Đối phương lên tiếng.

Tôi vẫn gãi đầu suy nghĩ.

Trông rất quen, nhưng tôi thật sự quên mất cô ấy là ai.

“Tớ là Tần Vi đây, cậu quên rồi à? Hồi cấp ba chúng ta học cùng lớp.” Tần Vi nói.

Lúc này tôi mới nhớ ra tên cô ấy.

Cũng không thể trách tôi không nhận ra. Hồi còn đi học, cô ấy rất dịu dàng ít nói, để mái tóc ngắn ngang vai, nhìn ngoan ngoãn vô cùng.

Còn bây giờ môi đỏ rực, tóc xoăn bồng bềnh, thật sự rất khó nhận ra.

Hồi đó Thẩm Dịch Minh đứng nhất, cô ấy đứng nhì, lần nào cũng như vậy.

Dù tôi thi tốt đến đâu cũng chỉ có thể đứng thứ ba.

Thẩm Dịch Minh lúc nào cũng bảo đầu óc tôi chắc chắn bị gỉ sét rồi, nếu không sao thi kiểu gì cũng chẳng vượt nổi Tần Vi.

Tần Vi kể với tôi rằng không chỉ cấp ba cô ấy và Thẩm Dịch Minh học cùng trường, mà lên đại học cũng vậy.

Tính cô ấy khá trầm, khả năng thích nghi với những điều mới cũng chậm, nên hồi đại học Thẩm Dịch Minh đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều.

Sau khi tốt nghiệp, Thẩm Dịch Minh trở về tiếp quản sự nghiệp của gia đình, vì vậy cũng mời cô ấy đến ngôi trường này làm việc.

Cứ như thế, hai người vẫn luôn qua lại với nhau cho đến tận bây giờ.

Nghe Tần Vi kể xong, trong đầu tôi lập tức hiện lên bốn chữ:

“Thanh mai trúc mã.”

Chúng tôi đang nói chuyện thì Thẩm Dịch Minh trở về.

Nhìn thấy tôi, anh sững ra một thoáng.

“Sao em lại tới đây? Hôm nay Mạnh Khâu đâu có học thêm?” Thẩm Dịch Minh hỏi tôi.

Tần Vi quay sang nhìn tôi, trên mặt vừa nghi hoặc vừa hiện rõ vẻ hóng chuyện.

Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác xấu hổ đến mức có thể dùng ngón chân đào ra cả căn hộ ba phòng ngủ là thế nào.

“Tôi chỉ thấy Mạnh Khâu dạo này hơi rảnh, nên muốn hỏi anh xem có cần mua thêm bài tập ngoài giờ cho nó không.”

May mà đầu óc tôi nhanh nhạy, vội vàng nghĩ ra một cái cớ.

“Vốn dĩ học cấp ba đã áp lực rồi, người lớn chúng ta đừng tạo thêm áp lực cho bọn trẻ nữa. Với lại bên ngoài trời nóng thế này, em không cần phải đích thân chạy đến đây, gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi là được.”

Thẩm Dịch Minh lại nói.

Tôi nhìn anh, rồi lại nhìn Tần Vi.

Thật ra anh không cần phải nói rõ đến mức ấy đâu.

“Tôi biết rồi.”

Giọng tôi nhỏ đến gần như không nghe thấy.

Tần Vi đứng dậy đi về phía Thẩm Dịch Minh, giơ tập tài liệu trong tay lên.

Thẩm Dịch Minh mời cô ấy đến ngồi trước bàn làm việc của mình.

Nhìn là biết hai người chuẩn bị bàn công việc.

“Tôi không còn việc gì nữa, tôi về trước đây.”

Giọng tôi không lớn, vừa đủ để mọi người đều nghe thấy.

Tần Vi vẫy tay chào tôi.

Thẩm Dịch Minh chỉ khẽ nhíu mày.

Không đợi anh lên tiếng, tôi đã bước ra khỏi văn phòng riêng của anh.

May mà tôi gặp Tần Vi trước.

Nếu không thì xấu hổ ch//ết mất.

Tôi đi về phía cổng trường, điện thoại chợt nhận được một tin nhắn.

Thẩm Dịch Minh: [Chiều nay tôi không có tiết. Em đợi tôi ở phòng bảo vệ nhé, tôi sắp xong rồi, lát nữa cùng về.]

9

Đương nhiên tôi không đợi anh.

Chuyện này tuyệt đối không thể đợi được.

Lỡ để Tần Vi hiểu lầm thì sau này anh lại phải bước vào con đường truy thê hỏa táng tràng mất.

Tôi ỉu xìu trở về nhà.

Đến tối cũng chẳng có khẩu vị ăn uống.

Mẹ tôi không nhịn được hỏi:

 “Chẳng phải con nói đi tìm thầy Thẩm sao? Sao thế? Tỏ tình bị từ chối rồi à?”

Mẹ tôi đúng là biết cách đ.â.m vào tim con gái.

“Mọi người đều nói thầy Thẩm là bạn trai của cô Tần. Nếu cô út thật sự chạy đi tỏ tình với thầy Thẩm thì đúng là tự mình đa tình rồi.”

Mạnh Khâu đang ăn cơm bỗng nhiên lên tiếng.

“Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng xen vào.”

Tôi gắp một cái đùi gà nhét thẳng vào miệng nó.

Trước đây cũng có nghe nó nói Thẩm Dịch Minh và Tần Vi có gì với nhau đâu.

Nó mà nói sớm, tôi cũng chẳng đến mức phải chạy tới trường một chuyến thế này.

10

Bạn thân nghe nói tôi còn chưa kịp mở miệng hỏi gì thì mọi chuyện đã kết thúc.

Nửa đêm cô ấy kéo tôi đến quán bar uống rượu.

“Đồ đàn ông ch.ó má, bên cạnh rõ ràng đã có một đại mỹ nhân rồi mà còn chạy đến trước mặt tôi làm mấy chuyện mập mờ, khiến tôi hiểu lầm.”

Nghĩ đến cảnh Thẩm Dịch Minh ép tôi vào cửa văn phòng, rồi lại nhớ tới lúc anh đưa tay khẽ chạm vào ch.óp mũi tôi, tôi tức đến nghiến răng.

“Đúng đấy, quả nhiên đàn ông càng đẹp trai càng tồi.”

“Chẳng phải Thẩm Dịch Minh cho cậu năm mươi nghìn sao? Dùng tiền của anh ta gọi 16 nam phục vụ đi, cậu 8 người, tớ 8 người.”

Bạn thân tôi đúng là dám nói thật.

Mà tôi cũng thật sự dám làm.

Chẳng bao lâu sau, trước mặt chúng tôi đã có hai hàng nam phục vụ mặc đồng phục vest đứng ngay ngắn.

Khung cảnh đẹp mắt như vậy lập tức thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.

Nhiều trai đẹp như thế, người thì bóp chân cho tôi, người thì xoa vai, người rót rượu, còn có người đích thân đút rượu cho tôi uống.

Bạn thân cầm điện thoại của tôi quay video rồi đăng lên vòng bạn bè:

[Đây mới là thứ phụ nữ chúng ta vất vả cả ngày xứng đáng được ngắm.]

Bố mẹ tôi đã ngủ, nhưng anh trai và chị dâu lại là cú đêm, hai người lập tức bình luận dưới video hỏi tôi đang làm gì.

Tôi nói tôi đang hưởng thụ.

“Hừ, dùng tiền của tôi gọi trai đẹp đến hưởng thụ?”

Gương mặt Thẩm Dịch Minh đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt tôi.

Tôi vốn chưa say, vừa nhìn thấy anh liền giật b.ắ.n cả người.

Nghề nghiệp của Thẩm Dịch Minh nghiêm túc như vậy, thế mà anh cũng đến quán bar sao?

Tôi lập tức chỉ tay về phía bạn thân.

“Mấy người này đều là cậu ấy gọi.”

Bạn thân tôi liếc nhìn người đàn ông đứng sau lưng Thẩm Dịch Minh.

Không ngờ bạn trai cô ấy lại đi cùng anh.

Cô ấy áy náy nhìn tôi một cái, sau đó đẩy luôn mấy nam phục vụ bên cạnh mình sang phía tôi.

Chương 5 - Lưu Manh Gia Truyền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia