"Lã chã rơi xuống."
"Nhưng đây là những giọt nước mắt của hạnh phúc."
"Của sự giải thoát."
"Tôi gật đầu, giọng nói nghẹn ngào."
"Em đồng ý."
"Anh đeo chiếc nhẫn vào tay tôi."
"Khoảnh khắc ấy, cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay như sấm dậy."
"Mọi sự nghi ngờ khinh miệt trước đó."
"Đã biến thành sự ngưỡng mộ và kính nể."
"Đêm đó, sau khi bữa tiệc kết thúc."
"Tôi và anh đứng trên sân thượng của khách sạn."
"Nhìn xuống thành phố hoa lệ về đêm."
"Tại sao không nói cho anh biết sớm hơn?"
"Anh ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi."
"Tôi mỉm cười, tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của anh."
"Kiếp trước em không có ai để dựa vào."
"Kiếp này em muốn thử xem mình có thể tự đứng vững hay không."
"Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt anh."
"Nhưng biết anh luôn ở sau lưng, cảm giác thật tuyệt."
"Anh không nói gì."
"Chỉ cúi xuống đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu."
"Một năm sau."
"Trịnh Kiều An và Phó Thanh Sơ lĩnh án tù."
"Vì tội vu khống và cố ý gây thương tích."
"Gia tộc họ Phó phá sản chỉ sau một đêm."
"Biến mất khỏi giới thượng lưu."
"Nhà họ Trịnh chính thức từ mặt Trịnh Kiều An."
"Tên của cô ta bị gạch khỏi gia phả."
"Tôi với sự hậu thuẫn của Kỳ Tùy Châu."
"Đã thành lập thương hiệu thời trang của riêng mình."
"Mang tên Lam Khuê."
"Những thiết kế của tôi nhanh ch.óng gây bão trong giới trẻ."
"Trở thành một đế chế mới."
"Ngày hôm nay là lễ cưới của chúng tôi."
"Được tổ chức trên một hòn đảo tư nhân xinh đẹp."
"Tôi mặc chiếc váy cưới do chính mình thiết kế."
"Tay trong tay cùng người đàn ông yêu tôi hơn cả sinh mệnh."
"Bước đi trên con đường trải đầy hoa trắng."
"Bố mẹ hai bên nhìn chúng tôi mỉm cười hạnh phúc."
"Kiếp trước tôi đã đặt cược tất cả vào một kẻ không xứng đáng."
"Và thua trắng."
"Kiếp này tôi nghe theo lời bố mẹ."
"Đặt cược vào đúng người."
"Và tôi đã thắng được cả thế giới."
"Lễ đường nằm giữa biển và trời."
"Gió biển thổi tung tà váy trắng của tôi."
"Em đẹp lắm."
"Kỳ Tùy Châu nắm tay tôi, giọng khàn đi."
"Anh cũng vậy."
"Tôi đáp, mắt cong lên."
"Cha sứ mỉm cười."
"Các con có đồng ý lấy nhau không?"
"Con đồng ý."
"Con đồng ý."
"Chúng tôi đồng thanh."
"Vậy ta tuyên bố hai con chính thức là vợ chồng."
"Chú rể có thể hôn cô dâu."
"Anh cúi xuống hôn tôi."
"Dưới tiếng vỗ tay và tiếng sóng vỗ."
"Dưới ánh nắng và những cánh hoa bay."
"Bữa tiệc diễn ra đến tận đêm."
"Bạn bè đồng nghiệp của tôi đều đến."
"Chị Lam Khuê, chị ngầu quá."
"Cô bạn thiết kế ôm tôi khóc."
"Từ một con nhỏ bị đồn ngoại tình."
"Giờ thành nữ hoàng thời trang."
"Nhờ ai đó chống lưng đó."
"Tôi liếc nhìn Kỳ Tùy Châu đang nói chuyện với đối tác."
"Anh ấy chỉ là một phần."
"Phần còn lại là do chị tự giành lấy."
"Đêm tân hôn, trên du thuyền riêng."
"Anh rót hai ly rượu vang."
"Chúc mừng bà Kỳ."
"Anh đưa ly cho tôi."
"Chúc mừng ông Kỳ."
"Tôi cụng ly với anh."
"Sao lại nhìn em như vậy?"
"Tôi bị ánh mắt anh làm cho nóng mặt."
"Nhìn vợ anh."
"Anh đáp gọn."
"Không được sao?"
"Được."
"Tôi cười."
"Nhìn cả đời cũng được."
"Anh đặt ly xuống."
"Kéo tôi vào lòng."
"Lam Khuê."
"Hửm?"
"Cảm ơn em."
"Cảm ơn vì đã chọn anh."
"Em mới phải cảm ơn anh."
"Vì đã không bỏ em."
"Ngốc."
"Anh hôn lên tóc tôi."
"Từ nay về sau, chuyện gì cũng có anh."
"Vâng."
"Hai năm sau."
"Thương hiệu Lam Khuê mở show diễn đầu tiên tại Paris."
"Toàn bộ ghế khách mời đều kín."
"Ở hàng đầu là Kỳ Tùy Châu."
"Mặc vest đen, khoanh tay nhìn tôi."
"Ánh mắt tự hào."
"Kết thúc show, phóng viên ùa lên."
"Cô Kỳ, bí quyết thành công của chị là gì?"
"Là có một người luôn tin tôi vô điều kiện."
"Tôi trả lời, rồi nhìn về phía anh."
"Anh khẽ gật đầu với tôi."
"Tối đó về khách sạn."
"Em mệt không?"
"Anh xoa vai cho tôi."
"Mệt nhưng vui."
"Tôi dựa vào anh."
"Nghe nói chị Kiều An ra tù rồi."
"Anh đột nhiên nói."
"Ừ."
"Tôi đáp."
"Cô ta sống ở vùng quê, làm công nhân."
"Phó Thanh Sơ thì đi nước ngoài."
"Không liên lạc với ai."
"Em có hận không?"
"Anh hỏi, giọng cẩn thận."
"Hận chứ."
"Tôi thành thật."
"Nhưng giờ em bận hạnh phúc rồi."
"Không có thời gian hận nữa."
"Anh bật cười."
"Vợ anh rộng lượng thật."
"Rộng lượng với người xứng đáng thôi."
"Ba năm sau."
"Tôi mang thai."
"Biết tin, cả hai nhà đều mừng phát khóc."
"Bà Kỳ, lần này anh phải ở nhà chăm em."
"Kỳ Tùy Châu tuyên bố trong cuộc họp."
"Bỏ hết lịch trình."
"Chủ tịch, dự án trăm tỷ..."
"Hủy."
"Anh nói, không chút do dự."
"Không gì quan trọng bằng vợ anh."
"Tôi sinh một bé gái."
"Đặt tên là Kỳ An Nhiên."
"Bình an, tự nhiên."
"Giống như cái tên tôi mong cho chính mình."
"Con gái giống anh."
"Tôi ôm con, trêu anh."
"Cái mũi, đôi mắt, đều là của anh."
"Anh cúi xuống hôn lên trán con."
"Giống mẹ thì tốt hơn."
"Mẹ con là đẹp nhất."
"Năm năm sau ngày cưới."
"Chúng tôi tổ chức lại lễ kỷ niệm."
"Vẫn trên hòn đảo năm đó."
"Chỉ có gia đình và bạn thân."
"Anh dắt tay tôi đi trên bờ biển."
"Hối hận không?"
"Anh hỏi."
"Hối hận vì cưới em sớm."
"Không."
"Tôi lắc đầu."
"Chỉ hối hận vì đã lãng phí 10 năm kiếp trước."
"Đừng nghĩ về quá khứ nữa."
"Anh ôm tôi."
"Nhìn về phía trước đi."
"Phía trước có anh, có con."
"Có cả một đời."
"Ừ."
"Tôi tựa vào vai anh."
"Nhìn mặt trời lặn xuống biển."
"Đỏ rực như váy cưới ngày đó."
"Có người từng hỏi tôi."
"Bí quyết để sống lại một đời là gì?"
"Tôi nói."
"Không phải trả thù."
"Cũng không phải tiền tài."
"Mà là gặp được đúng người."
"Người dám đứng ra trước cả thế giới."
"Và nói: Cô ấy là của tôi."
"Kỳ Tùy Châu chính là người đó."
"Buổi tối, anh bế An Nhiên ngủ."
"Rồi quay lại ôm tôi."
"Vợ."
"Ơi."
"Yêu em."
"Em cũng yêu anh."
"Đèn phòng tắt."
"Chỉ còn tiếng sóng và tiếng tim anh."
"Kiếp trước tôi c.h.ế.t trong tuyết."
"Lạnh đến thấu xương."
"Kiếp này tôi sống trong nắng."
"Ấm đến tận tim."
"Cảm ơn ông trời."
"Đã cho tôi một cơ hội thứ hai."
"Và cảm ơn anh."
"Đã nắm lấy tay tôi."
"Không buông."