Ta nghe xong liền bật cười lớn: “Lục Chân Chân, ngươi cứ việc đi rêu rao khắp nơi thử xem, ta chắc chắn sẽ khiến cho ngươi không còn đất dung thân ở cái Kinh thành này nữa đâu.”

“Người đâu, tống cổ hai mẹ con ả ra ngoài cho ta.”

Mặc Hương viện vốn dĩ nằm khá gần với cửa hậu của phủ, mấy vị bà t.ử lại là hạng người có sức vóc vạm vỡ. Chỉ cần đẩy qua lôi lại vài cái là đã thành công tống khứ hai mẹ con ả ra ngoài cửa viện. 

Chính vào lúc ta đang đắc ý khôn cùng, thì hai vị ca ca tốt của ta lại nghe phong phanh tiếng động mà hớt hải chạy tới. 

Bùi Tấn An trách móc: “Tiểu muội, muội đang làm cái trò gì thế? Muội làm vậy chẳng phải là bắt mẹ con Chân Chân phải ngủ đầu đường xó chợ hay sao?”

Nhị ca Bùi Vĩnh An cũng bước lên phụ họa thêm vào: “Phải đấy, Chiêu Chiêu, đang yên đang lành, muội bắt nạt Chân Chân làm gì chứ.”

Dứt lời, huynh ấy quay ngoắt sang quát mắng mấy vị ma ma: “Tránh ra mau, ai cho phép các ngươi đối đãi với khách khứa như vậy hả, lũ nô tài vô lễ không biết phép tắc kia, quay về ta sẽ bán sạch các ngươi đi cho khuất mắt. Chân Chân à, muội có bị thương ở chỗ nào không?”

Ta tức đến độ bật cười thành tiếng: “Đại ca, nhị ca, hai người chẳng lẽ mù rồi hay sao mà không thấy bọn họ đang bắt nạt mẹ của chúng ta hả?”

Đại ca im lặng không nói nửa lời, còn nhị ca Bùi Vĩnh An thì bao biện: “Đó là ân oán của đời trước, phận làm vãn bối chúng ta tốt nhất là đừng có xen vào.”

Cái thá gì mà bảo không nên xen vào chứ. 

Cơn thịnh nộ của ta lập tức bốc lên ngùn ngụt, ta liền ra lệnh cho các ma ma tống khứ luôn cả hai vị ca ca này ra khỏi phủ cho rảnh nợ. 

Trong lúc đang náo loạn như vậy, giọng nói trầm đục của cha ta đột nhiên truyền đến: “Ồn ào huyên náo cái gì thế, đang làm cái trò gì ở đây hả?”

Cha ta vừa mới tan triều về, đến cả quan phục còn chưa kịp thay ra đã vội vàng chạy thẳng qua đây, hiển nhiên là đã nghe thấy phong thanh chuyện gì đó rồi. 

“Bùi lang.”

Liễu thị vừa nhìn thấy cha ta xuất hiện, lập tức biểu diễn ngay màn ngã khuỵu xuống đất. Rồi sau đó bà ta được cha ta đón lấy, ôm gọn vào lòng một cách vô cùng chuẩn xác. 

“Bùi lang, lệnh ái muốn tống cổ thiếp thân và Chân Chân ra khỏi phủ.”

Liễu thị cất tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết. 

Cha ta liền dùng giọng điệu lạnh lùng hỏi tội ta: “Chiêu Chiêu, con đang làm cái trò gì thế hả?”

Ta đáp lại bằng thái độ bất di bất dịch, không kiêu ngạo cũng không tự ti: “Cái Mặc Hương viện này con đang có việc cần dùng đến.”

Cha ta quát: “Cái Thanh Phong viện của con chẳng lẽ còn không đủ cho con ở sao? Vả lại dẫu có muốn dùng viện t.ử đi chăng nữa thì trên đời này cũng làm gì có cái đạo lý đuổi khéo khách khứa đi như vậy hả.”

Ta bướng bỉnh nghển cổ lên cãi lại: “Nói thật cho cha hay, từ ngày hai mẹ con ả này dọn vào phủ ở, trạch viện nhà ta chưa ngày nào được yên thân, gà bay ch.ó sủa suốt ngày. Con không thích bọn họ, nên định bụng bảo hai mẹ con bọn họ dời chỗ đi nơi khác thôi.”

“Nghịch t.ử, đây là tòa trạch viện của cha con, còn chưa đến lượt con lên tiếng làm chủ đâu nhé.”

Cha ta dìu lấy Liễu thị, lướt ngang qua người ta để đi vào trong phòng. 

“Lát nữa ta sẽ hỏi tội con sau.”

Lời này hiển nhiên là nói cho ta nghe rồi.

Lục Chân Chân nghênh ngang, hợm hĩnh bước qua cạnh ta. Cái miệng ả ngọt xớt, hướng về phía cha ta mà gọi lớn.

“Bùi thúc thúc, người mặc bộ triều phục này trông mới uy vũ, oai phong làm sao.”

“Ồ, thật thế sao?”

Tiếng cười khẽ đầy đắc ý của cha ta truyền lại. Ta nghiến răng ken két quay đầu nhìn lại, trông thấy cha ta cùng mẹ con Liễu thị dắt díu nhau vào phòng. 

Cảnh tượng ấy nhìn qua, trông sống động cứ như thể ba người bọn họ mới thực sự là một gia đình ba người hạnh phúc vậy.

08

Lúc mẹ ta hớt hải chạy đến nơi, đập vào mắt người chính là cảnh tượng Liễu thị đang nằm rạp trong lòng cha ta, khóc lóc t.h.ả.m thiết đến mức ngất lịm đi. 

Ta cũng bước theo vào phòng, vừa vặn lúc mẹ ta đổ gục ra sau, ta liền đưa tay ra đỡ kịp thời. 

Động tĩnh bên ngoài làm kinh động đến hai người đang ở trên giường, Liễu thị bày ra bộ dạng yếu đuối gượng dậy, tiến lên thỉnh an mẹ ta: “Thỉnh an tỷ tỷ, những ngày qua thiếp thân đã làm phiền quý phủ nhiều rồi, giờ thiếp thân sẽ dẫn Chân Chân rời đi ngay lập tức.”

Mẹ ta còn chưa kịp mở miệng thốt ra câu nào thì cha ta đã cuống cuồng lên trước: “Liễu nương, nàng ở Kinh thành này vốn dĩ thân cô thế cô, không nơi nương tựa, nàng còn có thể đi đâu được cơ chứ?”

Liễu thị đưa ánh mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm vào cha ta: “Bùi lang, nơi đây chung quy cũng đâu phải là nhà của thiếp thân, trời cao đất rộng, tổng sẽ có một nơi dung thân cho hai mẹ con thiếp mà thôi.”

Cha ta gạt đi: “Không được đi đâu hết, nơi này chính là nhà của nàng, nàng quyết không được đi đâu cả.”

Liễu thị rơi lệ lã chã: “Nhưng... nhưng thiếp thân năm xưa đã lập lời thề độc trước mặt cha mẹ quá cố, đời này quyết không chịu kiếp làm thiếp, bằng không năm xưa thiếp làm tiểu thiếp cho chàng cũng được vậy, cớ sao lại phải rời khỏi Kinh thành làm gì?”

“Bùi lang, chàng cứ để thiếp đi đi! Đời này đôi ta hữu duyên vô phận, xin hẹn lại kiếp sau thiếp sẽ báo đáp ân tình của chàng.”

Ta đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm, hay cho trò mèo, lại còn bảo không chịu làm thiếp cơ đấy. 

Đây rõ ràng là đang mưu tính ép cha ta phải hưu thê để rước ả vào cửa một cách đường hoàng chứ còn gì nữa. 

“Nàng nói lời xầm bậy gì thế, ta đã có lòng cứu nàng ra khỏi vũng bùn lầy nhơ nhuốc kia thì lẽ nào lại để nàng đi. Nàng không chịu kiếp làm thiếp, ta sẽ đường đường chính chính rước nàng vào cửa với danh phận Bình thê.”

Chương 6 - Lưỡng Vị Kiều Khách - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia