Trình Nghiễn Chi quỳ bên cạnh nàng ta, giữa hai người cách nhau nửa cánh tay.

Suốt từ đầu đến cuối không hề nhìn nhau lấy một lần.

Mẫu thân khóc ngất hai lần, được nha hoàn dìu vào sảnh bên nghỉ ngơi.

Phụ thân đỏ hoe mắt đáp lễ khách viếng.

Thỉnh thoảng ánh mắt ông lướt qua cái bụng nhô cao của ta.

Đôi mắt khẽ d.a.o động, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở lời.

Đêm thứ hai canh linh, mọi người đều đã đi nghỉ.

Trong linh đường chỉ còn lại ta và Khương Vân Thù.

Ánh nến lách tách nhảy múa, bóng sáng chập chờn hắt lên nửa gương mặt nàng ta.

Nàng ta quỳ trước linh vị của tổ mẫu, sống lưng thẳng cứng. Đột nhiên cất tiếng:

"Trước khi tổ mẫu mất... người gọi riêng ta đến."

Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta.

"Người nói… 'Vân Thù, cả đời con quá thuận buồm xuôi gió.'"

"'Thuận lợi đến mức con cho rằng mọi thứ trên đời đều phải thuộc về mình.'"

Giọng Khương Vân Thù rất khẽ như đang tự nói với chính mình.

"'Nhưng trên đời này không có gì là lẽ đương nhiên.'"

"'Thứ con cướp được... rồi sẽ có một ngày phải trả lại.'"

Bấc nến bỗng nổ lách tách, ngọn lửa vọt cao lên một cái rồi nhanh ch.óng lụi xuống.

Khương Vân Thù cúi mắt, hàng mi cong đọng đầy những giọt lệ li ti.

"Người còn nói..."

"'Vân Đường khổ hơn con nhưng nó hiểu hơn con.'"

"'Đến tận bây giờ... con vẫn chưa hiểu.'"

Nàng ta không nói tiếp được nữa, chỉ cúi đầu trán áp vào mép bồ đoàn, đôi vai khẽ run lên.

Ta nhìn tấm lưng cong xuống của nàng ta, bỗng nhớ đến một mùa hè rất nhiều năm trước.

Khi ấy ta khoảng bảy, tám tuổi, Khương Vân Thù chừng mười tuổi.

Hai chúng ta cùng bắt đom đóm trong hậu viện.

Nàng ta chạy nhanh hơn ta, chiếc vợt cũng lớn hơn ta. Chỉ một lúc đã bắt đầy nửa bình đom đóm.

Còn ta bắt suốt cả đêm mới được ba con.

Ta nâng chiếc bình thủy tinh đến khoe nàng ta.

Nàng ta chỉ liếc nhìn một cái, khinh khỉnh cười:

"Ít thế này, thả đi là được."

Rồi nàng ta mở nắp bình, yhả hết đom đóm của ta bay mất.

Ta ngồi xổm trong bãi cỏ khóc rất lâu, nàng ta chê ta ồn ào, bịt tai chạy đi mất.

Đêm ấy trở về phòng, ta phát hiện bên gối có một chiếc bình thủy tinh đầy đom đóm.

Miệng bình được phủ bằng một lớp vải mỏng, ánh sáng xanh nhàn nhạt lập lòe bên trong.

Ta từng nghĩ là nàng mang trả lại.

Sau này mới biết là tổ mẫu lặng lẽ bắt thêm cho ta một bình khác.

Người đã đi rồi, sẽ không còn ai bắt đom đóm thay ta nữa.

Nhưng ta đã biết tự mình đi bắt rồi.

"Vân Đường." Đột nhiên Khương Vân Thù ngẩng đầu, đôi mắt đỏ sưng nhìn ta.

"Tổ mẫu bảo ta...Bảo ta đừng làm phiền muội nữa."

"Người nói muội sống rất tốt. Bảo ta..."

"Tỷ tỷ." Ta cắt ngang lời nàng ta.

"Lời của tổ mẫu, tỷ có nghe không?"

Nàng ta khựng lại.

"Nếu tỷ nghe, vậy từ nay về sau đừng đến tìm ta nữa." Ta nói rất chậm.

Từng câu, từng chữ.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

"Chuyện trước kia ta không còn oán tỷ nữa nhưng ta cũng không muốn gặp lại tỷ."

"Ta đã có con của mình, ta muốn nó được lớn lên thật trong sạch."

"Sống trong những ngày tháng không cần phải tranh giành, cướp đoạt với bất kỳ ai."

Đôi môi Khương Vân Thù run lên, nàng ta muốn nói điều gì đó, cuối cùng chỉ vùi mặt trở lại vào lòng bàn tay, phát ra một tiếng nấc nghẹn trầm thấp.

Ta chống tay lên bồ đoàn, chậm rãi đứng dậy.

Không biết từ lúc nào, Tạ Hoài Bích đã đứng ở cửa, trên tay chàng khoác sẵn một chiếc áo choàng dày.

Chàng bước nhanh đến, nhẹ nhàng khoác áo lên vai ta rồi đỡ lấy cánh tay ta.

Ta dựa vào hơi ấm của chàng, từng bước rời khỏi linh đường.

Tiếng khóc phía sau… dần dần xa khuất.

13

Ngày tổ mẫu được an táng, cuối cùng trời cũng hửng nắng.

Sau trận tuyết, bầu trời quang đãng.

Ánh mặt trời rơi xuống lớp đất vàng còn mới trên phần mộ, mang theo chút hơi ấm nhè nhẹ.

Ta đứng trước bia mộ, chôn chiếc khăn tay thêu cành mai trắng dưới trăng xuống dưới lư hương trước mộ.

Khi còn sống, tổ mẫu thích nhất là hoa mai.

Nghĩa trang này tựa núi, hướng sông.

Ngay nơi đón nắng vừa khéo trồng một rừng mai.

Chỉ một tháng nữa thôi hoa sẽ nở.

Tạ Hoài Bích đỡ ta bước về.

Bước chân ta hơi chao đảo, nhưng lại không thấy mệt.

Đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái như đang đáp lại điều gì đó.

Ta vuốt ve bụng mình, đột nhiên cảm thấy hơn mười năm dài đằng đẵng ấy giống như một giấc mộng lớn.

Trong mộng có một cô bé ngồi xổm dưới hòn non bộ ăn kẹo.

Có một thiếu niên từ khe đá đưa cho nàng một bông hoa dại.

Giấc mộng tỉnh rồi, vị ngọt của viên kẹo vẫn còn nơi đầu lưỡi.

Còn bông hoa dại ấy đã lớn thành cả một khu vườn lựu.

Trên xe ngựa trở về kinh thành, Tạ Hoài Bích bóc một quả quýt đưa cho ta.

Những sợi xơ trắng đều đã được chàng tỉ mỉ gỡ sạch, từng múi quýt căng mọng.

"Tổ mẫu ra đi rất thanh thản." Chàng nói.

Ta c.ắ.n một múi quýt, vị chua ngọt lan dần nơi đầu lưỡi.

"Ta biết."

"Sau này nàng còn về Khương gia nữa không?"

Điều chàng hỏi là Khương gia.

Ta suy nghĩ một lát.

"Những dịp lễ tết, lễ nghi vẫn phải chu toàn nhưng không cần ở lại lâu."

Chàng gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Trong xe ngựa ấm áp dễ chịu.

Ngoài cửa sổ, cánh đồng lướt qua vẫn còn phủ lớp tuyết tàn.

Một màu trắng mênh mang nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Ta tựa vào vai chàng, chậm rãi ăn hết quả quýt ấy.

Vỏ quýt được đặt trên bậu cửa sổ xe, dính vài hạt tuyết còn chưa tan hết.

Dưới ánh mặt trời, nó ánh lên sắc hổ phách dịu dàng.

- Hoàn văn -

8 - Lựu Hoa Chi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia