"Nếu thực sự quan tâm đến nó thì bao nhiêu năm qua bà đã có vô số cơ hội đón nó về rồi!"

​Mẹ ruột tôi vẫn không chịu từ bỏ:

"Dù sao nó cũng là do tôi sinh ra... tôi vẫn không lỡ..."

​"Nói phét!" Cậu tôi quát lên, mặt tức đến đỏ bừng.

"Là cô không lỡ dứt bỏ đứa con, hay là không lỡ dứt bỏ số tiền nó kiếm được sau này, trong lòng cô tự biết rõ nhất!"

"Nếu cô còn tiếp tục tính toán kiểu đó thì từ nay về sau nơi này cũng không còn là nhà ngoại của cô nữa!"

​Mẹ ruột tôi sững sờ, không tin nổi vào tai mình khi nhìn cậu. Cậu vốn hiền lành, lại lớn hơn bà ta mấy tuổi nên trước giờ luôn nhường nhịn em gái.

​Bà ta l.i.ế.m môi, đem chút hy vọng cuối cùng đặt lên người tôi:

"Bé Ba à, trước đây là do mẹ sai. Bây giờ mẹ nhận lại con cũng là muốn giảm bớt gánh nặng cho cậu con thôi."

"Mẹ và bố con sẽ lo sinh hoạt phí đại học cho con. Anh cả con thì ôm máy tính không kiếm ra tiền, anh hai lại chuẩn bị thi cao học, áp lực trên vai cậu mợ con nặng lắm."

​Tôi cười nhạo: "Thế còn tiền học phí thì sao?"

Mẹ ruột gượng gạo: "Học phí thì chẳng phải có thể vay vốn sinh viên sao?"

​Mọi người xem, bà ta đã tính toán chi li đến mức nào. Mỗi tháng chỉ cần bỏ ra vài trăm tệ tiền sinh hoạt phí là có thể đổi lấy cả nửa đời sau của đứa con gái học đại học làm trâu làm ngựa cho bà ta, hời quá còn gì!

​Anh lớn nhíu mày: "Ai bảo tôi không kiếm được tiền? Mọi người chờ chút."

​Nói rồi, anh đi vào phòng ngủ, xách ra một chiếc cặp sách rồi rút từ bên trong ra 5 cọc tiền mệnh giá 100 tệ mới tinh, tùy tiện ném lên chiếc khăn trải bàn nhựa màu đỏ.

​Anh ngầu đét lên tiếng:

"Lưu Quang (Anh hai), em cứ yên tâm mà thi cao học."

"Còn Lưu Châu, tiền học phí và sinh hoạt phí đại học của em, để anh lo!"

​Năm vạn tệ chứ đâu phải số tiền nhỏ! Cả gian phòng chìm vào yên lặng tuyệt đối.

​Mẹ ruột tôi nhìn đống tiền đỏ ch.ói trên bàn mà nuốt nước bọt ừng ực. Mợ cầm cọc tiền lên sờ thử thật giả, ngơ ngác hỏi: "Mày lấy đâu ra lắm tiền thế này?"

​Anh lớn nhún vai: "Con đã bảo với mọi người từ trước rồi mà, con viết tiểu thuyết kiếm tiền thật đấy."

​Trước đây anh lớn từng đưa tiền sinh hoạt phí cho mợ, nhưng mợ lại nghĩ anh cố sĩ diện nên chỉ lấy số tiền anh tích góp từ hồi làm ở xưởng.

​Nước mắt mợ bỗng rơi xuống chớp mắt:

"Được, tốt lắm... Chuyện học hành của em trai em gái không cần đến tiền của mày. Số tiền này mợ cất đi cho mày, sau này dùng để mua nhà cưới vợ."

​Mợ thu gom đống tiền lại, ánh mắt mẹ ruột tôi cứ dán c.h.ặ.t theo cọc tiền. Khi mợ đi vào phòng, mẹ ruột tôi cũng lấm lét đi theo, nở nụ cười nịnh hót:

"Chị dâu, chị dâu ơi... Em đang định xây cho thằng Vĩ căn nhà..."

​Mợ dừng bước, lạnh lùng nhìn bà ta:

"Ai là chị dâu của chị? Tôi không có đứa em gái trơ trẽn như chị."

"Số tiền này là vốn liếng cưới vợ của thằng Tài, không một ai đừng mong cướp mất một xu nào từ tay tôi!"

​Đoán chừng mợ đã cất kỹ đống tiền, tôi đẩy cửa bước vào. Mợ đang vừa chải đầu vừa lau nước mắt.

​Tôi đứng ở cửa, ngón tay xoắn vào nhau: "Con xin lỗi mợ..."

​Mợ tuy bình thường to tiếng, tính tình nóng nảy nhưng thực chất lại là người rất sĩ diện. Mợ chưa bao giờ than nghèo kể khổ với ai, càng không bao giờ la lối khóc lóc lăn lộn ngoài đường. Hành động vừa rồi của mợ thực sự là đã tự hạ thấp bản thân vì tôi.

​Mợ quay lưng lại, dùng dây thun buộc tóc lên. Khi quay đầu lại, mặt mợ đã không còn giọt nước mắt nào. Mợ huấn thị tôi bằng giọng điệu hung hăng:

"Đối phó với loại người như cô mày thì phải lấy độc trị độc! Mày nói đạo lý với nó chẳng có tác dụng gì đâu!"

"Mợ nuôi mày bấy lâu nay, nếu mày mà mềm lòng đi giúp nó nuôi con trai thì mợ tát cho mày vỡ mặt, biết chưa?"

​Nước mắt tôi rơi xuống không ngừng: "Con biết rồi ạ."

​"Khóc cái gì mà khóc, ngày đại hỷ mà!" Mợ lấy tay áo lau nước mắt cho tôi, rồi tự xoa đôi mắt đỏ ngầu của mình. "Đừng khóc nữa, gia đình họ Tống nhà mình từ nay về sau chỉ toàn ngày lành thôi."

"Bọn họ ai nấy rồi cũng sẽ phải thèm muồng."

​Mợ xoa đầu tôi: "Thi đại học xong rồi, tóc này từ nay nuôi dài ra nhé. Con gái con lứa để tóc dài vẫn đẹp hơn."

​Mợ khóa hai ổ khóa trên cửa phòng rồi dẫn tôi quay lại bàn tiệc.

​14

​Lúc này anh lớn đã bị mấy bà cô trong làng quây kín:

"Chơi máy tính mà cũng ra tiền cơ à?"

"Rốt cuộc một tháng kiếm được bao nhiêu thế?"

"Con trai tôi học xong cấp hai, có làm được trò này không?"

"Lưu Tài ơi, bên nhà ngoại tôi có đứa cháu gái 22 tuổi, tốt nghiệp cao đẳng, xinh lắm, để tôi giới thiệu cho cậu nhé!"

"Tôi cũng có đứa cháu gái 20 tuổi làm giáo viên mầm non, điều kiện tốt lắm đấy!"

​Anh lớn cao 1m75, nặng 65kg, đứng giữa một đám phụ nữ trông vô cùng nhỏ bé và bất lực. Mấy bà cô vẫn không ngừng tranh nhau giới thiệu con cháu họ hàng xa b.ắ.n đại bác không tới.

​Lúc này, anh lớn đẩy đẩy gọng kính, hạ thấp giọng nói:

"Thực ra con có bạn gái rồi."

​"Cái gì?!" Mợ tôi hét lên một tiếng như sấm đ.á.n.h ngang tai.

​Bạn gái của anh lớn là người anh quen trong nhóm tác giả. Cô ấy là tác giả bán thời gian, chuẩn bị lên năm tư đại học.

​Mợ nghi ngờ: "Mày có bị người ta lừa không đấy? Cô ta có bắt mày mua trà không?"

(Trước đây trong làng có một anh chàng yêu qua mạng bị bạn gái lừa mua hơn 100 cân trà hết năm sáu vạn tệ rồi chia tay, nên người trong làng đều truyền tai nhau bạn gái bán trà là không thể lấy).

​"Không có đâu ạ, chúng con gọi video và gặp nhau rồi. Con còn có ảnh thẻ của cô ấy nữa."

​Anh lấy từ trong ví ra một tấm ảnh thẻ. Cô gái trong ảnh nhìn rất trong sáng, khi cười hiện ra hai má lúm đồng tiền, đôi mắt sáng long long. Mấy bà cô tiếc hùi hùi, biểu cảm như vừa đ.á.n.h mất cả đống tiền. Nhưng rõ ràng ngay trước đó, họ vẫn coi thường anh lớn, nghĩ anh là kẻ vô dụng ăn bám ở nhà.

​Sau này tôi mới biết đến một từ rất hợp với anh lớn: hướng nội, sợ xã hội. Anh nhìn vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói, thực ra là vì anh không giỏi và cũng không thích giao tiếp với người khác. Hầu hết thời gian anh đều đắm chìm trong thế giới tưởng tượng của riêng mình.

​Trong những năm học đại học, vô tình tôi mới biết được b.út danh của anh. Anh là một tác giả chuyên viết truyện điền văn nông thôn, lượng người hâm mộ không hề nhỏ. Những bộ truyện về thần y nông thôn, thầy phong thủy nông thôn của anh rất được ưa chuộng, bảo sao lại kiếm được nhiều tiền như thế.

​Bữa tiệc kết thúc, khi mẹ ruột tôi ra về vẫn còn giả vờ giả vịt:

"Bé Ba à, con đừng hiểu lầm mẹ, mẹ vẫn luôn quan tâm đến con mà."

​Bố đẻ thì nghiến răng nghiến lợi:

"Đồ vô ơn, ngày trước đáng ra phải dìm c.h.ế.t mày trong hố phân cho xong!"

​Tôi mỉm cười nhẹ nhàng:

"Đáng tiếc là con vẫn sống, lại còn sống rất tốt. Sau này con sẽ ngày càng tốt hơn nữa, và sự tốt đẹp đó hoàn toàn không liên quan gì đến hai người."

​Bố đẻ tôi tức đến suýt ngất.

​Chị cả tỏ thái độ không đồng tình:

"Bố mẹ cũng có cái khó của họ, em cũng phải thông cảm cho họ chứ."

​Tôi hỏi chị: "Bây giờ nhà nước cho phép sinh con thứ ba chưa?"

​Chị khẽ thở dài: "Dù sao cũng phải sinh lấy một đứa con trai, nếu không thì chị không biết ăn nói thế nào với chồng và bố mẹ chồng."

​Hai đứa cháu gái mặc quần áo cũ rích, lén lút nhìn tôi với vẻ sợ hãi. Đứa con gái lớn của chị trạc tuổi tôi hồi 4 tuổi.

​Tôi hỏi chị cả:

"Năm con 4 tuổi, chị dẫn con vào núi nhặt xác ve, sau đó hai chị em lạc mất nhau. Chị trở về nhà mà không thấy con, tại sao chị không quay lại tìm con?"

​Chị cả ngập ngừng:

"Có chuyện đó sao? Chị không nhớ nữa!"

​Mọi người xem. Họ gieo cho bạn nỗi đau khắc cốt ghi tâm, gieo cho bạn sự sợ hãi suốt đời không quên, nhưng rồi lại nhẹ nhàng thốt ra một câu: Chị không nhớ nữa.

​"Nhưng em nhớ rất rõ." Tôi khẽ nói, "Nếu em ở lại nhà họ Trương, có lẽ em đã c.h.ế.t trong khu rừng năm 4 tuổi, c.h.ế.t vì trận sốt cao năm 7 tuổi, c.h.ế.t trong trận mưa rào năm 10 tuổi..."

"Nhưng chắc chắn một điều, em sẽ không thể nào đứng ở đây với tư cách là một sinh viên đại học."

"Chị cả, đừng tự lừa mình lừa người nữa. Rốt cuộc họ có yêu thương những đứa con gái như chúng ta hay không, trong lòng chị tự biết rõ nhất mà đúng không?"

​15

​Có lẽ chị cả là con gái đầu lòng nên từng nhận được chút tình thương. Nhưng tôi — đứa con gái thứ ba — thực sự chưa bao giờ được yêu thương dù chỉ một lần.

​Khi chị cả ra về, sắc mặt chị không được tốt cho lắm.

​Mặc dù anh lớn nói sẽ lo học phí cho tôi, nhưng tôi vẫn quyết định làm thủ tục vay vốn sinh viên. Để thưởng cho tôi, anh lớn đã mua tặng tôi một chiếc điện thoại thông minh.

​Trường đại học nằm ngay ở thành phố tỉnh lị, đi xe buýt mất chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Nhưng cậu mợ vẫn nhất quyết muốn đưa tôi đi nhập học.

​Anh hai bĩu môi đố kỵ:

"Hồi trước con đi nhập học, hai người chẳng ai đưa đi cả, con phải tự đi một mình đấy."

​Cậu tôi vả một cú vào lưng anh hai:

"Mày là con trai, đưa đón cái gì! Em gái mày là con gái, sao giống mày được!"

​Thực ra sau này tôi mới biết có một từ rất thích hợp để mô tả về cậu: "Kẻ cuồng con gái".

​Cậu lúc nào cũng thiếu kiên nhẫn với hai ông anh trai, nhưng mỗi khi nói chuyện với tôi thì giọng điệu lại luôn ôn tồn, dịu dàng.

​Hai ngày trước khi tôi lên đường nhập học, mợ mua một hộp t.h.u.ố.c nhuộm tóc về nhà.

​"Lưu Châu, con nhuộm tóc giúp mợ với, con nhìn xem tóc bạc của mợ giờ còn nhiều hơn cả tóc đen rồi này."

​Thuốc nhuộm có mùi hóa chất hơi nồng. Lúc khuấy t.h.u.ố.c, tôi khẽ nói:

"Không cần nhuộm đâu mợ, mợ để thế này nhìn vẫn đẹp mà."

​Mợ soi gương rồi tự hào:

"Thì tất nhiên rồi, hồi mợ còn trẻ cũng là một hoa khôi có tiếng trong vùng đấy nhé."

"Nhưng mấy ngày nữa phải đưa con lên trường nhập học, nhuộm lại một chút kẻo đầu tóc bạc phơ lại bị phụ huynh nhà người ta so sánh, làm con mất mặt."

​Làm sao mà mất mặt được cơ chứ? Mợ ơi, mợ là người phụ huynh tuyệt vời nhất trên đời này, là người mẹ tuyệt vời và đủ cách nhất của con.

​Nhuộm xong cho mợ vẫn còn thừa lại một ít, vừa hay cậu đi làm về. Cậu gãi gãi đầu cười xòa:

"Đừng bỏ phí, nhuộm luôn cho tôi một ít đi."

​Anh hai dựa vào cánh cửa, bĩu môi trêu chọc với giọng chua lè:

"Hai vợ chồng già rồi mà còn diện thế..."

​Ký túc xá đại học là phòng 6 người. Mợ chọn cho tôi một chiếc giường nằm ở vị trí sát bên trong.

​"Giường gần cửa sổ thì mùa đông lạnh, gần cửa ra vào thì hút gió, nửa đêm nói không chừng còn phải dậy mở cửa cho người khác. Cạnh cái giường này là tốt nhất rồi."

​Cậu đi mua sắm đồ dùng hàng ngày giúp tôi, còn mợ thì tỉ mỉ trải ga trải giường.

​Bác gái ở giường bên cạnh thấy vậy liền trò chuyện:

"Con gái chị nhìn giống bố nhỉ, nhìn chẳng giống chị tẹo nào."

​Động tác trải giường của mợ khựng lại một chút:

"Nó là cháu ngoại tôi, tôi là mợ nó, làm sao mà giống được ạ."

​16

​Bác gái ngơ ngác, có vẻ tò mò vì sao lại là cậu mợ đưa đi nhập học chứ không phải bố mẹ, nhưng bác ấy không hỏi tiếp.

​Tôi bước lại gần giúp mợ kéo thẳng góc chăn, cất giọng rõ ràng và tự hào:

"Con là do cậu mợ nuôi lớn từ nhỏ, cậu mợ chính là bố mẹ ruột của con ạ."

​Khoảnh khắc ấy, bàn tay mợ đang giữ góc chăn khẽ run lên một cái. Vài giây sau, mợ gật đầu thật mạnh:

"Đúng vậy, Lưu Châu tuy không phải do tôi sinh ra, nhưng nó là con gái ruột của tôi!"

Chương 6:" - Lưu Quang Trân Châu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia