“Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không đem tính mạng cùng vận mệnh của mình giao vào tay bất kỳ ai thêm một lần nữa.”

Sáu tháng sau ngày Lục Hoài Khiêm bị xử trảm, ta chính thức thành hôn với Tạ Lâm Xuyên.

Một ngày trước hôn lễ, hắn vừa từ An Dương vội vã trở lại kinh thành, trên người còn mang đầy bụi đường đã lập tức trèo tường vào Cố phủ.

Khi ấy ta đang thử giá y, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một gương mặt thò ra ngoài cửa sổ, suýt chút nữa theo bản năng cầm kéo đ.â.m thẳng tới.

“Ngươi lại trèo tường nữa sao?”

“Ngày mai chúng ta mới thành thân, hôm nay ta đường đường chính chính đi cửa chính vào thì không hợp quy củ.”

“Chẳng lẽ ngươi trèo tường vào lại hợp quy củ hơn sao?”

Tạ Lâm Xuyên từ ngoài cửa sổ nhảy vào phòng, cười đến vô cùng vui vẻ rồi đặt một chiếc hộp xuống trước mặt ta.

Bên trong chiếc hộp là một miếng ngọc bội đã được mài đến sáng bóng.

Ta chỉ cần nhìn một lần đã nhận ra nó.

Đây chính là miếng ngọc bội mà kiếp trước, khi ta bị lưu đày, Tạ Lâm Xuyên từng đem đi cầm để đổi lấy tiền làm lộ phí điều tra vụ án.

“Ngươi thật sự nhớ chuyện của kiếp trước sao?”

Nụ cười trên gương mặt hắn chậm rãi nhạt đi.

“Ta không nhớ đầy đủ giống như nàng.”

“Từ ba năm trước, ta vẫn thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ.”

“Trong giấc mơ ấy, Cố gia bị tịch biên, nàng mặc một thân áo tù đứng giữa trời tuyết, về sau ta tìm được chứng cứ nên vội vàng chạy tới cứu nàng, nhưng cuối cùng ở bên bờ hồ lạnh chỉ nhặt được cây trâm của nàng.”

Giọng nói của hắn khẽ run lên.

“Ngày Lục Hoài Khiêm tới Cố phủ cầu thân, trong giấc mơ ta lại nhìn thấy hắn đẩy nàng xuống hồ.”

“Sau khi tỉnh lại, ta lập tức chạy thẳng tới Cố phủ.”

“Ta cũng chẳng biết những giấc mơ ấy rốt cuộc là thật hay chỉ là mộng.”

“Ta chỉ biết kiếp này, dù thế nào cũng phải sớm hơn một chút tìm được nàng.”

Thảo nào ngày hôm ấy hắn vội vã đến mức ngay cả cửa chính của Cố phủ cũng chẳng thèm bước vào.

Ta nhìn nam nhân đang đứng trước mặt mình rồi khẽ hỏi: “Nếu ta không trọng sinh, vẫn lựa chọn gả cho Lục Hoài Khiêm giống như kiếp trước thì sao?”

“Vậy ta sẽ chờ đến ngày nàng hối hận.”

“Ngươi định chờ bao lâu?”

“Chỉ cần nàng vẫn còn sống trên đời, rồi sẽ có một ngày ta chờ được.”

“Nếu cả đời ta cũng chẳng hối hận thì sao?”

Tạ Lâm Xuyên im lặng suy nghĩ một lúc.

“Vậy ta sẽ không tới quấy rầy cuộc sống của nàng.”

“Thích một người vốn không có nghĩa là nhất định phải giành người ấy về bên mình.”

“Chỉ cần nàng sống bình an vui vẻ, cuối cùng gả cho ai cũng đều được.”

Ta chợt nhớ tới Lục Hoài Khiêm, người luôn miệng nói rằng mình yêu Thu Đường, nhưng lại vì muốn báo thù cho thứ tình cảm của chính mình mà hủy hoại cuộc đời của không biết bao nhiêu người.

Thật lòng thích một người từ trước tới nay vốn chẳng phải chiếm hữu, càng không phải dùng danh nghĩa tình yêu để bắt tất cả mọi người phải chôn cùng nỗi đau của mình.

Ta chậm rãi khép chiếc hộp lại.

“Tạ Lâm Xuyên.”

“Ừ?”

“Ngày mai nhớ đi vào bằng cửa chính.”

Hắn thoáng ngẩn người, ngay sau đó lại nở nụ cười ngây ngô chẳng khác nào một kẻ ngốc.

“Nàng thật sự đồng ý gả cho ta rồi sao?”

“Hôn lễ đã chuẩn bị xong xuôi hết cả rồi, lúc này ta không gả cho ngươi thì còn có thể gả cho ai?”

Hắn vui mừng nhào tới muốn ôm lấy ta, nhưng lập tức bị cây kéo trong tay ta chặn lại.

“Trước khi thành thân không được làm loạn.”

“Vậy đến tối mai thì có thể sao?”

“Cút ra ngoài.”

Tạ Lâm Xuyên bị ta đuổi thẳng ra ngoài cửa sổ, thế nhưng lúc đáp xuống dưới đất vẫn còn cười đến vô cùng vui vẻ.

Ngày hôm sau, đoàn hồng trang kéo dài suốt mười dặm từ Cố phủ cho tới tận phủ Thừa Ân hầu.

Phụ thân cùng mẫu thân ngồi trên cao đường, huynh trưởng nắm tay ta, sau đó tự tay trao bàn tay ấy vào lòng bàn tay Tạ Lâm Xuyên.

Hắn nắm tay ta rất c.h.ặ.t, giống như sau bao năm cuối cùng cũng giữ lại được một món trân bảo từng thất lạc rồi lại may mắn tìm về.

Trong khoảnh khắc bái đường, ta bỗng nhớ lại đêm tân hôn của kiếp trước.

Khi ấy Lục Hoài Khiêm vén khăn hỉ của ta lên, trong đôi mắt hắn chỉ có thất vọng cùng oán hận.

Ngay từ giây phút ấy, cuộc hôn nhân giữa chúng ta có lẽ đã định sẵn chỉ có thể đi tới một kết cục bi thương.

Giờ đây, khăn hỉ trước mặt ta một lần nữa được người ta chậm rãi vén lên.

Tạ Lâm Xuyên lại ngồi xổm xuống trước mặt ta, vành mắt của hắn không biết từ lúc nào đã hơi đỏ.

“Cố Lệnh Nghi.”

“Cuối cùng ta cũng thật sự cưới được nàng rồi.”

Ta nhìn hắn rồi bật cười: “Nếu sau này ngươi hối hận thì sao?”

“Trên hôn thư đã viết rõ rồi.”

“Toàn bộ gia sản sẽ thuộc về nàng, còn ta tự mình cút ra ngoài.”

“Như vậy chẳng phải ngươi chịu thiệt rất nhiều sao?”

“Không sao cả.”

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

“May mắn lớn nhất trong đời này của ta chính là còn có thể gặp lại nàng thêm một lần nữa.”

Ngoài cửa sổ, đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói náo nhiệt của khách khứa xuyên qua tường viện vọng tới, vừa rộn ràng lại vừa có chút xa xôi.

Kiếp trước ta từng giao cả tính mạng của mình vào tay Lục Hoài Khiêm, còn ngây thơ cho rằng chỉ cần gả đúng cho một nam nhân có tiền đồ thì đời này nhất định có thể vô ưu vô lo.

Mãi tới kiếp này ta mới thật sự hiểu ra.

Bất kể sau này ta gả cho ai hay đem lòng yêu thương ai, người mà ta nên bảo vệ trước tiên và quan trọng nhất vẫn phải là chính bản thân mình.

Tạ Lâm Xuyên có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ thay đổi, cũng có lẽ đến một ngày nào đó lòng người vẫn sẽ khác đi, nhưng ta đã chẳng còn sợ hãi chuyện ấy nữa.

Bởi phía sau ta vẫn còn Cố gia, còn phụ mẫu cùng huynh trưởng, đồng thời cũng còn có sự phán đoán và lựa chọn thuộc về chính bản thân ta.

Ta sẽ không bao giờ vì một nam nhân mà từ bỏ người thân, tôn nghiêm cùng đường lui của mình, càng sẽ không đứng nguyên tại chỗ rồi chờ một người khác tới quyết định vận mệnh của ta.

Nến đỏ trong phòng cứ lặng lẽ cháy mãi cho đến lúc trời sáng.

Tạ Lâm Xuyên dựa bên cạnh ta, thấp giọng hỏi: “Nàng đang nghĩ gì vậy?”

Ta nhìn về phía ánh bình minh đang chậm rãi dâng lên bên ngoài cửa sổ.

“Ta chỉ đang nghĩ rằng kiếp này thật tốt.”

Mối thù của kiếp trước cuối cùng cũng đã được báo.

Phụ mẫu vẫn khỏe mạnh, huynh trưởng cùng tẩu tẩu đều bình an, những đứa cháu của ta rồi cũng sẽ thuận lợi trưởng thành.

Những cuộc đời từng bị Lục Hoài Khiêm hủy hoại cuối cùng cũng đã trở về quỹ đạo vốn thuộc về họ.

Mà người đầu tiên ta cứu được trong kiếp này không phải Thu Đường, cũng chẳng phải Tạ Lâm Xuyên, càng không phải toàn bộ Cố gia.

Người ấy, từ đầu tới cuối, chính là bản thân ta.

HẾT.