Tôi siết c.h.ặ.t con gái trong lòng.

“Sẽ không có lần sau đâu, Cố Yến Chu.”

Anh ta gượng cười:

“Được, được… Anh yêu vợ nhất, tuyệt đối sẽ không nghĩ ngợi linh tinh.”

Ngày hôm sau, tôi sắp xếp ổn thỏa cho con rồi đến công ty.

“Chào Tổng giám đốc An!”

“Chào buổi sáng, Tổng giám đốc An!”

Những người đi ngang đều chủ động chào hỏi. Tôi mỉm cười dịu dàng:

“Chào buổi sáng, mọi người vất vả rồi. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi quay lại làm việc, tôi mời mỗi người một ly cà phê.”

Tôi quay sang dặn:

“Thư ký Lý, thống kê danh sách, tính vào tài khoản của tôi.”

Không khí lại không vui vẻ như tôi tưởng. Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt có chút lúng túng.

Tôi khó hiểu nhìn sang Thư ký Lý, cô ấy vội nói:

“Thưa Tổng giám đốc An, sáng nay trước khi chị đến, trợ lý thực tập của Tổng giám đốc Cố — Thẩm Vi Vi — đã mời mọi người mỗi người một ly trà sữa.”

“Cô ta nói là…” Thư ký Lý ngập ngừng. “Là để chúc mừng cô ta sắp được chuyển chính thức. Tổng giám đốc Cố bảo cô ta mời, rồi tính vào tài khoản của anh ấy.”

Giọng cô ấy càng nói càng nhỏ.

Tôi nhướn mày:

“Ồ? Vậy việc trợ lý tổng giám đốc được chuyển chính thức, tôi có quyền tham gia đ.á.n.h giá không?”

Thư ký Lý gật đầu:

“Dĩ nhiên là có, Tổng giám đốc An. Tôi sẽ lập tức mang hồ sơ đ.á.n.h giá chuyển chính thức của Thẩm Vi Vi lên cho chị.”

4

Thư ký Lý nhanh ch.óng mang hồ sơ lên.

Tôi vừa mở ra xem, ở mục học vấn, Thẩm Vi Vi đã bị loại ngay từ đầu — công ty chúng tôi dù là nhân viên cấp thấp nhất cũng yêu cầu tốt nghiệp đại học 985 hoặc 211, trong khi cô ta chỉ học cao đẳng.

Cô ta được nhận vào làm thực tập sinh cũng là vì khi tôi sắp sinh, Cố Yến Chu nói cô ta là một cô gái nghèo ở quê, tìm mãi không được chỗ thực tập, xin tôi rộng lòng cho cô ta vào công ty.

Tôi tiếp tục lật xuống.

Trong hai tháng thực tập, Thẩm Vi Vi làm sai năm bản báo cáo tài chính, làm hỏng ba đơn hàng lớn, trong đó có một đơn khiến công ty lỗ thẳng sáu trăm sáu mươi tám ngàn.

“Tại sao chuyện này tôi không hề biết?” Tôi chỉ vào đơn hàng bị hủy, giọng không vui.

Đây là khách hàng mà tôi đã mất rất lâu mới xây dựng được quan hệ. Trước khi sản xuất, đối phương vẫn vô cùng hài lòng, gần như đã đồng ý ký hợp đồng.

Khi đó tôi sắp sinh, nên Cố Yến Chu lấy lý do để anh ta tiếp quản đơn hàng, bảo tôi yên tâm dưỡng thai.

Thư ký Lý ấp úng:

“Thưa Tổng giám đốc An… Sau khi chị sinh, Tổng giám đốc Cố giao toàn bộ đơn hàng này cho Thẩm Vi Vi, nói là để cô ta tích lũy thêm kinh nghiệm làm việc.

Nhưng lúc khách hàng đến ký hợp đồng, họ nhắc đến chị vài câu, Thẩm Vi Vi liền nói bây giờ người ký là cô ta, không liên quan gì đến Tổng giám đốc An. Cô ta còn mỉa mai rằng họ quan tâm chị như vậy sao không đến thăm chị ở cữ…

Khách hàng lập tức tức giận, hợp đồng cũng hủy ngay tại chỗ. Tổng giám đốc Cố biết chuyện nhưng không xử lý, cũng không cho chúng tôi báo với chị, nói sợ ảnh hưởng đến tâm trạng chị sau sinh.”

Tôi siết c.h.ặ.t tập hồ sơ mỏng trong tay, ký thẳng ba chữ lớn “Không đồng ý” vào đơn xin chuyển chính thức của cô ta.

“Một lát nữa báo phòng nhân sự lập tức cho Thẩm Vi Vi nghỉ việc. Trước khi hết giờ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô ta trong công ty nữa.”

“Rõ.” Thư ký Lý lập tức đi làm.

Chưa đầy nửa tiếng sau, cửa phòng tôi bị đẩy bật ra.

Cố Yến Chu bước vào.

“Có chuyện gì?” Tôi lạnh nhạt hỏi.

Anh ta ngập ngừng một lúc rồi mở miệng:

“Thẩm Vi Vi đang khóc lóc dưới sảnh, cô ấy tìm việc rất khó. Em… cho cô ấy ở lại đi.”

Tôi còn chưa kịp tìm anh ta tính sổ, anh ta đã tự mình dâng đến cửa.

“Anh có biết đơn hàng của Tổng giám đốc Lục bị mất đã gây thiệt hại lớn thế nào không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh… anh biết, chỉ là cô ấy muốn chứng minh năng lực của mình, ai ngờ lại phản tác dụng.”

“Phản tác dụng? Vậy anh dùng tiền túi bù sáu trăm sáu mươi tám ngàn à? Cố Yến Chu, anh có biết đó là tài sản chung của vợ chồng không? Tôi hoàn toàn có thể kiện cô ta để đòi lại số tiền đó, thậm chí đưa cô ta vào tù.”

Tôi mỉm cười chờ câu trả lời. Anh ta cố nén giận, nhưng vẻ mất kiên nhẫn vẫn hiện rõ:

“An Nhiễm, chúng ta là vợ chồng, tiền của anh cũng là tiền của em. Em cần gì phải ép người đến thế?”

“Ép người?” Tôi bật cười. “Cô ta là thực tập sinh, gây ra hậu quả thì phải chịu trách nhiệm.”

Anh ta vẫn cố bênh vực:

“Thẩm Vi Vi chỉ là một cô gái nhà quê, em đừng coi thường cô ấy. Cho cô ấy thêm thời gian, nhất định cô ấy sẽ làm ra thành tích.”

Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

“Anh nên nhớ rõ, đây là công ty, không phải trại từ thiện. Chúng ta không có thời gian và tiền bạc để nuôi một thực tập sinh trưởng thành.

Chương 3 - Ly Hôn Vì Một Chiếc Váy Dạ Hội - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia