Ta không tiếp tục để ý đến nàng.
Định một mình suy nghĩ cách giải quyết.
Nhưng sau đó.
Ta lại phát hiện nàng nói, người nàng thích chính là ta.
Nàng vốn vì ta mà đến.
Có trời mới biết lúc ấy ta vui mừng đến nhường nào.
Ta lặng lẽ đi theo sau nàng.
Ghi nhớ sở thích của nàng.
Âm thầm bảo vệ nàng chu toàn.
Khi ấy, ta vẫn cho rằng nàng là nam t.ử.
Ta tìm rất nhiều thoại bản.
Cũng hỏi thăm rất nhiều người.
Ta đã cố gắng hết sức để thuyết phục chính mình.
Nhưng cuối cùng.
Ta vẫn thất bại.
Ta vẫn chỉ thích nữ t.ử.
Ta không thể làm lỡ dở nàng.
Ta phải nói thật với nàng.
Ta lặng lẽ chờ nàng nổi giận.
Chờ nàng phán xét ta.
Nhưng nàng không hề làm vậy.
Nàng nói.
Nàng vốn là nữ t.ử.
Đó là lần đầu tiên trong đời ta vui mừng đến thế.
Thế nhưng sau đó.
Ta mới nhận ra.
Ta là trưởng t.ử nhà họ Thẩm.
Là Nhiếp Chính Vương Bắc Lăng.
Hôn sự của ta vốn chưa từng được tự do định đoạt.
Cớ gì phải kéo cả hạnh phúc của nàng vào đây?
Nàng là một cô nương tốt đẹp đến vậy.
Nhưng ta vẫn phát điên.
Ta quyết định dẫn nàng bỏ trốn.
Thế nhưng nàng đã từ chối ta.
Quả nhiên giống như điều ta lo lắng.
Ta phải hòa thân với chất t.ử nước Lê.
Ban đầu ta định vứt bỏ tất cả.
Nhưng Hoài An nói.
Chất t.ử ấy chính là A Ly.
Ta vui mừng khôn xiết đi thành thân.
Dành cho nàng một hôn lễ tốt đẹp nhất.
Thế nhưng vào đêm tân hôn.
Khi ta vén khăn trùm đầu lên.
Một gương mặt giống hệt A Ly hiện ra trước mắt.
Nhưng nàng ấy tuyệt đối không phải A Ly.
Ngoại truyện 4 – Phu thê giả
Nàng nói.
Nàng là A Lưu.
Là tỷ tỷ của A Ly.
Đêm ấy, chúng ta trò chuyện suốt một đêm về những chuyện liên quan đến A Ly.
Ta nói với nàng.
Ta muốn đi tìm A Ly.
Nàng lại nói.
A Ly sinh ra đã mang khí chất đế vương.
Nàng sẽ không cho phép ta hành động theo cảm tính.
Nếu A Ly đã lựa chọn rời đi...
Vậy ắt hẳn nàng đã có sự sắp xếp của riêng mình.
Có lẽ điều duy nhất chúng ta có thể làm.
Chính là tôn trọng quyết định ấy.
A Lưu hỏi ta:
“Ngài thật sự có thể giao toàn bộ gia nghiệp cho Thẩm Hoài An, từ bỏ thân phận Nhiếp Chính Vương sao?”
Có.
Ta có thể.
Nhưng không phải bây giờ.
Mọi chuyện đều phải được chuẩn bị chu toàn.
Nếu không.
Người chịu khổ không chỉ có mình ta.
Cũng không chỉ có nhà họ Thẩm.
Không chỉ có Bắc Lăng.
Mà còn là lê dân bách tính trong thiên hạ.
Ta chỉ có thể chờ.
Chờ một thời cơ thích hợp.
Ta và A Lưu lập ra ba điều ước định.
Trở thành phu thê trên danh nghĩa.
A Ly rất yêu thương tỷ tỷ của mình.
Vậy ta sẽ thay nàng bảo vệ A Lưu thật tốt.
A Lưu rất nhanh đã thích nghi với cuộc sống tại Bắc Lăng.
Nàng cũng gặp lại một vị tiểu tướng quân từng quen biết khi còn ở nước Lê.
Vị tiểu tướng quân ấy là một người si tình.
Đã chờ A Lưu tròn 12 năm.
12 năm sau.
Hoàng đế Bắc Lăng thân chính.
Ta và A Lưu cùng nhau giả c.h.ế.t rời đi.
Nàng hỏi ta định đi đâu.
Ta nhìn về hướng nước Lê.
Nghe nói.
A Ly vẫn chưa thành hôn.
Một nơi nào đó trong lòng ta chợt rung lên.
“Nhưng nghe nói nữ hoàng nước Lê thích nữ t.ử.”
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán.
Hả?
Nàng lại thích nữ t.ử sao?
Vừa hay.
Ta nghe nói trong cung nàng đang tuyển cung nữ.
Lại còn là cung nữ cận thân.
Cận thân?
Cận thân đến mức nào?
Mặc kệ.
Ta đi thay một bộ y phục trước đã.
Cái gì?
Còn phải thoa son điểm phấn?
Gương mặt của bổn vương thế này còn cần thoa son sao?
Được rồi, được rồi.
Nhập gia tùy tục.
A Ly.
Ta đến đây.
(Hết).