32

Anh làm gì mà tự vật hóa bản thân vậy.

Khóe môi tôi khẽ động: “Bạn gái cũ của anh đang đợi anh đấy.”

Lục Yến như không nghe thấy, hình như thật sự đang tức giận: “Em quậy cái gì vậy.”

“Em...”

Tôi còn chưa nói hết lời.

Tề Tư Na đã gọi tên anh ở phía không xa.

Tôi đứng ở đây có vẻ hơi thừa thãi.

Không ngờ, cổ tay lại bị nắm lấy.

Lục Yến kéo tôi đi lướt qua cô ta.

Cả người anh càng thêm lạnh lùng.

Tôi giống như một món trang sức treo bên hông, bị anh kéo đi.

Tôi cuống quýt nhìn quanh: “Lục Yến, sẽ bị người khác nhìn thấy đấy, anh điên rồi à.”

Bước chân Lục Yến không hề dừng lại: “Đúng là tôi điên không nhẹ.”

Mãi đến bãi đỗ xe.

Tề Tư Na cũng đuổi theo tới nơi, đỏ hoe mắt nhìn lướt qua bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của chúng tôi, giọng nói mang theo âm mũi: “Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, bây giờ lại còn... anh không cần cố ý chọc tức em đâu, em sẽ không bỏ cuộc.”

Lục Yến nghe mà bật cười.

Tề Tư Na lại nhanh ch.óng thu dọn cảm xúc, “Xin lỗi, tôi hơi say xe, có thể phiền cô ngồi ghế sau được không?”

“...”

Cô ta dịu dàng nhìn tôi mà nói câu đó.

Dịu dàng đến mức tôi cũng sắp yêu cô ta luôn rồi.

Không đợi tôi kịp nói gì, người đã bị nhét vào ghế phụ lái.

Làm tôi trông càng thêm yếu thế.

Lục Yến đóng cửa xe, đồng thời liếc Tề Tư Na một cái.

“Say xe thì đừng đi xe.”

“...”

33

Suốt đường đi không ai nói gì.

Đèn đỏ.

Lục Yến dừng xe.

“Tôi không biết cô ấy sẽ tới công ty.”

Tôi ừ một tiếng.

Lục Yến nhíu mày, chờ hai giây, “Không còn gì muốn hỏi nữa à?”

Tôi nghĩ một chút, chuyện của hai người họ, thực ra tôi cũng nghe nói không ít.

Lúc năm nhất đại học Lục Yến quay lại với Tề Tư Na, tôi mới học lớp mười một.

Khi đó tôi từng nghe người quen biết anh nói.

Sinh nhật Tề Tư Na, anh một mình bay về nước, không nói với bất kỳ ai.

Chắc là muốn tạo bất ngờ, nhưng lại bắt gặp Tề Tư Na đi xem phim với người khác rồi mới trở về.

“Không có.” Tôi nói.

Lục Yến nghẹn một hơi trong lòng, như thể bị tôi chọc cho tức không nhẹ: “Nói chuyện của em đi.”

“Chuyện gì?”

“Còn liên lạc với vị đàn anh kia không?”

Anh đang nói tới vị đàn anh tôi thầm yêu.

Tôi cố đè khóe môi đang muốn bật cười xuống: “Có liên lạc.”

Đèn xanh sáng lên.

Một chiếc xe lao v.út đi như mũi tên.

Mang theo cả cơn bực bội.

34

Ngày hôm sau Lục Yến phải họp.

Nhà cũ lại cách công ty rất xa, nên chúng tôi không ở lại qua đêm.

Trên đường về, tinh thần tôi bỗng nhiên không được tốt lắm.

Sợ lạnh, lại buồn ngủ.

Về tới nhà mới phát hiện mình bị sốt.

Cảm mạo đến nhanh thật.

Tôi nhìn anh vắt khô khăn rồi đặt lên trán tôi.

Những đường gân xanh nổi nhẹ trên mu bàn tay anh, thật khiến người ta dễ liên tưởng lung tung.

Tôi dời mắt đi, cả người càng nóng hơn: “Cảm ơn.”

Lục Yến sờ sờ lòng bàn tay tôi: “Khó chịu lắm à?”

Tôi lắc đầu: “Cũng ổn.”

Lục Yến không nói gì, nhìn tôi rồi lại hỏi: “Người đó tốt đến thế sao?”

Chủ đề chuyển quá nhanh.

Đầu óc tôi chậm chạp, cơn buồn ngủ ập tới, khóe môi cong lên: “Ừm, anh ấy tốt lắm.”

“...”

35

Lục Yến từ lâu đã hết cáu rồi.

Anh ngồi ở một bên.

Nhìn người trên giường thật lâu.

Cuối cùng mới đứng dậy.

Ánh mắt đang rủ xuống của anh vô tình dừng lại nơi khe hở của tủ đầu giường, chỗ có một phong thư màu hồng.

Chính là lá thư mà cô nhóc này vẫn tìm, thư tình.

Anh cúi người nhặt nó lên thật chậm.

Là trạng thái đã bị mở ra.

Lén đọc thư của người khác đúng là rất không biết xấu hổ.

Nhưng anh vốn chẳng phải kiểu người cần mặt mũi.

Anh thật muốn xem thử, thằng nhóc kia rốt cuộc tốt đến mức nào.

Đập vào mắt là dòng đầu tiên.

—— Bạn học Lục Yến lớp 12/1, chào cậu.

36

Lá thư tình này, tôi đã suy nghĩ rất lâu mới viết xong.

Đáng tiếc là sau kỳ thi đại học, Lục Yến không đến dự buổi họp lớp cũng không tham gia bữa liên hoan, từ đó không còn xuất hiện ở trường nữa.

Thế nên tôi cũng không gửi đi được.

Tôi đã viết thế này.

—— Bạn học Lục Yến lớp 12/1, chào cậu.

Tớ là Giang Hà lớp 10/3.

Chắc cậu không quen tớ đâu.

Nhưng tớ đã quen cậu từ lâu rồi.

Từ trên bục phát biểu của lễ khai giảng.

Cậu nói sau này cậu sẽ theo đuổi lĩnh vực phát triển trí tuệ nhân tạo.

Thầy giáo hỏi sau này nếu trí tuệ nhân tạo thay thế con người, người bình thường không kiếm được cơm ăn thì phải làm sao, như vậy đâu phải chuyện tốt.

Cậu nói, cậu có năng lực, sẽ mở công ty ở nhiều lĩnh vực, để nhiều người hơn có thể được ăn no.

Cậu biết không.

Tớ muốn trở thành một người giống như cậu.

Tớ thích cậu như vậy.

Thẳng thắn quá nhỉ, cậu đừng cười tớ nhé.

Nghe nói cậu sắp sang Mỹ học đại học rồi.

Tớ cũng ngại làm phiền cậu.

Cũng không dám chủ động làm quen với cậu.

Hy vọng mọi chuyện của cậu đều thuận lợi, học hành thành công, bình an vô sự.

Mặc dù thành tích của tớ bây giờ lúc lên lúc xuống.

Nhưng tớ sẽ cố gắng đuổi theo bước chân của cậu!

Còn nữa.

Dáng vẻ cậu mặc đồng phục học sinh, đẹp hơn người khác gấp một vạn lần!

...

Chương 6 - Lục Tổng, Đến Hạn Ly Hôn Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia