Từng lá thư tình được lấy ra, trải hết lên mặt bàn.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Đúng là xử t.ử công khai mà.
Tôi lập tức kéo anh lại.
“Đừng mở nữa.”
Nhưng Thẩm Dịch Minh không dừng tay.
Cho đến khi mở một lá thư trong số đó, khóe môi anh khẽ cong lên.
“Tìm thấy rồi.”
Hóa ra anh đang tìm một lá thư tình.
Tôi trời sinh thích hóng chuyện, đến chuyện của chính mình cũng không nhịn được mà muốn hóng.
Tôi lại ghé đầu tới.
Lá thư này không giống những lá thư tình khác.
Những lá khác đều là mấy câu tán tỉnh sến súa tôi chép trên mạng.
Còn trong lá thư này, tôi đã viết:
“Thẩm Dịch Minh, cậu có thể làm bạn trai của tớ không?”
14
Lúc viết lá thư tình này, tôi vừa bị giáo viên toán mắng cho một trận.
Bởi vì tình trạng học lệch của tôi thật sự quá nghiêm trọng.
Thẩm Dịch Minh đột nhiên tìm đến giáo viên toán, nói rằng anh là bạn cùng bàn của tôi, việc tôi học toán kém anh cũng có trách nhiệm.
Anh chủ động nói mình sẵn lòng phụ đạo toán cho tôi.
Lúc ấy giáo viên toán mới chịu tha cho tôi.
Tôi cũng chẳng nhớ khi đó mình thật lòng rung động hay chỉ vì quá cảm động mà sau này đã viết lá thư ấy.
Tóm lại, nó không phải một trò đùa.
Nhưng tôi chưa từng đưa nó cho anh, vẫn luôn kẹp trong sách giáo khoa toán.
Sau đó nó lại biến mất.
Tôi đã tìm rất lâu mà chẳng thấy.
Hóa ra là bị anh lấy đi.
15
Thẩm Dịch Minh nói với tôi rằng năm đó tất cả những lá thư tình này đều bị giáo viên tịch thu.
Ban đầu cô Trương định gọi phụ huynh, nhưng chính anh đã chủ động tìm đến cô.
Thẳng thắn thừa nhận rằng anh thích tôi.
Nhưng khi ấy chúng tôi đều còn nhỏ.
Những rung động tuổi thanh xuân giống như một cơn gió, thổi qua rồi có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Vì thế anh chủ động giao ra lá thư mà mình đã lén cất giữ.
Đồng thời hứa sẽ không yêu sớm với tôi, mà sẽ giúp tôi tiến bộ trong học tập.
Cô Trương đồng ý, cũng hứa sẽ giúp anh giữ lại những lá thư tình này.
“Bạn học Mạnh Doanh, lá thư tình này bây giờ còn tính không?”
Giọng nói của Thẩm Dịch Minh kéo tôi trở về với thực tại.
Tôi cảm thấy hai má mình nóng bừng.
Nếu trước mặt có một tấm gương, chắc chắn tôi sẽ nhìn thấy cả khuôn mặt mình đỏ rực.
“Nếu vẫn còn tính thì không cần trả lời, ôm tôi một cái là được.”
Thẩm Dịch Minh lại nói.
Gió từ điều hòa vừa hay thổi tới từ phía sau anh, mang theo hương nước hoa nhàn nhạt trên người anh lướt qua ch.óp mũi tôi.
Tôi nghi ngờ men rượu tối qua vẫn chưa tan hết.
Bởi vì chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi thật sự bước tới ôm anh.
Tim tôi đập rất nhanh.
Tim Thẩm Dịch Minh còn đập nhanh hơn.
Anh lập tức vòng tay ôm lấy tôi, thân người hơi nghiêng sang một bên. Luồng gió từ điều hòa thổi tới, cuốn tất cả những lá thư tình trong chiếc hộp bay tung lên.
Rơi đầy mặt đất.
“Tôi chỉ cho anh cơ hội theo đuổi tôi thôi nhé, chứ chưa đồng ý để anh làm bạn trai tôi ngay đâu.”
“Tôi biết.”
“Vậy nên từ giờ trở đi, đổi lại sẽ là tôi viết thư tình cho em.”
16
Kể từ đó, Mạnh Khâu trở thành chim bồ câu đưa thư, ngày nào về nhà cũng giao cho tôi một lá thư.
Ai bảo nó khiến tôi hiểu lầm Tần Vi là bạn gái của Thẩm Dịch Minh chứ.
Trên mỗi phong bì đều có dấu sáp tinh xảo, lá thư nào cũng giống như một món quà được chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Tôi đặt tất cả những lá thư mình nhận được cùng với những lá thư năm xưa từng viết cho anh.
Những lá thư tình cách nhau 7 năm, cuối cùng cũng đã nhận được hồi âm.
Thẩm Dịch Minh: [Xuống lầu đi, anh đưa em đi hẹn hò.]
Tôi mở cửa sổ.
Thẩm Dịch Minh ôm một bó hoa đứng dưới lầu, vest chỉnh tề, khóe môi cong lên ý cười.
Giữa ánh hoàng hôn màu cam, tình yêu dịu dàng hiện rõ nơi đáy mắt anh.
(Hết)