ lúc tôi đồng ý với giảng viên đến khi xuất phát cuối cùng có hai tuần chuẩn bị visa.

Tôi gửi cho người quản lý kia một tin nhắn, ý bảo ông ta hãy tạm hoãn lại một chút.

Sự khuyên ngăn liên tục chỉ làm cho Trì Dã thêm bực bội.

Cậu ta vừa bực bội là rất dễ đưa ra quyết định không mấy lý trí.

Mấy công ty giải trí trước đó chính là bị từ chối như thế.

[Tôi sẽ thử khuyên cậu ấy, cho tôi hai tuần.]

Ông ta đồng ý với tôi. Còn tôi lên kế hoạch cho một chuyến đi du lịch.

"Đi Tây Tạng sao?" Trì Dã hơi kinh ngạc: "Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện đi Tây Tạng?"

"Vì ở đó tín hiệu không tốt. Cảm giác bị lưu lượng đập trúng người sướng đến phát điên rồi đúng không. Dẫn cậu đi lấy lại tinh thần." Tôi nửa thật nửa giả bốc phét.

"Hở." Cậu ta cười một tiếng: "Trần Hoài Tự, tôi phát hiện cái dáng vẻ mồm độc của anh đúng là quyến rũ c.h.ế.t người."

Vì đã có mưu đồ từ trước nên buổi sáng hỏi chuyện, buổi chiều tôi đã đóng gói tha người đi luôn.

Trên tàu hỏa, Trì Dã mang bộ mặt ngơ ngác không hiểu vì sao mình lại ở đây.

Khoảnh khắc tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi xòe lòng bàn tay về phía cậu ta: "Đưa đây, đặt vào đây."

"Tôi nghe điện thoại cái đã."

"Tín hiệu không tốt, tôi nghe hộ cậu."

Cậu ta mang vẻ mặt nghi ngờ: "Anh nghe thì tín hiệu sẽ tốt lên chắc?"

Tôi dùng bàn tay còn lại gõ gõ vào lòng bàn tay: "Ngoan, đưa điện thoại cho tôi."

Cậu ta im lặng chằm chằm nhìn tôi, hai giây sau, điện thoại trong lòng bàn tay tôi liên tục rung lên.

Tôi bắt máy.

"Alô, alô? Anh nói gì cơ…… alô? Chúng tôi đang biểu diễn ở vùng núi, hả? Alô, alô, alô alô? Xin lỗi nhé, ở đây tín hiệu không tốt."