"Nhìn mẹ tôi cũng cắm mặt vào điện thoại, tôi mới thực sự thấm."
"Ba ngày nữa đính hôn."
"Ba ngày nữa tôi, Trịnh Lam Khuê, sẽ thành vị hôn thê của Kỳ Tùy Châu."
"Mọi chuyện diễn ra nhanh như một cơn lốc."
"Cuốn tôi đi mà không cho một giây để thở."
"Tối đó tôi nằm trên chiếc giường công chúa quen thuộc."
"Trằn trọc không sao ngủ được."
"Trong tay tôi là chiếc điện thoại mới Kỳ Tùy Châu đưa."
"Màn hình sáng lên hiển thị một dãy số duy nhất."
"Được lưu với cái tên Kỳ Tùy Châu."
"Nhớ gọi cho anh."
"Giọng nói trầm ấm của anh lại văng vẳng bên tai."
"Gọi sao?"
"Nói gì bây giờ?"
"Alo anh à, em là vị hôn thê ba ngày nữa của anh đây."
"Em gọi để check xem anh ngủ chưa."
"Điên à?"
"Mắc cỡ c.h.ế.t đi được."
"Nhưng trong lòng tôi lại có một sự thôi thúc kỳ lạ."
"Kiếp trước tôi chưa bao giờ chủ động liên lạc với anh."
"Mọi tương tác giữa chúng tôi đều qua bố mẹ."
"Hoặc những cuộc gặp mặt gượng ép."
"Tôi chưa bao giờ thực sự tìm hiểu người đàn ông này."
"Anh là ai?"
"Anh thích gì?"
"Tại sao anh lại chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt này?"
"Tại sao anh lại chọn tôi?"
"Hàng vạn câu hỏi lẩn quẩn trong đầu."
"Tôi bật dậy đi đi lại lại trong phòng."
"Cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào."
"Ngón tay tôi lại bấm vào nút gọi."
"Chuông reo một tiếng, hai tiếng."
"Tim tôi đập thình thịch."
"Ngay lúc tôi định cúp máy vì quá rén."
"Đầu dây bên kia đã có người nhấc máy."
"Alo."
"Giọng trầm thấp từ tính đó."
"Hơi khàn đi vì đêm khuya."
"Cổ họng tôi khô khốc."
"Tôi đứng hình mất 5 giây không nói được lời nào."
"Lam Khuê."
"Anh gọi tên tôi."
"Một sự khẳng định, không phải câu hỏi."
"Anh biết là tôi à?"
"Vâng, là em."
"Tôi lắp bắp."
"Em, em gọi để, để làm gì tôi cũng không biết nữa."
"Đầu dây bên kia im lặng vài giây."
"Tôi nghe thấy tiếng xột xoạt."
"Giọng anh dường như gần hơn."
"Để kiểm tra xem anh đã ngủ chưa."
"Trời ạ, sao anh lại đọc được suy nghĩ của tôi thế?"
"Mặt tôi đỏ bừng lên."
"May mà anh không nhìn thấy."
"Không có."
"Tôi vội vàng chối."
"Em chỉ là bấm nhầm thôi."
"Em cúp máy đây."
"Khoan đã."
"Anh gọi giật lại."
"Tôi nghe thấy một tiếng cười trầm khẽ."
"Anh đang cười tôi bấm nhầm mà để chuông reo lâu vậy sao?"
"Tôi cứng họng không cãi lại được."
"Ngày mai có tiết học không?"
"Anh đột nhiên hỏi."
"Có ạ."
"Buổi sáng mấy giờ tan?"
"11 giờ 30."
"Được."
"Anh nói."
"Tan học ở cổng trường chờ anh."
"Hả?"
"Để làm gì ạ?"
"Tôi ngơ ngác."
"Đưa em đi thử lễ phục."
"Anh đáp, giọng thản nhiên."
"Như thể đang nói ngày mai trời sẽ nắng."
"Ngủ sớm đi."
"Gặp em sau."
"Nói xong, anh cúp máy."
"Không cho tôi cơ hội từ chối."
"Tôi cầm điện thoại, ngẩn người."
"Đưa tôi đi thử lễ phục?"
"Đây là đang hẹn hò sao?"
"Mối quan hệ của chúng tôi phát triển với tốc độ tên lửa thế này à?"
"Trong khi tôi còn đang bối rối."
"Ở một góc khác của thành phố, không khí lại trái ngược."
"Cút."
"Tiếng quát của bố Trịnh Kiều An."
"Mày cút ngay khỏi nhà tao."
"Đồ con gái mất nết."
"Mày hại cả nhà này rồi."
"Trịnh Kiều An bị bố mẹ ruột tống ra khỏi cửa."
"Kèm theo một chiếc vali quần áo."
"Bọn họ chỉ là một nhánh phụ của Trịnh gia."
"Sống bám vào sự trợ cấp của bố tôi."
"Giờ con gái gây ra chuyện tày đình."
"Con đường tài lộc coi như chấm dứt."
"Bố mẹ, hai người không thể đối xử với con như vậy."
"Trịnh Kiều An khóc lóc t.h.ả.m thiết."
"Không đối xử như vậy thì thế nào?"
"Mẹ cô ta c.h.ử.i đổng."
"Mày muốn cả nhà này ra đường ăn xin à?"
"Nói rồi đóng sầm cửa lại."
"Trịnh Kiều An ngồi bệt xuống đất khóc không thành tiếng."
"Đúng lúc này, điện thoại reo."
"Là Phó Thanh Sơ."
"Kiều An, em đang ở đâu?"
"Giọng hắn ta đầy mệt mỏi."
"Em bị đuổi khỏi nhà rồi."
"Cái gì?"
"Phó Thanh Sơ gầm lên."
"Vậy còn tiền thì sao?"
"Kế hoạch của chúng ta thì sao?"
"Em không biết."
"Em không biết gì hết."
"Trịnh Kiều An gào lên trong điện thoại."
"Tất cả là tại con khốn Trịnh Lam Khuê."
"Nếu không có nó, chúng ta đã thành công rồi."
"Em phải khiến nó thân bại danh liệt."
"Phó Thanh Sơ ở đầu dây bên kia nghiến răng ken két."
"Hắn vừa bị trường nghệ thuật đình chỉ học."
"Vì hành vi không đúng đắn."
"Bộ nghiên mực không lấy được."
"Tin tức không có."
"Giờ đến cả chỗ dựa là chị Kiều An cũng mất."
"Trịnh Lam Khuê, Kỳ Tùy Châu."
"Hắn lẩm bẩm hai cái tên."
"Hai người cứ chờ đấy."
"Mối thù này Phó Thanh Sơ tôi nhất định sẽ báo."
"Sáng hôm sau, tôi đến trường với hai quầng thâm mắt."
"Cả đêm gần như không ngủ được."
"Trong đầu toàn là giọng nói và hình ảnh của Kỳ Tùy Châu."
"Chuông báo tan học vừa reo."
"Tôi còn chưa kịp thu dọn sách vở."
"Cô bạn thân đã chạy tới."
"Mắt sáng như đèn pha ô tô."
"Lam Khuê, mau ra cổng trường xem kìa."
"Có biến căng."
"Biến gì?"
"Tôi uể oải hỏi."
"Siêu xe."
"Một dàn siêu xe luôn."
"Chiếc nào chiếc nấy phiên bản giới hạn."
"Nghe nói là đến đón người."
"Không biết là đại gia nào nữa."
"Fake banh nóc luôn."
"Tim tôi bỗng đập lệch một nhịp."
"Không lẽ nào?"
"Tôi vội vàng chạy ra cổng."
"Quả nhiên, một cảnh tượng chấn động đập vào mắt."
"Hàng chục chiếc siêu xe sang trọng đỗ thành một hàng dài."
"Thu hút tất cả ánh nhìn của sinh viên trong trường."
"Và đứng tựa vào chiếc xe dẫn đầu."
"Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền."
"Là một người đàn ông mặc vest lịch lãm."
"Khí chất ngút trời."
"Kỳ Tùy Châu."
"Anh đứng đó giữa hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ."
"Nhưng dường như tất cả đều không lọt vào mắt anh."
"Anh chỉ nhìn về một hướng duy nhất."
"Hướng có tôi."
"Khi thấy tôi, anh khẽ mỉm cười."
"Nụ cười khiến cả không gian xung quanh như bừng sáng."
"Anh bước về phía tôi."
"Hoàn toàn phớt lờ những tiếng xì xào bàn tán."
"Em tan học rồi à?"
"Anh dừng lại trước mặt tôi."
"Giọng nói dịu dàng."
"Đi thôi, chúng ta đi thử lễ phục."
"Cả sân trường như cái chợ vỡ."
"Hàng trăm con mắt, hàng trăm cái miệng xì xào."
"Tất cả đều đổ dồn vào tôi và Kỳ Tùy Châu."
"Tôi có thể nghe rõ những tiếng thì thầm."
"Trời ơi, là Trịnh Lam Khuê khoa kinh tế."
"Bạn trai cô ta khủng vậy sao?"
"Bạn trai gì?"
"Nhìn khí chất kia ít nhất phải là chủ tịch."
"Thế này thì Phó Thanh Sơ tuổi gì mà so sánh nữa?"
"Mặt tôi nóng bừng."
"Kiếp trước tôi từng là tâm điểm."
"Nhưng là tâm điểm của sự chế giễu và thương hại."
"Còn kiếp này tôi đứng đây."
"Trong sự ghen tỵ và ngưỡng mộ của tất cả mọi người."
"Bên cạnh người đàn ông cả thành phố này đều phải nể sợ."
"Kỳ Tùy Châu dường như không quan tâm thế giới xung quanh."
"Anh tự nhiên nắm lấy tay tôi."
"Đan các ngón tay của anh vào tay tôi."
"Vừa vặn đến lạ kỳ."
"Lòng bàn tay anh ấm áp, vững chãi."
"Truyền cho tôi một cảm giác an toàn đến khó tin."
"Đi thôi."
"Anh dẫn tôi đến trước cửa chiếc Rolls-Royce."
"Một vệ sĩ mặc đồ đen lập tức cung kính mở cửa xe."
"Tôi máy móc ngồi vào trong."
"Đầu óc vẫn còn đang load."
"Không gian bên trong xe vô cùng xa hoa."
"Yên tĩnh đến mức cách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài."
"Da ghế mềm mại."
"Không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm hương cao cấp."
"Trộn lẫn với mùi bạc hà the mát đặc trưng của anh."
"Kỳ Tùy Châu ngồi vào ghế lái."
"Khởi động xe."
"Chiếc xe lăn bánh êm ru."
"Để lại sau lưng ngôi trường và những ánh mắt bàng hoàng."
"Giữa không gian tĩnh lặng, giọng nói của anh vang lên."
"Trực diện và không hề báo trước."
"Hôm qua tại sao em lại đổi ý?"
"Một câu hỏi siêu cân não."
"Tôi giật mình quay sang nhìn anh."
"Anh vẫn tập trung lái xe."
"Góc nghiêng của anh thật sự hoàn hảo."
"Sống mũi cao thẳng."
"Đôi môi mỏng khẽ mím lại."
"Vừa lạnh lùng vừa quyến rũ."
"Tại sao ư?"
"Chẳng lẽ tôi lại nói vì em sống lại?"
"Em biết kiếp trước em ngu ngốc thế nào?"
"Nên kiếp này em quyết định nghe lời bố mẹ?"
"Để không phải c.h.ế.t trong tức tưởi?"
"Chắc anh sẽ nghĩ tôi bị điên mất."
"Thấy tôi im lặng, anh không hỏi tiếp."
"Chỉ khẽ thở dài một tiếng."
"Bầu không khí trong xe có chút gượng gạo."
"Em chỉ cảm thấy lời bố mẹ nói cũng có lý."
"Tôi lí nhí tìm một câu trả lời an toàn."