40

Anh siết lấy eo tôi, bế tôi ngồi lên bồn rửa tay.

Tay còn lại nâng mặt tôi lên, nghiêng đầu hôn xuống.

Môi lưỡi quấn lấy nhau, hơi thở càng lúc càng sâu.

Hơi nóng cuồn cuộn.

Thì ra hôn anh là cảm giác như vậy.

Là đỏ mặt tim đập, rung động không thôi.

Không biết đã bao lâu trôi qua.

Lục Yến chậm rãi buông tôi ra.

Bên môi anh vương ánh nước, là của tôi.

Anh khàn giọng hỏi: “Có thể làm không?”

Tôi biết anh kín đáo, nhưng không ngờ anh lại kín đáo tới mức này.

Chuyện kiểu này mà còn hỏi nữa!

Tôi đỏ bừng mặt, muốn đẩy anh ra.

Cổ tay lại bị nắm lấy, mười ngón tay đan c.h.ặ.t.

Anh khẽ nhếch môi, cúi đầu hôn xuống lần nữa.

Từ phòng tắm tới giường.

Đầu gối tôi bị anh chống tách ra.

Trong hơi thở đều là mùi hương dễ chịu thuộc về anh.

Khô cạn.

Dòng suối.

Anh rút tay ra.

Nụ hôn của anh, dày đặc li ti từ sau tai xuống đến cổ.

Trong cơn ý loạn tình mê.

“Lục Yến, anh đừng c.ắ.n...”

“...”

“Đừng xoa...”

...

41

Lăn lộn suốt một đêm.

Sáng ra lại lăn lộn thêm một lần nữa.

Anh còn có cuộc họp quan trọng phải tham dự.

Anh hôn lên giữa trán tôi, bảo tôi ngủ tiếp.

Lần nữa tỉnh dậy đã là giữa trưa rồi.

Đầu óc trống rỗng.

Mặt cũng lại đỏ lên.

Tôi mở điện thoại ra.

Trên màn hình hiện lên.

Khoản tiền kia, đã được chuyển tới tài khoản.

Suýt nữa thì quên mất.

Bản thỏa thuận ký trước hôn nhân ấy, thời hạn một năm, tháng sau là tới rồi.

Anh đúng là cũng tốt thật.

Còn kết toán trước cho tôi nữa.

...

Một cuộc họp của Lục Yến vừa kết thúc, trời cũng sập xuống luôn rồi.

Trong văn phòng có CFO đứng đó, là bạn cùng anh khởi nghiệp.

Lục Yến nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại gọi mãi không được, “Ít nhất cậu cũng phải nói với tôi trước một tiếng chứ.”

Người đối diện mặt đầy vô tội, “Chẳng phải lúc trước cậu nói người ta thiếu tiền, bảo chuyển trước sao, tôi còn cố ý sáng sớm đã làm ngay chuyện này cho cậu rồi đấy.”

“Tôi còn nhắc cậu rồi, lỡ như cô ấy nhận được tiền xong, quay đầu bỏ chạy luôn thì làm sao?”

“...”

42

Không chạy thì giữ lại ăn Tết à.

Tôi ở nhà không nổi nữa.

Bèn tới quán trà sữa của bạn thân giúp một tay.

Người không biết còn tưởng tôi làm hai công việc.

Lúc rảnh rỗi.

Tôi nghĩ tới số dư trong điện thoại.

Lại xoa xoa cái eo đang nhức mỏi.

Cũng không tính là chịu thiệt nhỉ.

Nhưng trong lòng vẫn không ngăn được mà thấy khó chịu.

Bạn thân đưa cho tôi một tờ giấy, “Con nhóc c.h.ế.t tiệt này số tốt thế còn khóc à?”

Tôi hít hít mũi, “Cậu có thấy tớ quá thực tế không?”

“Nếu cậu mà thực tế, thì giờ phải nhe răng ra cười mới đúng.”

Tôi thật sự bật cười.

Là bị cô ấy chọc cười.

Trong sách nói, một cuộc đời tốt đẹp, một người phụ nữ ưu tú, phải mạnh mẽ, phải lý trí, phải chăm chỉ làm việc, tránh xa tình yêu, cẩn thận trong hôn nhân.

Nhưng tôi lúc thì mạnh mẽ, lúc lại đặc biệt cần có người ở bên cạnh, lúc thì lý trí, lúc lại bốc đồng đến mức muốn lật tung cả thế giới.

Nhất là sau khi đi làm, ba mươi ngày thì có hai mươi tám ngày tôi nghĩ tới chuyện nghỉ việc, mặc kệ có nghỉ hay chưa, cứ là nghĩ thôi.

Tôi rất khó thích lại một người nào khác, bởi người tôi thích tốt vô cùng tốt.

Tôi muốn có một kết cục tốt đẹp với người mình thích, như vậy chẳng lẽ không phải là một cuộc đời tốt sao?

Điện thoại để im lặng.

Lúc mở lên, tôi phát hiện có bảy cuộc gọi nhỡ.

Của Lục Yến.

Điện thoại lại gọi tới lần nữa.

Tôi trực tiếp bắt máy, vào thẳng vấn đề: “Bản thỏa thuận ly hôn anh đưa, tôi ký xong rồi, đặt trên bàn ở nhà rồi.”

Lục Yến không vội nói gì, qua mấy giây mới lên tiếng: “Tôi đưa cho em bản thỏa thuận nào cơ?”

“.”

Đúng lúc có khách gọi món.

Tôi cúp máy trước.

Người trước mặt tôi quen biết, là nhân viên của công ty trên lầu.

Anh ta hay tới đây, lại còn rất quen thân, lần nào cũng phải nói thêm với tôi vài câu.

Bạn thân đột nhiên lấy khuỷu tay huých huých tôi.

Ra hiệu tôi nhìn ra ngoài.

Tôi tùy ý ngẩng đầu lên.

Lục Yến đang đứng bên đường dựa vào xe, anh lịch sự không bước vào làm phiền, chỉ nhàn nhã đứng đó đợi tôi phát hiện ra anh.

43

Trong quán bận xong, tôi mới đi rửa tay rồi ra ngoài gặp anh.

“Anh tới đây làm gì?”

Giọng điệu của tôi rất không tốt.

Lục Yến chậm rãi đứng thẳng dậy, “Nếu không tới, bà xã lại chạy mất.” Anh nhìn bộ đồng phục làm việc trên người tôi, “Không mệt à?”

Tôi vô cớ lại nhớ tới tối qua.

Buột miệng nói: “Anh còn không biết ngại mà nói! Khi nào đi Cục Dân chính, tôi lúc nào cũng rảnh.”

Lục Yến như bị điếc, không đáp mà hỏi ngược lại: “Người đàn ông lúc nãy là ai?”

Dòng suy nghĩ của tôi khựng lại.

Tôi nhìn anh hồi lâu, rồi hỏi đầy mất tự nhiên: “Lục tổng, anh có tâm sự gì à?”

Lần này anh không điếc nữa.

Lục Yến bày ra vẻ mặt như thể tôi còn chưa đủ rõ sao, “Không thì sao? Trong thư tình viết là thích, ngoài miệng lại bảo không thích, tôi nghĩ suốt cả đêm, sợ em cho rằng tôi nông cạn, ngày nào cũng nghĩ cách tặng hoa tặng kim cương, em không nhìn ra là tôi đang theo đuổi em à?”

Tôi chớp mắt thật chậm, tiêu hóa lời anh nói.

Có vài món quà, bây giờ vẫn còn đặt trên bàn làm việc của tôi, chưa kịp mở ra.

Không nói rõ được là cảm giác gì.

Giống như cô gái mười bảy tuổi năm ấy, đang điên cuồng đ.á.n.h trống trong tim, từng hồi từng hồi vang dội.

Tôi chậm rãi cau mày, “Anh... tìm được thư tình của tôi, không nói cho tôi biết thì thôi, còn đọc nữa à?!”

“...”

Chương 8 - Lục Tổng, Đến Hạn Ly Hôn Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia